Chương 23: Sở thích của ma đầu

Oanh Nhiên không thấy hắn đáp lời, thế là mơ màng mở mắt ra: “Sao vậy chàng?”

Hành động của nàng quá đỗi tự nhiên, quá đỗi quen thuộc, quá đỗi thân mật, như thể đã làm cùng một người vô số lần. Nếu đây là diễn kịch, Từ Ly Lăng cũng sẵn lòng cùng nàng diễn thêm ba ngày.

Hắn véo cằm nàng, đẩy nàng ra, tùy ý dùng mu bàn tay lau đi chỗ nàng vừa hôn, rồi nhìn nàng từ trên cao: “Ngươi thật sự say lắm rồi, còn nhận ra ta là ai không?”

Oanh Nhiên bị đẩy nằm sấp trên ghế, khó tin mà chậm rãi quay mặt lại: “Chàng là Hoài Chân mà…”

Thấy hắn mặc võ phục huyền bào, tóc buộc kim quan màu tím bạc, Oanh Nhiên dần dần tỉnh táo lại. Nàng đã ngủ lâu như vậy, rượu cũng đã tỉnh gần hết, hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh hiện tại.

Hắn là Hoài Chân.

Nhưng là Hoài Chân của ngàn năm trước.

Từ Ly Lăng khẽ cười: “Thảo nào Huyền đạo hai lần thua thảm, đều phải phái ngươi ra mặt, ngươi quả thực có chút tài năng.”

Oanh Nhiên nghe ra hắn đang giễu cợt, trong lòng ấm ức, nhíu mày khó chịu: “Chàng nói vậy là có ý gì?”

“Khen ngươi diễn tốt.”

Oanh Nhiên vô thức trừng mắt nhìn hắn: “Thiếp diễn gì chứ?”

Từ Ly Lăng lười cãi nhau với nàng, khẽ ngoắc tay ra hiệu nàng xuống khỏi ghế. Oanh Nhiên giận dỗi đứng dậy. Hắn ung dung ngồi xuống, khuỷu tay chống lên tay vịn, chống cằm nhìn nàng: “Nói đi, lần này muốn dùng trò gì để cứu người của Mặc Ý Cư?”

Trong lòng Oanh Nhiên thầm nghĩ: Nếu là Hoài Chân của ngàn năm sau, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện bảo nàng dậy còn mình thì ngồi xuống như vậy!

Nhưng nghĩ đến mình là người mang nhiệm vụ mà tới, nàng cố gắng kiềm chế cảm xúc. Nhịn một chút, nàng vẫn muốn hỏi: “Lần trước chàng có bị phạt không?”

Từ Ly Lăng im lặng giây lát: “Đương nhiên.”

Sự bực bội và oán giận giữa hai hàng lông mày nàng lập tức biến thành lo lắng và xót xa: “Chàng thật sự bị Thánh Ma đánh 100 roi Sất Ma tiên?”

Từ Ly Lăng mặt không biểu cảm: “Ừm.”

“Lúc bị đánh, chàng có đau không?”

Từ Ly Lăng đáp lại một cách hiển nhiên: “Ừm.”

Oanh Nhiên nhíu mày bối rối: “Sao lại thế được, rõ ràng thiếp…” Đã để Đại Hoa dùng năng lượng thưởng của nó, giúp chàng tránh khỏi thương tổn rồi mà.

“Rõ ràng gì?”

Oanh Nhiên không lập tức trả lời Từ Ly Lăng, nàng chạy đi hỏi Đại Hoa chuyện này: “Có phải mi đang lừa ta không?”

Đại Hoa oan ức cực kỳ: “Ta thật sự đã truyền năng lượng thưởng vào người hắn, giúp hắn đỡ đòn mà!”

Oanh Nhiên tin Đại Hoa, nàng an ủi Đại Hoa vài câu, trong lòng không ngừng lẩm bẩm: Vậy thì là sao chứ?

Nàng suy nghĩ, rồi hỏi Từ Ly Lăng: “Sau khi thiếp đi, trước khi chàng chịu Sất Ma tiên, có phải chàng đã bị thương nữa không?”

Đôi mắt Từ Ly Lăng u ám, không trả lời, ngược lại hỏi: “Sao vậy?”

“Chàng nói chàng sẽ bị phạt, thiếp liền dùng bí pháp thi triển lên người chàng. Thuật này có thể đỡ cho chàng một lần thương tổn, nếu đã dùng rồi thì không đỡ được vết thương do Sất Ma tiên nữa.”

“Lần trước thiếp nói muốn đưa chàng đi, nhưng lại đột ngột biến mất. Nay 3 năm sau lại xuất hiện, quả thực là vì cứu người khác. Thiếp biết thiếp nói muốn giúp chàng lúc này nghe có vẻ rất giả dối.” Oanh Nhiên muốn vuốt ve mặt hắn, nhưng cuối cùng không làm, chỉ bất lực đặt tay lên ngực: “Nhưng thiếp thật sự không có bỏ mặc chàng, chuyện thiếp muốn đưa chàng thoát khỏi Ma đạo là thật.”

Từ Ly Lăng không nói gì.

Hắn quả thực nhớ đến một lần bất thường 3 năm trước: Tối hôm nàng đi, khi linh hồn Thánh Ma lại một lần nữa nuốt chửng thần hồn hắn, hắn không còn cảm thấy đau đớn, toàn thân như bị xé toạc từng tấc, đầu như muốn nổ tung như mọi khi nữa. Mỗi đêm hắn đều như vậy, khiến hắn phải chịu đựng từ nửa đêm đến rạng sáng. Nhưng chỉ có đêm đó, đêm đó…

Khóe môi Từ Ly Lăng dần cong rộng hơn, ánh mắt đầy vẻ thưởng thức mà nhìn Oanh Nhiên: “Đây chính là kế sách mà ngươi âm thầm để lại khi rời đi 3 năm trước sao? Thảo nào ngươi thân là quỷ tu lại được thu nhận vào Diệu Cảnh. Có tâm cơ như vậy, chỉ cần thêm thời gian trau dồi, nhất định ngươi có thể trở thành quỷ tiên.”

“Chàng…”

Oanh Nhiên không vì lời khen này mà vui mừng, nàng chỉ nhận ra, hắn hoàn toàn không tin bất kỳ lời nói hay hành động nào của nàng, không tin nàng sẽ nghĩ cho hắn. Đương nhiên, cũng không thể vì lời nàng nói mà thoát khỏi Ma đạo.

