Chương 22: Cô nói xem, cô ta và Chúc Thịnh Tây có lên giường với nhau không?

Cùng ngày, Kim Trí Trung, người được gọi là Kim gia, từ thành phố Lịch trở về thành phố Giang.

Kim Trí Trung vừa vào văn phòng, đàn em của ông ta đã mang một tập tài liệu tới. Kim Trí Trung nhận lấy rồi bảo tất cả mọi người rời đi, sau đó ngồi phịch xuống ghế sofa, mở tập tài liệu ra xem qua mấy lượt.

Trong tập tài liệu có mấy tờ giấy và một tấm ảnh, tấm ảnh là ảnh đời thường chụp lén, với hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi thân hình cao ráo, mặc vest đi giày da. Bên cạnh người đàn ông này chính là nhân vật có máu mặt ở thành phố Lịch, Chương gia. Còn mấy tờ giấy kia là tài liệu của một văn phòng luật sư mới mở, trên đó còn có một tấm ảnh của người đại diện pháp luật.

Mấy ngày trước, Kim Trí Trung vừa về lại Tử Tinh Cung ở thành phố Lịch một chuyến, đó là địa bàn của ông ta, cũng là nơi có thể cho ông ta một giấc ngủ an ổn, được xem là một trong những “hang ổ”.

Nhưng trớ trêu thay, chính “hang ổ” của mình mà lại có người dám ngang nhiên xông vào, lại còn là một người một ngựa, nghe đàn em nói đó là một người đàn ông rất cao ráo trẻ tuổi, không chỉ ăn mặc bảnh bao đến, mà còn nguyên vẹn lành lặn rời đi.

Kim Trí Trung cảm thấy hẳn là Trương Tường sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp thế này, bèn hỏi Trương Tường về lai lịch của người đó.

Trương Tường ấp a ấp úng, một lúc sau mới nói, tên nhóc đó là người của Từ Hải Thanh, chắc là nghé mới sinh không sợ cọp, không biết nước ở đây nông sâu thế nào, nên mới chạy đến Tử Tinh Cung để chèo kéo khách hàng.

May mà cuối cùng đã làm rõ là một sự hiểu lầm, người cũng được Chương gia bên phía Từ Hải Thanh đưa về.

Chuyện này có điểm kỳ lạ.

Từ Hải Thanh là người có tiếng tăm hàng đầu ở thành phố Lịch, thời trẻ cũng từng lăn lộn giang hồ, sau này dù đã rửa tay gác kiếm, bây giờ cũng vẫn luôn làm ăn chính đáng, nhưng người cả ở ngoài sáng lẫn trong tối đều rất nể mặt, không ai dám gây sự với bà ta.

Ngày thường bà ta khá kín tiếng, người tìm bà ta giúp đỡ cũng không ít, nhưng chưa từng thấy bà ta chủ động đến địa bàn của người khác gây chuyện.

Vậy thì, sao người của Từ Hải Thanh lại chạy đến Tử Tinh Cung gây sự một mình?

Kim Trí Trung biết sẽ không hỏi được gì từ chỗ Trương Tường, dù sao, Trương Tường cũng còn phải thay ông ta trông coi việc kinh doanh của Tử Tinh Cung, tự nhiên không dám đắc tội với rắn đầu đàn ở thành phố Lịch.

Kim Trí Trung không làm khó Trương Tường, nhưng trong lòng lại luôn thấp thỏm không yên.

–– Tên nhóc chết tiệt đó đã chọn đúng ngày ông ta ở Tử Tinh Cung để chạy đến xông vào cửa, còn chỉ đích danh nói muốn gặp ông ta, có thể thấy là đến để nhắm vào ông ta.

Nhưng một năm ông ta cũng không đến Tử Tinh Cung được mấy ngày, phần lớn thời gian đều ở hang ổ thành phố Giang, một tên nhóc ở thành phố Lịch có lý do gì để tìm ông ta?

Kim Trí Trung lập tức cho đàn em khác đi điều tra.

Chưa được mấy ngày, đàn em đã điều tra ra một manh mối, nói là có người bên phía Từ Hải Thanh đã thuê một văn phòng trong tòa nhà cao cấp ở thành phố Giang, mục đích là để mở văn phòng luật sư, người đại diện pháp luật tên là Từ Thước.

