Khóe môi Từ Ly Lăng ẩn hiện sự tinh quái khó nhận ra. Vì phải đến phòng tắm để rửa, hắn lại kéo áo ngoài che kín người.

Oanh Nhiên lấy quần áo thay từ trong bọc ra đưa cho hắn: “Chàng ăn cơm chưa?”

“Chưa.” Hắn đáp.

“Vậy chàng ăn chút gì rồi hãy đi rửa.” Nàng bóc gói giấy dầu mới trên bàn, lấy bánh hoa hòe ra đưa cho hắn.

Những gì nàng đưa, Từ Ly Lăng đều nhận lấy và ăn, không hỏi nhiều. Hắn cắn một miếng bánh, thần sắc bình thường, không thấy phản ứng gì đặc biệt. Oanh Nhiên vốn rất mong đợi, thấy hắn bình thản như vậy, trong lòng thấp thỏm. Không lẽ cho nhiều đường như vậy, hắn vẫn không nếm ra vị?

Nàng hỏi: “Ngon không?”

Từ Ly Lăng liếc nàng, thấy trong mắt nàng lấp lánh sự mong đợi, hắn bèn “ừm” một tiếng.

“Chàng ăn có thấy vị gì không?”

Từ Ly Lăng trầm ngâm một lát: “Có vị ngọt.”

Nếm ra vị là tốt rồi. Khóe môi Oanh Nhiên cong lên, giọng nói trong đêm trong trẻo như chim hót: “Thiếp cố tình làm riêng cho chàng đó, cho nhiều đường lắm. Vì làm món bánh này, sau này Hoan Bà không cho thiếp nấu cơm nữa rồi.”

Từ Ly Lăng vươn cánh tay dài, ôm nàng vào lòng, để nàng ngồi lên đùi hắn. Oanh Nhiên tựa vào lòng hắn, yên tĩnh một lúc liền bắt đầu buồn ngủ: “Nhưng không được ăn nhiều, một lần ăn quá nhiều muối đường không tốt cho cơ thể. Thỉnh thoảng ăn một miếng nếm thử vị thôi.”

“Ừm.” Từ Ly Lăng đáp. Oanh Nhiên xót xa xoa mặt hắn. Từ Ly Lăng vòng tay ôm nàng, tay đặt lên eo nàng, nhẹ nhàng vỗ về như dỗ trẻ con ngủ: “Sao lại ngủ không ngon?”

Oanh Nhiên ôm eo hắn, mặt cọ cọ vào ngực hắn, mệt mỏi lẩm bẩm: “Trước đây vừa thành thân với chàng, ngủ cùng chàng thiếp cũng ngủ không ngon, sau này quen rồi mới ngủ tốt. Bây giờ chàng không ở bên thiếp, thiếp e là lại bắt đầu không quen…”

“Còn nữa… trong thôn có 5 tu sĩ đến.”

“Họ dọa nàng sao?”

“Cũng không hẳn, chỉ là không rõ lai lịch của họ, thành ra không yên tâm.”

Oanh Nhiên nói ra những điểm nàng cảm thấy lạ lùng.

“Ngày mai ta sẽ đi xem thử.”

Oanh Nhiên gật đầu, dường như sắp ngủ thiếp đi nên lười mở lời. Từ Ly Lăng ăn bánh xong thì dùng nước trà rửa tay rồi lau sạch, sau đó mới bế nàng đặt lên giường. Cúi người đặt nàng xuống, hắn khẽ thì thầm: “Ta ra ngoài rửa mặt, xong sẽ quay lại.”

“Ừm…” Oanh Nhiên nửa mơ nửa tỉnh đáp lời.

Từ Ly Lăng vuốt lại mái tóc rối của nàng, đắp kỹ tấm chăn mỏng, gói lại bánh hoa hòe trên bàn, cầm quần áo thay mà nàng đưa cho hắn rồi ra ngoài rửa mặt. Rửa mặt xong trở về, Oanh Nhiên đã ngủ say.