Nàng bất lực, tức giận đến mức không muốn nói chuyện với hắn nữa. Nhưng nghĩ đến Hoài Chân của ngàn năm sau, nàng lại siết chặt nắm đấm: “Được, nếu đã vậy, chàng nói đi, muốn thế nào mới chịu tha cho người của Mặc Ý Cư.”

Từ Ly Lăng thong thả trả lời: “Bị vạch trần vẫn giữ được thân phận giả là một đức tính tốt. Nhưng bàn điều kiện với ta thì không nên có thái độ như vậy.”

Oanh Nhiên cắn răng: “Xin hỏi, ngài muốn Huyền đạo dùng gì để đổi lấy tính mạng của đệ tử Mặc Ý Cư?”

Từ Ly Lăng nhận ra nàng đang giận. Theo lẽ thường, hắn nên cảm thấy thú vị. Nhưng không, hắn đột nhiên thấy chán.

Hắn nhắm mắt dưỡng thần, lười biếng nói: “Muốn ta thả tất cả người của Mặc Ý Cư là chuyện không thể nào. Kẻ Diệu Cảnh muốn bảo vệ, chắc chỉ có Đoạn Ngọc Sơn thôi.”

Đúng là vậy. Nhiệm vụ nói nhất định phải bảo vệ Đoạn Ngọc Sơn, những người khác thì không đề cập tới. Cố gắng cứu tất cả mọi người là ý nghĩ của Oanh Nhiên, không chỉ vì những người đó, mà còn vì giúp Hoài Chân bớt gây sát nghiệp.

Nàng nghĩ đến phu quân ngàn năm sau, nghĩ đến thiếu niên từng vì tiếng khóc của trẻ nhỏ mà lê lết thân thể bị thương quay lại cứu người, nàng hít sâu một hơi. Oanh Nhiên cố gắng giữ bình tĩnh: “Phải làm thế nào mới có thể cứu tất cả mọi người? Hãy ra điều kiện một lần luôn đi.”

Nàng lén lút nói với Thần Nữ: “Có phải Diệu Cảnh có gian tế trong ma tộc không?”

Thần Nữ: “Sao vậy?”

Oanh Nhiên: “Bên Ma đạo biết các người nhất định muốn bảo vệ Đoạn Ngọc Sơn.”

“Chắc là Ma đạo biết rõ, Đoạn Ngọc Sơn là trụ cột của Nho môn Huyền đạo. Nếu hắn chết thảm trong tay Ma đạo, sẽ là một đòn giáng lớn cho Nho môn Huyền đạo. Nếu Thánh Ma dùng Đoạn Ngọc Sơn luyện chế sát khí Ma đạo để đối phó Nho môn Huyền đạo, thì tiền đồ của Nho môn Huyền đạo thật sự đáng lo.” Thần Nữ đáp.

Oanh Nhiên khổ não: “Vậy thì giữ Đoạn Ngọc Sơn lại có lợi cho Ma đạo. Nếu ta là ma, nhất định ta sẽ không tha cho Đoạn Ngọc Sơn.”

Thần Nữ cũng buồn rầu: “Đây chính là lý do ta vội vã tìm cô đến xử lý chuyện này. Nghe nói lần trước Ma đạo bắt giữ luôn cả những tu sĩ Huyền đạo đến cứu viện, là cô đã đứng ra dàn xếp, giành cho họ cơ hội chạy trốn… Đúng rồi, đột nhiên cô nói những chuyện này, có phải đã có cách đối phó rồi không?”

Oanh Nhiên thở dài: “Vẫn đang đợi Ma đạo ra điều kiện.”

Nàng vừa trả lời Thần Nữ xong, Từ Ly Lăng đã mở lời: “Nếu ngươi muốn cứu tất cả mọi người, cũng được. Giao thuật ngươi thi triển lên người ta lần trước cho ta.”

Oanh Nhiên buột miệng: “Chàng muốn cái đó… Lần trước trước khi chàng chịu Sất Ma tiên, thật sự lại bị thương sao? 100 Sất Ma tiên đó… có đau không?”

Từ Ly Lăng khẽ cười một tiếng, như thể đang khen nàng diễn tốt: “Giao thuật đó ra, ta sẽ thả một nửa đệ tử của Mặc Ý Cư.”

Oanh Nhiên khó xử: “Thiếp không có cách nào dạy chàng. Nhưng thiếp có thể thi triển cho chàng thêm vài lần.”

Từ Ly Lăng không vội vàng: “Thi triển một lần, đổi một đệ tử. Mặc Ý Cư có 1282 đệ tử, ngươi muốn đổi bao nhiêu?”

Có thể thi triển thuật lên người hắn mà không bị phát giác, lại còn có thể chống đỡ sự ăn mòn thần hồn do linh hồn Thánh Ma gây ra, thuật pháp như vậy tuyệt đối không tầm thường. Không chịu giao ra mới là bình thường.

Oanh Nhiên sững người.

Không phải là nàng muốn đổi bao nhiêu, mà là nàng có thể đổi bao nhiêu. Nàng vội hỏi Đại Hoa: “Lần trước đỡ thương cho Từ Ly Lăng, dùng bao nhiêu năng lượng?”

“Một phần mười tổng năng lượng của chúng ta.” Đại Hoa đáp.

Oanh Nhiên kinh ngạc: “Nhiều vậy sao?”

Đại Hoa cũng kinh ngạc: “Nhiều ư? Dù sao hắn cũng là phu quân cô, ta còn tưởng cô rất lo cho hắn, lại không biết uy lực của Sất Ma tiên lớn đến đâu, nên cứ thế cho một phần mười. Lần sau ta cho ít hơn.”

“Không, ta không có ý đó. Không thể cho ít hơn.” Cho ít hơn thì không chống đỡ nổi. Nếu không Từ Ly Lăng cũng sẽ không đến lúc chịu Sất Ma tiên, trên người không còn chút năng lượng nào để đỡ thương.

Nhưng bây giờ phải làm sao? Năng lượng của nàng chỉ đủ đổi thêm 9 người, nàng còn phải để lại một ít phòng khi cần kíp.

Oanh Nhiên bất lực, lại đi thương lượng với Thần Nữ.

Thần Nữ nghiêm giọng chất vấn: “Tại sao cô lại dùng năng lượng hệ thống vào người của Ma đạo?”

Oanh Nhiên: “Ta và chàng ngàn năm sau là…”

Đại Hoa trong đầu nàng thét lên: “Đừng nói cho cô ta biết quan hệ của cô và Từ Ly Lăng, cô ta sẽ can thiệp vào cô đó!”