Hơn nữa người này và người bị camera giám sát ở cổng lớn Tử Tinh Cung quay được còn là cùng một người.

Vậy thì, lý do tìm đến cửa là gì?

Nếu nói là để chào mời khách hàng, cách chào mời này cũng khá độc đáo, chạy đến Tử Tinh Cung của ông ta trước, tiếp đó lại đuổi theo đến thành phố Giang, mở một văn phòng luật sư?

Địa bàn thành phố Lịch lớn như vậy còn không đủ cho cậu ta làm loạn hay sao?

Nghĩ đến đây, Kim Trí Trung đứng dậy khỏi ghế sofa, mở két sắt dưới bàn làm việc, lấy ra một chiếc điện thoại. Kim Trí Trung nhanh chóng bấm một cuộc gọi, chuông reo một tiếng thì ngắt, sau đó lại bấm một lần nữa.

Điện thoại được kết nối, bên trong xuất hiện một giọng nói lạnh lùng và mệt mỏi của một người đàn ông: “Ông tốt nhất nên có chuyện quan trọng.”

Tim Kim Trí Trung giật thót, vội nói: “Gần đây có một tên nhóc họ Từ đang để mắt đến tôi, đuổi từ thành phố Lịch theo đến thành phố Giang, còn mở một văn phòng luật sư ở đây.”

Người đàn ông hỏi: “Luật sư?”

Kim Trí Trung: “Đúng… nhưng tạm thời không biết cậu ta nhắm vào chuyện gì, theo lý mà nói, hẳn là chỗ tôi không xảy ra sơ suất gì, nhưng để cho chắc chắn, tôi vẫn báo với ngài một tiếng.”

Giọng của người đàn ông lạnh đi mấy phần: “Một luật sư cũng khiến ông ngạc nhiên đến vậy sao? Rốt cuộc là chuyện gì.”

Kim Trí Trung nuốt nước bọt, thành thật khai báo: “Cậu ta là người bên phía Từ Hải Thanh.”

“Từ Hải Thanh ở thành phố Lịch?”

Kim Trí Trung: “Phải… nhưng, tôi có thể thề rằng bên tôi đã xử lý rất sạch sẽ chuyện đó, không để lại bất kỳ manh mối nào cho người khác!”

Người đàn ông im lặng vài giây: “Nếu ông làm việc không sạch sẽ, sẽ không còn cơ hội gọi cho tôi nữa. Ông đi thăm dò lai lịch của người đó trước đi, đừng làm rùm beng, đừng xung đột trực diện.”

Kim Trí Trung: “Vâng, vâng, tôi biết rồi…”

Người đàn ông ngắt điện thoại trước.

***

Bên kia, ngoài Trại tạm giam số 1 thành phố Giang.

Cố Dao và Từ Thước đang một trước một sau đi về phía bãi đỗ xe.

Từ Thước vẫn lơ đãng như lúc đến, dường như không hề nản lòng vì bị Điền Phương từ chối.

Cố Dao liếc anh một cái: “Nhìn điệu bộ này của anh hình như không lo lắng chút nào.”

Từ Thước quay đầu lại, đôi mắt đen láy ẩn sau cặp kính râm, lại càng khiến anh trông giống như một cậu ấm chơi bời lêu lổng.

“Tôi nên lo lắng điều gì?”

Cố Dao hỏi: “Chẳng phải lúc nãy anh còn oán trách tôi làm hỏng vụ án của anh sao?”

Từ Thước cười để lộ hàm răng trắng: “Thời gian vẫn còn nhiều, tôi có tự tin khiến cô ta thay đổi ý định. Hơn nữa, Điền Phương cũng không phải là một cô gái non nớt, chỉ nhờ một lần gặp mặt, dăm ba câu nói đã có thể khiến cô ta thuê thêm một luật sư bào chữa, đó chính là kỳ tích. Trừ khi…”

Cố Dao nhìn chằm chằm vào cặp mắt kính đen kịt: “Trừ khi cái gì?”

Từ Thước lại dừng bước, cười mà không nói.