Từ Ly Lăng nằm xuống bên cạnh nàng, nhắm mắt ngủ cùng nàng.

“Về nhanh thật, không yên tâm để Tần cô nương một mình sao?”

Sáng sớm ăn sáng, Hỉ Bá thấy Từ Ly Lăng và Oanh Nhiên cùng nhau từ trong nhà ra thì cười ha hả trêu chọc. Oanh Nhiên nghe ra vị chua thoang thoảng trong lời nói của ông, như trẻ con đang tố cáo cha mình chỉ lo cho mẹ mà không quan tâm đến mình.

Từ Ly Lăng khách khí “ừm” một tiếng.

Hỉ Bá thở dài, cúi đầu ăn bánh. Hoan Bà giả vờ nhổ tóc bạc cho ông, xoa đầu ông lão.

Oanh Nhiên khẽ véo tay Từ Ly Lăng, dùng ánh mắt ra hiệu hắn: Đừng lạnh lùng như vậy, người ta đã giúp chúng ta rất nhiều mà.

Từ Ly Lăng phớt lờ, nói chuyện với nàng về bí kíp Âm Dương đạo: “Ta về tìm một hồi, không tìm thấy, có lẽ đều bị hủy hết rồi.”

“Tất cả sao?”

“Ừm.”

Oanh Nhiên buồn thiu, khá đau lòng. Không phải đau lòng vì mình không có bí kíp tu luyện, mà là những bí kíp Huyền đạo mà Từ Ly Lăng sưu tầm nhất định rất quý giá, lại cứ thế bị hủy hết. Chắc hẳn là do Thánh Ma đã phá hủy sau khi chiếm giữ Từ Ly Thành.

Oanh Nhiên nắm lấy tay Từ Ly Lăng, nàng an ủi hắn: “Không sao, sau này chúng ta tìm bí kíp khác để tu luyện.”

“Ta đã lệnh người đi nơi khác tìm kiếm bí kíp, vài ngày nữa sẽ mang đến.” Từ Ly Lăng nói.

Oanh Nhiên ngạc nhiên: Bây giờ chàng còn có thủ hạ để sai khiến sao? Là người của Ma đạo? Nàng có lời muốn hỏi, nhưng trước mặt Hỉ Bá và Hoan Bà lại không tiện.

Ăn sáng xong, Hỉ Bá vì chuyện tu sĩ đến thôn mà mời Từ Ly Lăng đi cùng ông xem thử. Từ Ly Lăng không từ chối. Tối qua hắn đã nói sẽ đi xem rồi.

Oanh Nhiên bèn tự mình về phòng nghỉ ngơi, Từ Ly Lăng cùng Hỉ Bá ra ngoài. Ngủ một giấc dậy, Từ Ly Lăng đã về, đang nằm bên cạnh nàng nghỉ trưa. Oanh Nhiên không làm phiền hắn, nhẹ nhàng xuống giường, bước qua người hắn, ngồi bên giường mang giày vào, chợt liếc thấy hắn đã mở mắt.

Mắt hắn trong veo, không chút mệt mỏi.

“Vừa về, chưa ngủ sao?”

“Về từ cuối giờ Ngọ rồi.” Từ Ly Lăng đáp. Lúc này đã là cuối giờ Mùi.

Oanh Nhiên mặc áo ngoài: “Đám tu sĩ đó không có vấn đề gì chứ?”

“Họ đã che giấu thân phận, không phải tán tu trốn ra từ Minh Thành. Chưa chắc chắn lai lịch của họ.”

Oanh Nhiên hơi sững sờ. Từ Ly Lăng giơ tay, vuốt mái tóc mái hơi ẩm mồ hôi của nàng: “Không cần lo lắng.”

Nàng tin phán đoán của hắn, không vì chuyện này mà phiền muộn, lại lo lắng vấn đề nàng nghĩ đến vào giờ Ngọ: “Giờ Ngọ chàng có nhắc đến việc sai người đi tìm bí kíp. Bây giờ chàng còn có thủ hạ sao? Là người của Ma đạo?”