Oanh Nhiên vội vàng đổi lời: “Là bạn.” Nàng lén hỏi Đại Hoa: “Tại sao? Tổng bộ cấm người làm nhiệm vụ yêu đương trong thế giới nhiệm vụ sao? Không phải nói nhân tính hóa sao?”

Đại Hoa: “Tổng bộ nhân tính hóa, không có nghĩa người làm nhiệm vụ nhân tính hóa. Vị Thần Nữ này ở tổng bộ nổi tiếng là… ta sẽ kể với cô sau.” 

Thần Nữ trầm giọng nói: “Vậy thì không cứu những người khác, ta chỉ cần Đoạn Ngọc Sơn thôi.”

Oanh Nhiên không muốn tin vào tai mình: “Thế nhưng… có hơn 1200 người lận đó, họ thì sao?”

Thần Nữ lạnh lùng: “Nhiệm vụ của chúng ta là cứu thế, chỉ những nhân vật quan trọng có ảnh hưởng đến nhiệm vụ mới bắt buộc phải cứu. Những người khác không có giá trị đối với nhiệm vụ, khi cần thiết, đương nhiên phải từ bỏ.”

Oanh Nhiên sững người. Thần Nữ nhận ra sự do dự của nàng, giọng điệu nghiêm túc: “Nhiệm vụ viết rất rõ ràng, cứu Đoạn Ngọc Sơn!”

Oanh Nhiên không đáp lời Thần Nữ, nàng hỏi Từ Ly Lăng: “Thuật đó tiêu hao rất lớn. Có thể một lần đổi nhiều người hơn không?”

“Tiêu hao lớn đến mức nào? Thi triển một lần, ngươi sẽ biến mất 3 năm?”

Oanh Nhiên buồn bã nói: “Có lẽ vậy…” Sẽ không khiến nàng biến mất, nhưng nàng không chắc lần sau khi nào mới đến.

Từ Ly Lăng im lặng. Một lúc sau, hắn nói: “Nói cho ta tên thuật, ta sẽ thả một nửa đệ tử.”

Oanh Nhiên kinh ngạc. Nàng biết rất rõ, chỉ một cái tên mà có thể đổi được nhiều người như vậy, đó là một sự nhượng bộ lớn đến nhường nào.

Nhưng đây không phải thuật, không có tên. Nàng cũng biết, hắn muốn biết tên thuật là vì hắn sẽ đi tra. Nếu nàng nói bừa một cái sẽ bị vạch trần. Lần sau gặp lại, nàng là một kẻ lừa đảo nói dối trắng trợn.

Oanh Nhiên thành thật đáp: “Đây là dị thuật của ngàn năm sau, không có tên.”

Từ Ly Lăng chợt cười lạnh thành tiếng. Nếu là người khác, hắn đã giết thẳng tay rồi. Nhượng bộ lớn như vậy mà còn không nhận, lại còn chơi trò “ngàn năm sau” với hắn, chẳng phải quá vô liêm sỉ sao.

Tuy nhiên, một lần thi triển thuật, lại cần tiêu hao 3 năm thời gian của nàng? Hắn sẽ không dễ dàng tin lời này, nhưng hắn cũng biết rất rõ, có thể áp chế nỗi đau do linh hồn Thánh Ma gây ra, tuyệt đối không phải là sự tiêu hao đơn giản.

Từ Ly Lăng chán nản chống tay vào trán: “Ta cho ngươi một cơ hội nữa, lấy ra thứ gì đó, khiến ta tin vào ‘ngàn năm sau’ trong lời ngươi nói.”

Oanh Nhiên biết, nàng nói gì hắn cũng sẽ không tin. Hắn chỉ muốn nàng làm gì đó khiến hắn cảm thấy đủ thú vị, thú vị đến mức hắn bằng lòng giao dịch mà thôi.

Nhưng Oanh Nhiên cũng không nghĩ ra được trò chơi thú vị nào. Trò chơi chạy trốn tương tự, dùng lần thứ hai, e là hắn sẽ chỉ thấy chán ghét.

Oanh Nhiên suy nghĩ, vẫn chỉ có thể cố gắng làm lay chuyển sự không tin của hắn: “Ngàn năm sau, thiếp và chàng ở bên nhau hơn 2 năm. Nếu nói có gì có thể chứng minh, có lẽ là thiếp khá hiểu chàng.”

Từ Ly Lăng đáp một cách tẻ nhạt: “Ví dụ?”

“Ví dụ, chàng thích trúc xanh. Mỗi lần thiếp thêu dải buộc tóc hay đai lưng cho chàng, hỏi chàng muốn hoa văn gì, chàng đều muốn trúc xanh. Còn nữa, chàng thích ăn mứt hoa bách ở phố sau nhà mẹ thiếp, thích…”

“Chậc.” Từ Ly Lăng khẽ hừ lạnh, cắt ngang lời nàng.

Oanh Nhiên ngây người. Biểu cảm của hắn rất khó tả, dường như khó chịu, lại có chút hứng thú khó nói thành lời. Oanh Nhiên định hỏi sao vậy, hắn đột nhiên mở lời: “Người đâu.”

Ma vệ đáp lời đến. Từ Ly Lăng ra lệnh: “Mang người lần trước Tứ Mệnh Cung gửi đến đây.”

“Vâng.” Ma vệ đáp lời lui xuống.

Oanh Nhiên mơ hồ: “Làm gì vậy?”

Từ Ly Lăng: “Không vội, đợi người đến ngươi sẽ biết.” Hắn lại nhắm mắt dưỡng thần.

Oanh Nhiên đứng mỏi, nhìn quanh, muốn tìm một chỗ ngồi. Nhưng trong đại điện rộng lớn này, ngoài ghế của Chưởng môn lại không có chỗ nào để ngồi. Nàng đành lấy khăn tay lau bậc thang, rồi ngồi xuống bậc thang dưới ghế Chưởng môn.

Từ Ly Lăng cảm nhận được hơi thở của nàng xa hơn một chút, mở mắt ra thì thấy bóng lưng nhỏ bé gầy yếu của nàng đang ngoan ngoãn ngồi trên bậc thang chờ đợi. Hắn im lặng một lúc, cuối cùng không nói gì, lại nhắm mắt.

Chẳng mấy chốc, ma vệ áp giải một nữ tử kiều diễm đến. Nữ tử bị xích ma trói buộc, vẫn yểu điệu thướt tha hành lễ với Từ Ly Lăng. Trên đường đến, ma vệ đã cảnh báo nàng ta, lát nữa không cần xưng hô Thánh Ma. Dù không biết Thánh Ma lại đang chơi trò gì, nhưng hắn điên điên khùng khùng, tính tình thất thường không phải ngày một ngày hai, nữ tử rất rõ, đương nhiên không dám làm bừa.