Cố Dao yên lặng chờ anh trả lời, không nhịn được mà xoa xoa tay mình.

Ánh mặt trời còn gay gắt hơn lúc mới đến, rất nóng, nhưng Cố Dao lại vẫn cảm thấy tay chân lạnh lẽo, âm khí và nhiệt độ trong trại tạm giam thật sự không phải thứ người bình thường có thể chịu đựng được.

Lúc này, Từ Thước nửa thật nửa đùa hỏi: “Cô đang quan tâm đến tôi à?”

Cố Dao hừ lạnh một tiếng: “Anh đã bao giờ tự nhìn lại mình chưa?”

Mặt dày quá thế.

Từ Thước: “Đương nhiên, ngày nào tôi cũng soi gương, khách quan mà nói, quả thực là nam thần số một trong giới luật sư.”

Cố Dao: “…”

Hít một hơi, Cố Dao không nhịn được hỏi: “Nam thần số một lại đích thân chạy đến trại tạm giam mời khách ngồi bàn, tôn nghiêm ở đâu rồi?”

Từ Thước chớp mắt một cái, có chút vô tội: “Nếu thật sự mang bộ mặt này của tôi đi ngồi bàn, chắc chắn sẽ vô cùng được chú ý, một đêm ít nhất cũng phải sáu con số trở lên, sẽ có rất nhiều người mê mệt tôi.”

Cố Dao: “…”

Cố Dao thẳng thừng quay mặt đi, thật sự là nhìn thêm một cái cũng sợ bị gai đâm.

Nhưng cô vẫn chưa để mất lý trí: “Có phải anh nghi ngờ Điền Phương đang gánh tội thay cho người khác không?”

Từ Thước sải bước chân dài, đi theo bước chân của Cố Dao: “Rất rõ ràng, một trợ lý không quyền không thế, ra ngoài phấn đấu còn phải bán thân, một phút bất cẩn hại chết khách hàng lớn, hiện trường còn sót lại bã thuốc đáng ngờ. Trong lòng cô ta chắc hẳn rất sợ hãi, không dám tìm người đứng sau mình, nên giữa lúc hoảng loạn đã tìm đến văn phòng luật sư đối thủ Lập Khôn để giải quyết hậu quả, kết quả lại bị Lập Khôn mượn gió bẻ măng, hoàn toàn đẩy cô ta vào tròng.”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến bãi đỗ xe, nhưng không ai lên xe.

Từ Thước cười hỏi: “Thế nào, phiên bản câu chuyện này của tôi có đặc sắc không?”

Cố Dao đưa ra điểm nghi vấn: “Người đứng sau là ai?”

“Văn phòng luật Chiêu Dương.”

“Ý của anh là, Chiêu Dương đang môi giới cho khách hàng lớn, đưa trợ lý của văn phòng mình ra ngoài bán thân?”

“Để trói chặt khách hàng lớn, ngoài năng lực chuyên môn ra, có phải thỏa mãn thêm một chút nhu cầu nguyên thủy của con người, thì sẽ càng chắc chắn hơn không? Thực lực của Lập Khôn không thua kém Chiêu Dương, nhưng bao nhiêu năm nay Lập Khôn vẫn không thành công cướp được một khách hàng lớn nào của Chiêu Dương, điều này có hợp lý không?”

Một giây im lặng, Từ Thước lại nói: “Hơn nữa, lúc nãy trước mặt Điền Phương, không phải cô cũng đã phân tích tường tận về ngày sinh lý trên sơ yếu lý lịch của cô ta rồi sao?”

Cố Dao: “Đó là tôi dựa vào manh mối anh cho tôi và hành vi cử chỉ của Điền Phương, để đưa ra phán đoán hợp lý.”

“Ồ? Nói thử xem?”

“Trong lúc anh nói chuyện với Điền Phương, cô ta đã nhiều lần có hành động nhíu mày, không chỉ vậy, gò má dưới mắt cô ta còn đồng thời nhô lên, mắt mở to, luôn giữ thái độ cảnh giác, đây là một phản ứng phòng vệ lùi bước.”

Từ Thước: “Một người phụ nữ đang ở trong trại tạm giam chờ ra tòa, tương lai một màu xám xịt, đột nhiên đón hai vị khách không mời mà đến để hóng chuyện, đổi lại là cô cũng sẽ nhíu mày trừng mắt, chẳng lẽ còn mỉm cười sao?”

Cố Dao: “Điền Phương chắc chắn đã được huấn luyện về biểu cảm liên quan, hơn nữa cô ta là trợ lý luật sư, trong kỹ năng đối thoại đàm phán cũng có thể thấy được bản năng nghề nghiệp. Cô ta rất ít khi trả lời thẳng vào câu hỏi của anh, mà dùng câu hỏi để đáp lại câu hỏi, ví dụ như ‘Liên quan gì đến cô’, ‘Những gì cô nói liên quan gì đến tôi’, và ‘Sao cô biết’. Điều này cho thấy cơ chế phòng ngự của cô ta rất mạnh, chắc chắn đã qua huấn luyện. Nhưng vì chỉ là một trợ lý, thời gian huấn luyện không dài, tôi và anh cũng tới rất đột ngột, vượt ngoài dự kiến của cô ta, nên cô ta vẫn để lộ sơ hở một lần –– chính là câu nói kia của cô ta ‘Tôi không hiểu anh đang nói gì’.”

Nói đến đây, Cố Dao lộ ra ý cười, hơn nữa còn mang theo một chút hưng phấn trong đó, vẻ mặt giống vậy cũng đã từng xuất hiện vào tối qua, khi cô phân tích hai trang nhật ký đó.

Từ Thước đã chú ý thấy, nhưng không ngắt lời cô.

Cố Dao: “Khi nói câu này, cô ta đã mở miệng trước, sau đó để tăng cường sức thuyết phục lại lắc đầu một cái, điều này rất rõ ràng là đang nói dối. Con người có thể được huấn luyện để kiểm soát biểu cảm vi mô, giảm thiểu xác suất bản thân bị người khác nhìn thấu; nhưng hành động phản ứng đầu tiên là vô thức, đó là hệ thống thần kinh và tổ chức cơ bắp của cô ta đang phối hợp làm việc, rất khó để thay đổi loại phản xạ có điều kiện này thông qua huấn luyện. Ví dụ, anh đi mua một sản phẩm, nhưng anh rất lo lắng về vấn đề hậu mãi, nên mới hỏi nhân viên bán hàng sau này có thể sửa chữa thậm chí là đổi trả hay không, nếu nhân viên bán hàng nói ‘Có thể, không vấn đề gì’, đồng thời gật đầu mạnh với anh, vậy thì anh có thể chọn tin tưởng; nhưng ngược lại, nếu anh ta nói với anh ‘Có thể, không vấn đề gì’ trước, rồi mới gật đầu với anh một cái, vậy thì anh phải cẩn thận rồi, rất có khả năng anh ta đang nói dối. Điền Phương lúc nãy chính là như vậy.”

Từ Thước đưa ra nghi vấn: “Tỷ lệ thành công trong phương pháp phán đoán này của cô cao bao nhiêu? Có lẽ cô ta vừa đúng thuộc nhóm người thiểu số phản ứng chậm, dù sao những ngày tháng trong trại tạm giam cũng không dễ chịu, có lẽ cô ta thiếu ngủ, dẫn đến cơ thể và miệng không đồng bộ.”

Cố Dao cười nói: “Anh có để ý đến móng tay của cô ta không.”

Từ Thước: “Móng tay?”

“Hẳn là cô ta có thói quen làm móng lâu dài, trên móng tay của cô ta có những vệt trắng bong tróc, đó là do làm móng gây ra, móng tay và khóe móng còn có một số vết cắn, thông thường người ta chỉ cắn móng tay khi cảm thấy lo lắng. Tôi đoán trước đây cô ta làm móng cũng là để sửa thói quen cắn móng tay. Khi anh đưa ra ví dụ về phòng vệ chính đáng, ánh mắt cô ta lần đầu tiên né tránh, và gần như sắp cắn móng tay, nhưng cô ta đã nhịn được, tay chỉ gãi hai cái ở hõm cổ, sau đó đặt lên đùi, và để ngăn mình không nhịn được, hai tay còn nắm chặt đầu gối. Khi tôi hỏi cô ta tại sao trên sơ yếu lý lịch lại ghi ngày sinh lý, cô ta lại xuất hiện phản ứng y hệt. Còn nữa, khi anh giới thiệu với cô ta tôi là chuyên gia tâm lý, cô ta rất cảnh giác, tôi hỏi vết thương của cô ta từ đâu mà có, cô ta lại lập tức chạy ra cửa.”