Nàng ta không dám mạo muội xưng hô Từ Ly Lăng, hành lễ xong liền liếc nhìn Oanh Nhiên, thầm kinh ngạc sao nữ quỷ này lại dám ngồi gần Thánh Ma như vậy, không biết là bên nào phái đến, nàng ta yên lặng chờ đợi lệnh.

Oanh Nhiên không hiểu, đứng dậy đi về phía Từ Ly Lăng. Hắn tìm người phụ nữ khác đến làm gì?

Từ Ly Lăng ngoắc ngón tay về phía Oanh Nhiên, ra hiệu cho nàng: “Nói lại lần nữa, ta thích gì.”

Oanh Nhiên bèn đơn giản nói lại một lần.

Nữ tử trong điện mở to mắt, trong ánh mắt toát ra vẻ kỳ quái vô cùng. Không đợi Từ Ly Lăng ngăn nàng ta, Oanh Nhiên đã không nói tiếp được. Nàng hỏi nữ tử: “Tại sao cô lại nhìn ta như vậy?”

Nữ tử không nói gì.

“Nói cho nàng ta.” Từ Ly Lăng sai khiến.

Lúc này nữ tử mới mở lời, giọng nói quyến rũ vô cùng: “Đại nhân thích tùng lan hơn thích trúc xanh, các loại thức ăn vặt như mứt hoa bách đại nhân càng không thích chạm vào. Đại nhân vị giác nhẹ, thích linh thực thanh đạm…”

Nữ tử còn muốn nói tiếp. Từ Ly Lăng phẩy tay, nàng ta lại ngậm miệng.

Oanh Nhiên ngây người. Từ Ly Lăng nhìn vẻ mặt ngơ ngác của nàng, chỉ vào nữ tử, khóe môi khẽ cong: “Tình báo của Diệu Cảnh các ngươi sao còn không bằng Tứ Mệnh Cung mà các ngươi gọi là tà môn ngoại đạo thế?”

“Trước đây ngươi diễn không tệ, vở kịch hôm nay là sai lầm lớn nhất.”

Hắn phất tay áo, ra lệnh ma vệ áp giải nữ tử trở lại nhà lao.

Oanh Nhiên nhìn bóng lưng nữ tử dần biến mất trong đại điện, lại hỏi: “Có nhiều người đến bên cạnh chàng đóng giả làm vợ chàng sao?”

Từ Ly Lăng mất hứng: “Mỹ nhân kế của kẻ khác đều là những màn quyến rũ ngàn lần như một, chỉ có ngươi là bịa chuyện.”

“Quyến rũ?”

Oanh Nhiên nhìn hắn chằm chằm: “Ý chàng là, có rất nhiều người quyến rũ chàng, chàng đều không từ chối, cứ thế chơi đùa với họ?”

Mắt đỏ hoe, nhưng trong mắt tràn đầy sự độc ác khó tả. Như thể hắn dám nói “có” một tiếng, nàng sẽ xông lên tát hắn một cái. Dáng vẻ nàng lúc này, thật sự giống như chính thất phu nhân của hắn đang chờ bắt gian. Rất buồn cười.

Từ Ly Lăng khẽ cười thành tiếng, nhưng không có ý định trêu chọc nàng về chuyện này nữa, hắn thản nhiên cảnh cáo nàng: “Tại sao ta phải chơi mấy trò quyến rũ nhàm chán này với người khác? Đương nhiên là có giá trị thì bắt giữ, không có giá trị thì giết.”

Nhưng Oanh Nhiên vẫn buồn bã, quay mặt đi không muốn nhìn hắn nữa: “Có lẽ thời gian sẽ thay đổi rất nhiều, chàng của ngàn năm sau thích những thứ thiếp nói.”

“Sau khi chúng ta gặp nhau, lần đầu tiên thiếp tặng chàng thứ gì đó, là một chiếc ô tre xanh. Chiếc ô đó chàng vẫn còn giữ đến tận bây giờ, chúng ta rời nhà chàng cũng mang theo. Nếu chàng không thích trúc xanh, tại sao lại luôn muốn những thứ có hoa văn trúc xanh? Tại sao khi rời nhà đã mang theo chiếc ô mới chúng ta chuẩn bị, lại còn mang theo chiếc ô cũ đó?”

Từ Ly Lăng đột ngột im lặng, rất lâu sau, chợt hỏi: “Mứt hoa bách thì sao? Ta lại làm sao nếm được?”

“Trước đây thiếp mang đi cho chàng ăn đó.”

Oanh Nhiên quay đầu nhìn hắn: “Hàng mứt hoa bách đó tuy ngon, nhưng khá đắt. Sau khi chúng ta thành thân, một tháng chàng chỉ kiếm được 5 viên linh thạch, chúng ta không có nhiều linh thạch để ăn mỗi ngày, nhưng thỉnh thoảng chàng vẫn mua về ăn cùng thiếp. Nếu chàng không thích, tại sao chàng cứ mua mứt hoa bách làm gì?”

Nàng nói quá thật, nụ cười của Từ Ly Lăng trở nên ôn hòa hơn: “Ngươi nghĩ sao?”

Trong thoáng chốc, Oanh Nhiên dường như thấy Từ Ly Lăng của ngàn năm sau đang hỏi nàng như vậy. Nàng vẫn có chút giận dỗi với hắn: “Đó là suy nghĩ của chàng, làm sao thiếp biết được?”

Từ Ly Lăng cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm: “Bịa chuyện không tệ.”

Biết ngay hắn không tin mà. Oanh Nhiên bất lực, quay lại chuyện chính: “Thuật chàng hỏi, thiếp thật sự không biết tên là gì. Nếu muốn thiếp nói, vậy thì…” Ánh mắt nàng vẫn dịu xuống: “Gọi là Trọng Nghiễn đi.”

Từ Ly Lăng: “Trọng Nhai…” 

Tây Kinh Phú viết: “Lăng trọng nghiễn”(*). Khác với ý nghĩa thông thường, chữ “Lăng” trong “Lăng trọng nghiễn ” là chữ “Lăng” trong “Lăng vân tiêu” — lên đỉnh vạn núi, siêu phàm thoát tục, cảnh giới thần tiên.

(*)Lăng trọng nghiễn nghĩa là những gò đồi và núi cao chồng chất, hay leo qua những dãy núi nhiều tầng lớp, đỉnh nọ nối đỉnh kia.

“Ngươi thật là…” Từ Ly Lăng nói.