“Con người sẽ nói dối, nhưng hành động vô thức của cơ thể thì không, phản ứng thật và phản ứng giả có sự khác biệt về bản chất; nếu những suy đoán của anh đều không đúng, hẳn là cô ta sẽ rất thoải mái, thậm chí coi thường anh, nhưng xét theo phản ứng lúc đó của cô ta, sự thăm dò của anh gần như đã điểm trúng huyệt của cô ta. Mà tôi đã dựa vào manh mối anh cho và phản ứng của cô ta để đưa ra phán đoán –– Văn phòng luật Chiêu Dương hẳn là đang lợi dụng nhân viên nữ để thực hiện dịch vụ bán thân, dùng để lôi kéo khách hàng lớn.”

Từ Thước nghe mà hứng thú dạt dào, anh tựa người vào thân xe, nói: “Chuyên gia đúng là chuyên gia, quả nhiên đến cùng cô là đúng đắn.”

Cố Dao lại hỏi: “Anh đưa ra ví dụ về phòng vệ chính đáng, rất rõ ràng là biết cô ta từng bị lạm dụng tình dục, anh biết từ trước khi đến, hay là sau khi gặp cô ta?”

Từ Thước: “Cô ta bị thương nặng như vậy, ngay cả dáng đi cũng không tự nhiên, chẳng lẽ là bị ngã trong trại tạm giam sao? Tôi chỉ dựa trên kinh nghiệm từ các vụ án hình sự trước đây để đưa ra suy luận hợp lý. Hơn nữa, không phải cô cũng đưa ra một ví dụ về bạo hành gia đình để thăm dò cô ta à, có thể thấy quan điểm của tôi và cô là giống nhau.”

Đúng là như vậy, sơ hở trên người Điền Phương quá nhiều, người tinh mắt nhìn một cái là thấy không ổn, chắc hẳn sau khi cảnh sát vào cuộc, họ cũng đã kiểm tra vết thương cho cô ta.

Nếu thật sự kiểm tra ra có khả năng bị tấn công tình dục bạo lực, sẽ nghĩ đến đây là một lần phòng vệ chính đáng, sao lại khởi tố với tội danh cố ý giết người?

Cố Dao im lặng vài giây, nói ra thắc mắc của mình.

Từ Thước nói: “Vẫn có khả năng, ví dụ như chính miệng cô ta xác nhận không bị tấn công tình dục bạo lực, thậm chí còn nói đây là sở thích cá nhân.”

Cố Dao: “…”

Có một khoảnh khắc, cô gần như cho rằng Từ Thước đang nói nhảm, dù sao lúc anh nghiêm túc cũng không nhiều, nhưng nghĩ lại, đúng là có khả năng này.

Cố Dao đưa ra thắc mắc: “Tôi không hiểu, nếu cô ta bị lạm dụng tình dục, tại sao lại nói là sở thích.”

Từ Thước: “Cô cũng đã nói, việc huấn luyện biểu cảm vi mô của cô ta là có người dạy, vậy thì nói mình có sở thích đặc biệt, cũng có thể có người dạy cô ta.”

Cố Dao lại hỏi: “Vậy mục đích là gì? Cho dù cô ta nói là phòng vệ chính đáng, thì đã sao, sẽ gây tổn thất cho ai?”

Từ Thước nhướn mày: “Hay là cô nghĩ thế này đi –– làm thế nào để có thể đổ hết mọi tội danh lên đầu một con tốt thí, để một mình kẻ đó gánh hết.”

Cố Dao sững người.

Từ Thước tiếp tục: “Nếu Điền Phương chỉ phòng vệ chính đáng, vậy thì vị Giám đốc điều hành kia chính là kẻ cuồng lạm dụng tình dục, chắc chắn sẽ có tổn hại đối với hình ảnh của Gene Giang Thành. Nếu Điền Phương và vị Giám đốc điều hành đang tiến hành giao dịch tình dục, một phút không để ý dùng thuốc quá liều mà chết, một khi chứng thực những loại thuốc đó có liên quan đến Gene Giang Thành, vậy thì hình ảnh doanh nghiệp có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nếu vì thế mà Văn phòng luật Chiêu Dương mất đi một khách hàng lớn, bọn họ sẽ không chỉ trở nên khốn đốn, mà các khách hàng hợp tác lâu dài khác cũng sẽ sinh lòng lo sợ vì cách làm việc không hiệu quả lần này của Chiêu Dương, không chừng thà trả một khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng đắt đỏ, cũng phải nhảy sang Lập Khôn. Trong tình huống này, chỉ có một phiên bản câu chuyện có thể giúp thí Xe giữ Tướng –– chính là Điền Phương và người chết là một cặp tình nhân BDSM yêu nhau say đắm, thú vui giường chiếu của người ta thì liên quan gì đến người khác? Chỉ là không ngờ lần này chơi lớn quá, Điền Phương một lần lỡ tay, chà, không cẩn thận làm chết người tình.”

Trong lúc nói, Từ Thước còn làm động tác hai tay bóp cổ, vô cùng sinh động.

Cố Dao không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Từ Thước, trong đầu hiện ra hình ảnh anh miêu tả, dòng suy nghĩ cũng dần men theo đó.

Từ Thước đột nhiên bày ra vẻ mặt nghiêm túc: “Như vậy, ‘tội cố ý giết người’ sẽ có cơ hội chuyển thành ‘tội ngộ sát’, vì Điền Phương không có kế hoạch giết hại người chết, mà là vì sơ suất và không lường trước được hậu quả. Chỉ cần tội danh được thành lập, tòa án cũng sẽ căn cứ vào câu chuyện, tính chất, tình tiết của tội phạm và mức độ nguy hại đối với xã hội để đưa ra phán quyết, không chừng còn được giảm án. Tôi ước đoán cũng chỉ bị phạt 3 năm rưỡi thôi. Dùng vài năm của một trợ lý để đổi lấy khả năng vượt qua khủng hoảng ổn thỏa của một doanh nghiệp lớn và một văn phòng luật sư, món hời này rất dễ tính.”

Nghe đến đây, Cố Dao quay mặt đi nhìn về phía xa.

Trong lòng cô vô cùng ngổn ngang, không muốn nói một chữ nào.

Tuy về mặt cảm quan, cô rất ghét cách làm của Từ Thước, nhưng lý trí mách bảo cô, phân tích của Từ Thước là đúng. Đây cũng là phán đoán hợp lý nhất.

Từ Thước đợi một lát, đột nhiên đứng thẳng người dậy, làm Cố Dao giật mình.

Cố Dao quay đầu lại nhìn, hỏi: “Rốt cuộc mục đích anh chen một chân vào chuyện này là gì?”

Từ Thước nghiêm túc nói: “Đương nhiên là để thu hút hết những kẻ tội phạm bất hợp pháp đó đến đây. Cô cũng biết, người càng có tiền thì sẽ càng có nhiều bí mật đằng sau, hàng năm họ đều phải đầu tư một khoản tiền lớn vào luật sư và kế toán để vá các lỗ hổng. Chỉ cần tôi có thể thành công giúp Điền Phương chuyển thành phòng vệ chính đáng, để cô ta được trắng án, tin rằng vào ngày tuyên án, lý lịch của tôi sẽ tự động được gửi đến tay tất cả các bậc quyền quý ở thành phố Giang, một bước trở thành con át chủ bài trong giới luật sư thành phố Giang.”

Cố Dao cười giễu hai tiếng: “Thành phố Giang có nhiều tử tù như vậy, anh lại chọn vụ này à?”

Từ Thước: “Vụ này hot nhất, truyền thông cũng tích cực quảng bá nhất.”

Cố Dao: “Nhưng anh xen vào, sẽ hoàn toàn đắc tội với Gene Giang Thành và Văn phòng luật Chiêu Dương.”

Từ Thước: “Để trở thành ngựa ô thì luôn cần phải trả một chút giá.”