Oanh Nhiên nhìn hắn. Hắn trầm ngâm rất lâu, rồi nói một câu: “Biết bịa chuyện.”

Oanh Nhiên: … Muốn đấm cho hắn một phát.

Từ Ly Lăng khẽ thu lại biểu cảm: “Ngươi có thể dẫn đi một nửa đệ tử rồi.”

Oanh Nhiên hơi được an ủi, trong lòng hiểu ra, không phải vì hắn có được tên thuật mà buông tay, mà là vì nàng đã mang lại niềm vui cho hắn.

Oanh Nhiên suy tư: “Vậy Đoạn Ngọc Sơn…”

Từ Ly Lăng xoay chuỗi đạo châu trên cổ tay: “Hửm?”

Oanh Nhiên suy nghĩ hồi lâu, rồi tìm Thần Nữ: “Ta muốn dùng năng lượng để đổi Đoạn Ngọc Sơn với Ma đạo, có được không?”

“Hắn dễ thả người như vậy sao?” Năng lượng tuy quý giá, nhưng Thần Nữ biết rất rõ, đối với Thánh Ma mà nói, nó không đáng nhắc đến.

Oanh Nhiên: “Đương nhiên không phải, đây chỉ là con bài mà ta muốn đặt cược với Ma đạo.”

Thần Nữ im lặng một lát rồi đáp lời: “Ma đạo có đồng ý đánh cược với cô không?”

“Hắn sẽ đồng ý.” Oanh Nhiên nói. Một cái tên thuật giả khiến hắn cảm thấy thú vị, hắn đã có thể thả một nửa đệ tử. Huống chi là một ván cược thực sự có lợi ích?

Thần Nữ truyền gấp ba lần năng lượng thưởng nhiệm vụ lần trước cho Oanh Nhiên, rồi nói: “Cô cứ dùng trước đi, không đủ thì nói với ta. Nhưng ta cảnh báo trước, trước khi Thánh Ma thành ma từng du ngoạn khắp nơi, trải nghiệm trăm ngàn trạng thái giang hồ, hắn là cao thủ cờ bạc, chưa từng bại trận. Nếu cô thấy không ổn, tốt nhất nên dừng tay kịp thời, tránh để năng lượng bị mất trắng.”

Oanh Nhiên ngạc nhiên vì được cho nhiều như vậy. Nhưng điều này cũng có nghĩa là trong mắt Thần Nữ, việc đánh cược với Ma đạo phải trả giá rất lớn. Nàng đáp: “Ta không đánh cược với Thánh Ma, là với người bạn mà ta quen.” Lúc này Thần Nữ mới yên tâm.

Nàng nói với Từ Ly Lăng chuyện đánh cược. Quả nhiên Từ Ly Lăng rất hứng thú: “Cược cái gì?”

Oanh Nhiên: “Đấu cỏ. Thiếp dùng dị thuật làm vật đặt cược. Nếu thiếp thua, thiếp sẽ thi triển thuật giúp chàng đỡ một lần thương tổn, nếu thiếp thắng, chàng sẽ thả Đoạn Ngọc Sơn.” Đấu cỏ, là mỗi người tìm một cọng cỏ, giao thân cỏ vào nhau, mỗi người kéo về phía mình. Kẻ nào làm đứt cỏ trước thì thua.

Lúc nàng và Từ Ly Lăng mới thành thân, chuyển đến sống ở núi rừng, có lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, lại không có nhiều linh thạch để tiêu xài, hai người bèn ở nhà tự tìm trò vui để giết thời gian. Đấu cỏ là trò chơi đầu tiên nàng và Từ Ly Lăng chơi.

Ban đầu nàng chơi với hắn luôn thua. Rõ ràng đây là trò chơi mà nàng nhớ lại từ hồi nhỏ trước khi xuyên không, chơi cùng bạn thân, lại là trò mà giới văn nhân thời đó thường chơi lén lút, nàng bèn đề nghị Từ Ly Lăng chơi, hắn liền chơi cùng nàng.

Kết quả thua quá nhiều lần, ngược lại nàng là người đầu tiên buồn bã: “Thiếp không muốn chơi nữa… Tại sao chàng luôn thắng? Ngay cả khi thiếp tìm loại cỏ giống chàng cũng vậy? Có phải hồi nhỏ chàng hay chơi trò này, lại còn lừa thiếp nói chưa chơi với ai bao giờ không?”

Từ Ly Lăng: “Lúc nhỏ ta quả thực không có nhiều cơ hội chơi với người khác. Nhưng năm 4 tuổi thấy người ta chơi, có lẽ đã tự chơi một mình vài lần.”

Oanh Nhiên hỏi: “Chàng tự chơi một mình sao? Có phải hồi nhỏ chàng bị gia đình ép đọc sách, người khác coi chàng là mọt sách nên không muốn chơi với chàng không?”

“Cũng gần vậy.” Từ Ly Lăng đáp.

Hắn nắm tay nàng, dẫn nàng đi ra núi rừng tìm cỏ, dạy nàng loại cỏ nào thì không dễ đứt, chơi đấu cỏ phải dùng lực thế nào mới thắng được hắn. Nàng thử vài lần, liền thắng lần đầu tiên. Sau đó lần nào cũng thắng hắn.

Thắng quá nhiều lần, Oanh Nhiên lại cảm thấy không có gì thú vị nữa, bèn muốn chơi trò khác với Từ Ly Lăng để giết thời gian. Lúc đó nàng không nghĩ nhiều, bây giờ hồi tưởng lại, mới hiểu tại sao lúc nhỏ hắn không có ai chơi cùng.

Bởi vì tất cả mọi người đều cho rằng một thiên tài như hắn không nên ham chơi. Ngay cả khi hắn lúc đó chỉ là một đứa trẻ 4 tuổi.

Suy nghĩ trở về hiện tại, Oanh Nhiên nghe thấy Từ Ly Lăng đáp lời nàng: “Một lần thi triển thuật của ngươi còn không đáng giá một Đoạn Ngọc Sơn. Ngươi thắng 100 lần, ta sẽ thả Đoạn Ngọc Sơn.”

100 lần?! Oanh Nhiên kinh ngạc, thầm nghĩ Thần Nữ quả nhiên hiểu người của Ma đạo, năng lượng cô ấy cho quả thực có thể không đủ.

Để tránh lãng phí thời gian, Từ Ly Lăng lập tức ra lệnh ma vệ nhổ một đống cỏ lớn đến, chất thành núi nhỏ trong điện. Hắn đi đến gần đống cỏ, tùy tay lấy một cọng cỏ. Oanh Nhiên cẩn thận lựa chọn, chọn một cọng cỏ.

Nàng đi đến trước mặt Từ Ly Lăng, đưa cỏ ra định giao kết với hắn, phát hiện Từ Ly Lăng và nàng cầm cùng một loại cỏ. Nàng không ngạc nhiên, dù sao cách chọn cỏ của nàng là do Từ Ly Lăng của ngàn năm sau dạy.

Trong mắt Từ Ly Lăng hiện lên chút hứng thú, nhưng cũng nằm trong dự liệu. Thân cỏ không dài, hai cọng cỏ giao kết, Oanh Nhiên và hắn cũng ở gần nhau. Gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương trên người hắn.

Mỗi người dùng sức, Oanh Nhiên tập trung tinh thần. Thân cỏ căng cứng, cổ tay và ngón tay đều căng thẳng. Chợt nghe một tiếng động rất nhỏ, cọng cỏ đang căng cứng trong tay bỗng nhiên mềm đi.

Đứt rồi. Cọng cỏ trong tay Từ Ly Lăng đứt rồi!

Mặc dù đứt đột ngột, Oanh Nhiên cảm thấy rất kỳ lạ, như thể hắn đột nhiên tự mình kéo đứt. Nhưng mặc kệ, nàng thắng rồi. Oanh Nhiên vui mừng đến mức mắt sáng như sao.

Từ Ly Lăng không có vẻ mặt của kẻ thua cuộc, hắn vẫy cọng cỏ đứt trong tay hỏi: “Ngươi có biết loại cỏ ngươi chọn là cỏ gì không?”

Nàng lắc đầu: “Không biết.”

“Vậy ngươi chọn cỏ bằng cách nào? Bằng bản năng?”

Người đời đấu cỏ, đa phần chỉ nhìn thân cỏ có thô khỏe hay không. Tu sĩ đấu cỏ, đa phần nhìn cỏ có linh khí hay không. Nhưng ở thế giới này, vạn vật đều có linh tính, cây cỏ đều có tính tình. Có những cây cỏ bẩm sinh bướng bỉnh, tuy trông mảnh mai yếu ớt, lá đã gãy nhưng xương cốt không lìa.

“Là ngàn năm sau chàng dạy thiếp.” Oanh Nhiên đáp.

“Chàng nói, thế nhân đấu cỏ, đa phần chỉ nhìn thân cỏ có thô khỏe hay không. Tu sĩ đấu cỏ, đa phần nhìn cỏ có linh khí hay không. Nhưng vạn vật đều có linh tính, cây cỏ đều có tính tình…”

Oanh Nhiên đang nói những lời hắn nói ngàn năm sau, chợt nhận ra, trên mặt Từ Ly Lăng không còn vẻ hứng thú nữa, hắn im lặng nhìn chằm chằm nàng. Khiến trong lòng nàng sinh sợ hãi, không nói tiếp nữa: “Chàng sao vậy?”

Từ Ly Lăng bước lại gần nàng. Hắn cao lớn, khí thế uy vũ cực mạnh khiến Oanh Nhiên lùi lại theo bản năng. Lùi hai bước, nàng hoàn hồn, nhíu mày nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm của hắn.

Hắn cong môi: “Xem ra không phải tình báo của Diệu Cảnh kém Tứ Mệnh Cung, mà là biết quá nhiều rồi.” Ngay cả những lời hắn tiện tay ghi chú khi nghiên cứu đấu cỏ, luyện chữ lúc nhỏ cũng biết.

Tay Oanh Nhiên vô thức chắn trước người, hắn mà bước thêm một bước, sẽ đụng phải bàn tay kháng cự của nàng. Nàng nhíu mày: “Chàng nói gì vậy? Chắc không phải thua rồi không chịu nhận chứ?”

“Không.” Từ Ly Lăng quay người, rút ra một cọng cỏ khác từ trên núi cỏ: “Tiếp tục đấu đi.”

Oanh Nhiên bình tĩnh lại, chọn cỏ khác. Lúc đó nàng hỏi, làm sao thiếp biết những loại cỏ đó có bướng bỉnh hay không? Từ Ly Lăng nói với nàng: Chúng rất mềm mại, nhưng cũng rất sắc bén. Bình tâm lại, nếu có loại cỏ nào khiến nàng cảm thấy hơi châm chích, nhưng lại không có gai, đó chính là loại cỏ bướng bỉnh.

Oanh Nhiên chọn ra cọng cỏ châm chích tay, tuốt thân cỏ, lại đấu với Từ Ly Lăng. Lần này, cọng cỏ trong tay nàng đứt trước. Oanh Nhiên sững người. Từ Ly Lăng nhìn xuống, ánh mắt tĩnh lặng như biển băng không gợn sóng.

Oanh Nhiên nghĩ có lẽ là do lòng mình rối bời, dùng lực không đúng, nàng quay người tiếp tục chọn cỏ. Nhưng từ sau lần thắng đầu tiên đó, nàng không bao giờ thắng nữa.

Lại một cọng cỏ đứt, Oanh Nhiên cuối cùng cũng xác định: Hóa ra không phải nàng có thể thắng Từ Ly Lăng, mà là Từ Ly Lăng cố ý để nàng thắng. Hoài Chân của nàng đã phí hết tâm tư để nàng thắng, để nàng vui.

Từ Ly Lăng của ngàn năm trước mắt đầy chế giễu lạnh lùng muốn nàng thua, muốn nàng nhận ra nàng đã tự mãn đến mức nào.

Oanh Nhiên cố gắng giữ bình tĩnh, suy nghĩ tiếp theo phải làm gì, quay người lại chọn cỏ. Nàng rút ra một cọng cỏ châm chích tay, đầu ngón tay đột nhiên đau nhói hơn bao giờ hết. Một giọt máu từ đầu ngón tay rỉ ra, dính vào thân cỏ.

Oanh Nhiên chợt nhớ lại lúc đó nàng hỏi: Loại cỏ châm chích tay thế này có làm rách tay thiếp không? Từ Ly Lăng nắm lấy đầu ngón tay đỏ ửng của nàng, nhẹ nhàng xoa xoa: “Sẽ có. Cỏ càng lợi hại càng dễ làm người bị thương. Nếu một ngày tay nàng chọn quá 20 cọng cỏ như vậy, ngón tay sẽ chảy máu.”

Cho nên ban đầu nàng thắng vui vẻ, hết lần này đến lần khác muốn chơi đấu cỏ với hắn. Hắn cũng không chơi cùng nàng quá 5 lần một ngày. Nàng từng làm nũng với hắn: “Không phải nói 20 lần mới chảy máu sao, sao không thể chơi cùng thiếp? Chẳng lẽ chàng sợ thua? Nhưng chàng đã thắng thiếp nhiều lần như vậy rồi mà.”