Cố Dao: “Ồ, chẳng lẽ không phải là để đối phó với Chúc Thịnh Tây sao? Nếu không anh điều tra anh ấy làm gì, còn có bản lĩnh lấy được nhật ký của em gái anh ấy.”

Cuộc đối thoại của hai người gần như không chênh lệch một giây, không ai nhường ai.

Cho đến lúc này, Từ Thước mới cười.

Theo quan điểm của Cố Dao, mục đích thực sự của Từ Thước vốn dĩ không phải là vụ án này, tất nhiên sẽ không bị cuốn vào theo logic của anh: “Anh không phải nhắm vào danh tiếng, mục tiêu của anh chỉ là Chúc Thịnh Tây. Anh muốn nhân cơ hội này để hủy hoại anh ấy –– giới luật sư có loại cặn bã như anh, thật là một sự sỉ nhục.”

Cố Dao dùng từ vô cùng cay độc, nhưng Từ Thước lại không hề tức giận, còn nói: “Vậy Chúc Thịnh Tây thì sao, thí Xe giữ Tướng, để một mình Điền Phương gánh vác mọi trách nhiệm, chuyện này anh ta sẽ không biết sao?”

Cố Dao: “Cũng không phải Chúc Thịnh Tây bảo Chiêu Dương dùng giao dịch tình dục để lôi kéo nguồn khách hàng. Chiêu Dương tự mình gây ra rắc rối lớn, tự nhiên phải tìm cách dọn dẹp hậu quả. Khách hàng bỏ tiền ra là để giải quyết tai họa, nhưng phải giải quyết vụ kiện này như thế nào, ra tòa nói thế nào, dạy Điền Phương bịa chuyện thế nào, những chiến lược này đều là việc nội bộ của văn phòng luật sư, không liên quan đến Chúc Thịnh Tây.”

Từ Thước cười khẽ: “Nếu cô đã tin chắc không liên quan đến anh ta, vậy cô kích động làm gì?”

Ngay sau đó, anh nhấc chân dài, chưa đến nửa bước đã đến trước mặt Cố Dao.

“Nếu Điền Phương là công cụ tình dục mà văn phòng luật sư dùng để giữ chân khách hàng, vậy thì cô nói xem…”

Tiếp xúc gần như vậy, Cố Dao bất giác muốn kéo giãn khoảng cách, nhưng động tác của Từ Thước nhanh hơn, anh đã cúi người xuống, hơi thở mát lạnh lướt qua tai và gò má cô.

“Cô ta và Chúc Thịnh Tây có lên giường với nhau không?”

Tấm ảnh Điền Phương và Chúc Thịnh Tây trong quán bar lại một lần nữa hiện lên trong đầu.

Sắc mặt Cố Dao lập tức thay đổi, trong khoảnh khắc ấy, mọi sự lịch thiệp và gia giáo đều rời bỏ cô, trước khi nhận ra mình vừa làm gì, cô đã tung một cước.

Chỉ nghe một tiếng “á”, Từ Thước không kịp né tránh, trên đôi giày da Ý hàng hiệu xuất hiện một dấu chân rõ ràng, hơn nữa còn là giày cao gót.

Đau thấu ruột gan!

Gương mặt anh tuấn lập tức méo mó, anh bất giác lùi lại một bước, một tay vịn vào thân xe, một tay vẫn đút trong túi để giữ lại phong độ cuối cùng, cố nén cơn muốn cúi xuống nắm lấy mu bàn chân.

Đau chết đi sống lại!

Xé lòng xé phổi!

Cố Dao lại lạnh lùng nhìn anh một cái, quay người trở lại xe, còn nhấn mạnh ga vút qua trước mặt anh, cố ý cuốn theo một làn khói xe và bụi đất.

Cùng lúc đó, Tiểu Xuyên đang xem camera giám sát không khỏi rùng mình, lập tức gọi điện cho Từ Thước.

“Anh, anh, anh không sao chứ…”

Trong làn khói bụi mù mịt, chỉ nghe thấy một tràng ho sặc sụa: “Người phụ nữ này… cô ấy thật sự dám giẫm à! Tôi…”


Bình luận

Bình luận về bài viết này