Từ Ly Lăng nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay hơi ửng đỏ của nàng, nắm tay nàng đi rửa tay: “Không đau ư? Sau này nàng có thể từ từ thắng ta.”

Giờ phút này, Oanh Nhiên nhìn giọt máu trên thân cỏ, chợt đỏ mắt. Nàng hít sâu một hơi, mở to mắt bình tĩnh lại, quay người lại tiếp tục đấu với Từ Ly Lăng. Trong lòng nàng đã biết con đường đấu cỏ không ổn, nàng thầm nghĩ làm sao để dùng cách khác cứu Đoạn Ngọc Sơn, cố ý kéo dài thời gian.

Hai thân cỏ giao kết, một vệt đỏ thẫm trên thân cỏ xanh biếc, vô cùng nổi bật.

Từ Ly Lăng cụp mắt, có thể nhìn thấy nàng đang cúi đầu, lông mi hơi ướt, hốc mắt đỏ hơn cả màu đỏ thẫm trên cỏ. Hắn cau mày: “Lẽ nào ta của ngàn năm sau không dạy ngươi, còn có một loại cỏ kiên cường hơn loại cỏ ngươi chọn sao?”

Nàng lắc đầu không nói. Lúc này hắn nhắc đến hắn của ngàn năm sau, giống như đang cố ý châm biếm nàng vậy. Oanh Nhiên biết Từ Ly Lăng đối xử tốt với nàng, sẽ không oán giận. Nhưng Từ Ly Lăng trước mắt, nàng thật sự không muốn để ý.

Chợt một tiếng động rất nhỏ, cỏ đứt rồi. Là cọng cỏ trong tay Từ Ly Lăng. Oanh Nhiên kinh ngạc, nàng thắng rồi sao? Nhưng nàng hoàn toàn không dùng lực mà. Nàng ngước mắt nhìn Từ Ly Lăng, trong mắt vì nén nước mắt mà ướt át.

Từ Ly Lăng liếc một cái liền không muốn nhìn nữa, đi đến bên đống cỏ: “Qua đây.” Oanh Nhiên đi theo. “Có những loại cỏ tuy tính chất kiên cường bền bỉ, nhưng còn một loại cỏ nữa —”

Sắc bén như đao. Lời hắn chợt dừng lại, hắn cúi đầu nhìn đầu ngón tay đỏ ửng của nàng. Cỏ sắc bén như đao tên là Mãn Địa Hoa. Thân cỏ Mãn Địa Hoa được bao bọc bởi linh khí vô hình, những linh khí này như vô số lưỡi dao nhỏ, khi đấu cỏ sẽ làm đứt cỏ như hoa vỡ vụn. Cũng sẽ làm rách tay người hái.

Từ Ly Lăng hỏi: “Ta của ngàn năm sau, chơi đấu cỏ với ngươi thế nào?”

Oanh Nhiên đáp qua loa: “Lúc rảnh rỗi chơi với thiếp vài lần.”

Từ Ly Lăng: “Mấy lần?”

“Không quá 5 lần.” Bởi vì tay nàng sẽ đau.

Từ Ly Lăng nhìn đống cỏ như núi trước mặt, im lặng không nói, trên mặt cũng không có biểu cảm gì. Oanh Nhiên đợi hắn nói tiếp “Còn một loại cỏ nữa”, đợi rất lâu cũng không thấy hắn tiếp tục. Nàng đợi không được nữa, bèn hỏi: “Còn một loại cỏ nữa thì sao?”

Từ Ly Lăng quay đầu nhìn nàng. Ánh mắt nàng ngây thơ mờ mịt, không có chút tính toán nào, dường như hoàn toàn không biết vì sao hắn dừng lại.

Hắn phất tay áo quay người, gọi ma vệ đến. Oanh Nhiên không hiểu tại sao, thấy Từ Ly Lăng trở lại ngồi trên ghế cao. Ma vệ quỳ lạy, nghe Từ Ly Lăng dặn dò: “Thả một nửa đệ tử và Đoạn Ngọc Sơn ra khỏi Linh Ngục, thông báo cho ma vệ canh giữ, không cần bắt giữ đệ tử, cứ để họ chạy.”

“Đoạn Ngọc Sơn có chạy thoát được không, tự hắn lo.”

Oanh Nhiên sững sờ, cho đến khi ma vệ lĩnh mệnh lui xuống, nàng mới nói một câu ngô nghê: “Thiếp còn chưa thắng mà.”

Dường như Từ Ly Lăng cũng mệt mỏi, hắn chống tay lên trán, nhắm mắt dưỡng thần: “Ngươi đi đi.”

Oanh Nhiên không hiểu tại sao, hắn lại làm sao vậy?

Nghĩ đến Hoài Chân của ngàn năm sau, nàng vẫn quan tâm hỏi một câu: “Chàng không thoải mái sao?”

Từ Ly Lăng mở mắt, xa xa nhìn nàng chăm chú.

Oanh Nhiên chần chừ: “Vậy còn một nửa đệ tử nữa…”

“Được đằng chân lân đằng đầu sẽ khiến ngươi mất đi cả những gì đang có.” Từ Ly Lăng nói.

Oanh Nhiên vội vàng ngậm miệng. Nàng không biết vì sao Từ Ly Lăng thả người, nên hoàn toàn không thể nghĩ ra cách cứu một nửa người còn lại.

Oanh Nhiên nhắm mắt lại, tiến lên nói: “Thiếp sẽ đưa cho chàng con bài thiếp đã thua. Còn nữa… giao dịch trước đây có thể vẫn còn hiệu lực không?”

Từ Ly Lăng không nói một lời.

“Chính là, thiếp thi triển thuật giúp chàng đỡ một lần thương tổn, chàng thả một đệ tử.” Oanh Nhiên nói. Tuy năng lượng của nàng có hạn, nhưng có thể cứu thêm một người, sẽ có thêm một người sống sót, Hoài Chân cũng bớt gây sát nghiệp.

Từ Ly Lăng hỏi một cách khô khan: “Ngươi muốn đổi bao nhiêu?”

Hắn đồng ý rồi. Oanh Nhiên mừng thầm, mạnh dạn liên lạc Thần Nữ: “Cô còn bao nhiêu năng lượng dư thừa có thể dùng để cứu Đoạn Ngọc Sơn?”

Thần Nữ: “Nhiều nhất ta có thể cho cô thêm hai lần năng lượng. Hai lần dùng hết, không cứu được Đoạn Ngọc Sơn, xem như nhiệm vụ của cô thất bại.”

“Được, cho ta đi.” Oanh Nhiên đáp. Một lần năng lượng có thể cứu 30 người. Lần đầu Thần Nữ cho nàng, nàng đã thua Từ Ly Lăng 18 lần. Cộng thêm hai lần sau, nàng có thể cứu 72 người.

Oanh Nhiên và Đại Hoa thương lượng, lại chia ba phần mười năng lượng của mình ra, cứu 75 người.

Đại Hoa la lớn: “Không phải chứ, cho cô nhiều năng lượng như vậy, cô không tự mình giữ lại, sao lại còn bù lỗ vậy!”

“Đợi nhiệm vụ lần này kết thúc, chúng ta sẽ lại có năng lượng. Ngàn năm sau có Hoài Chân ở bên bảo vệ chúng ta, chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm, không có chỗ nào cần dùng năng lượng.” Nàng làm nhiệm vụ cũng chưa bao giờ vì năng lượng, mà là vì Hoài Chân.

Việc đúng là như vậy, nhưng hệ thống nào lại không yêu năng lượng, không muốn năng lượng nhiều đến mức bùng nổ? Đại Hoa đau lòng, nhưng nghĩ đến nếu Oanh Nhiên không phải là người nhân từ như vậy, nó đã không trở thành hệ thống, bèn nuốt nước mắt đồng ý: “Được được được.”

Oanh Nhiên khen Đại Hoa: “Mèo cưng, mèo ngoan.” Nàng nói với Từ Ly Lăng: “Đổi 75 người.”

“75…” Từ Ly Lăng cười lạnh: “Tu vi của ngươi tổng cộng mới vài năm. Thi triển một lần thuật hao 3 năm, 75 người, cộng thêm số ngươi thua ta, ngươi muốn chết ở chỗ ta sao?”

Oanh Nhiên muốn giải thích không cần tiêu hao nàng, nhưng trước đây nàng đã dùng lời này để giải thích việc mình biến mất 3 năm. Bây giờ nàng mà thay đổi lời nói, hắn vốn đã không tin nàng, có lẽ sẽ càng nghĩ nàng là một kẻ lừa đảo nói dối trắng trợn?

Oanh Nhiên đành nói: “Thiếp có chừng mực.”

Từ Ly Lăng im lặng một lúc, rồi lại gọi ma vệ đến: “Thả một nửa đệ tử còn lại ra, không cần thả đi, cùng với Đoạn Ngọc Sơn, thấy là bắt.”

Ma vệ lĩnh mệnh lui xuống, hoàn toàn không để ý đến lệnh bắt rồi thả, thả rồi bắt của Từ Ly Lăng. Đối với ma mà nói, đây chính là một trò chơi săn bắt. Họ không ngại chơi thêm vài lần, dù sao cũng vui hơn việc canh núi rảnh rỗi. Hơn nữa, Ma đạo vĩnh viễn không bao giờ nghi ngờ Thánh Ma.

Oanh Nhiên kinh ngạc vui mừng. Đã được thả ra, họ có cơ hội trốn thoát. Nàng lập tức thông báo cho Thần Nữ, xin cô ấy phái người tiếp ứng cứu người.

Từ Ly Lăng không nói chuyện với Oanh Nhiên nữa, hắn nhắm mắt dưỡng thần, lại như đang suy nghĩ điều gì. Oanh Nhiên cũng không ôm hắn như lần trước. Nàng không biết khi nào mình sẽ rời đi, sợ lại quá đột ngột, đến cả lời tạm biệt cũng không thể nói. Nàng nói: “Cảm ơn.” Rồi quay người ra ngoài.

Từ Ly Lăng mở mắt, thấy nàng đi đến cửa lại chợt quay đầu: “Nhất định thiếp sẽ tìm cách đưa chàng thoát khỏi Ma đạo.”

Thần thái nàng phức tạp. Dường như có chút không thích hắn, lại có chút không nỡ rời xa hắn. Từ Ly Lăng không đáp lời, mặt không biểu cảm nhìn nàng bước ra khỏi đại điện. Bóng dáng gầy yếu đó dần dần đi xa trong ánh chiều tà.

Chợt có tiếng sấm, trời đổ mưa nhỏ. Từ Ly Lăng đi xuống từ chỗ cao, đi về phía đống cỏ trong điện, bên tai còn văng vẳng giọng nói dịu dàng của nàng nói “ngàn năm sau”.

Hắn của ngàn năm sau… thích dùng hoa văn trúc xanh, vì nàng đã tặng hắn ô tre xanh. Thích mua mứt hoa bách, vì nàng thích ăn mứt hoa bách. Không dạy nàng còn có loại cỏ Mãn Địa Hoa, vì sẽ làm rách tay nàng.

Câu chuyện như vậy là nàng cố ý bịa đặt, hay thật sự có ngàn năm sau… Mà nàng, thật sự không biết gì sao?

Từ Ly Lăng rút ra một cọng Mãn Địa Hoa từ trong đống cỏ. Linh khí như dao cắt qua đầu ngón tay, nhưng đối với hắn không có tác dụng gì. Ngoài hiên điện mưa rơi, tiếng mưa rả rích. Nàng nhẹ nhàng xuất hiện, nhẹ nhàng biến mất.

“Đấu cỏ trước thềm sơ ngộ/Xuyên kim trên gác tương phùng…

Tìm nhau trên lối mộng/Hoa rụng bóng mưa lồng.” 

Hắn buông tay, Mãn Địa Hoa theo gió bay lên, trôi nổi trong mưa.

••••••••

Lời tác giả:

Bởi vì Từ Ly Lăng và Từ Ly Lăng là cùng một người. Thế nên dù nàng không biết làm sao để khiến hắn tin câu chuyện của nàng và hắn, thì hắn vẫn sẽ hiểu rõ hơn nàng — tất cả mọi thứ của hắn ngàn năm sau đều liên quan đến nàng [thỏ tai cụp].

Chim nhỏ: Thiếp đảm bảo sau khi tỉnh dậy thiếp sẽ không đánh chàng [móng mèo].

“Đấu cỏ trước thềm sơ ngộ/ Xuyên kim trên gác tương phùng…

Tìm nhau trên lối mộng/Hoa rụng bóng mưa lồng.”

— Tống – Yến Kỉ Đạo – “Lâm Giang Tiên – Đấu Cỏ Trước Thềm Sơ Ngộ”


Bình luận

Bình luận về bài viết này