“Ừm.”

Oanh Nhiên lơ đãng cài thắt lưng: “Chàng tùy tiện dùng ma tu như vậy, có làm Thánh Ma tức giận không?”

“Không.”

Oanh Nhiên hơi nghiêm túc: “Thật sao?”

“Ừm.”

Oanh Nhiên trầm tư một lúc, vẫn cảm thấy quá nguy hiểm: “Lần sau cố gắng đừng tùy tiện dùng người của Ma đạo, chúng ta có thể tự mình đi tìm bí kíp.” Trong mơ, Từ Ly Lăng ngàn năm trước còn bị phạt Sất Ma tiên vì thả người, nàng không muốn Từ Ly Lăng ngàn năm sau vì giúp nàng tìm bí kíp mà gặp nguy hiểm.

Từ Ly Lăng: “Tu luyện Âm Dương đạo cần phải tiến hành chậm rãi, trước khi nàng nhập Huyền nhị giai, tốt nhất đừng ra khỏi làng Vô Ẩn.”

Oanh Nhiên ngạc nhiên: “Sau này chúng ta phải ở đây mãi sao?” Nàng còn tưởng chỉ ở vài ngày thôi chứ.

“Tạm thời là vậy. Ở làng Vô Ẩn tu luyện sẽ nhanh hơn nhiều so với ở bên ngoài.” Từ Ly Lăng thấy chán, nắm tay nàng mân mê: “Ở Vân Châu, tu sĩ còn đông hơn người phàm, nàng và ta nếu đã lấy thân phận người phàm mà hành tẩu giang hồ, nhất định sẽ bị người ta để ý.”

Từ Ly Lăng có thể giải quyết những rắc rối đó. Nhưng hắn càng giết nhiều người càng dễ bại lộ thân phận, ma tính cũng sẽ tăng trưởng nhanh hơn. Mà Oanh Nhiên nếu muốn tu đạo, không thể mãi ở một nơi.

Oanh Nhiên hiểu ra: Bây giờ nàng ở làng Vô Ẩn là an toàn nhất. Nhưng dù vậy, Hoài Chân cũng không yên tâm để nàng một mình ở đây, nên chỉ có thể sai người khác đi tìm bí kíp.

Oanh Nhiên bất lực thở dài, nằm sấp trên ngực hắn lẩm bẩm: “Đều tại Thánh Ma.”

“Hửm?” Hắn hỏi. Tại ta cái gì?

“Nếu không phải hắn hủy hết những bí kíp của chàng, chàng cũng không cần mạo hiểm dùng đến thủ hạ trong Ma đạo.”

Từ Ly Lăng dùng tay vuốt tóc nàng: “Bí kíp là do ta hủy.”

Oanh Nhiên sững người, chợt nghĩ thông suốt: “Là sợ Thánh Ma có được những bí kíp đó sao?”

“Đốt để nướng Quỳnh Vũ Tiên Xạ ăn.”

Oanh Nhiên: ? 

Nàng chống tay lên ngực hắn để ngồi dậy, vẫn còn cố tìm lý do chính đáng cho hắn: “Bởi vì tình thế lúc đó ép buộc sao?”

Từ Ly Lăng nhận ra suy nghĩ của nàng, thản nhiên đáp: “Ta là ma, ta không cần dùng những bí kíp đó nên đốt đi. Lúc đốt nghĩ vừa hay bắt được một con Quỳnh Vũ Tiên Xạ, bèn nướng ăn.”

“Ban đầu không định đốt cả bí kíp Âm Dương đạo đâu, nhưng Quỳnh Vũ Tiên Xạ lớn lắm, ta chuẩn bị không đủ sách vở Huyền đạo, bèn có gì đốt đó. Bây giờ không nhớ rõ đã đốt những gì, lần này về mới nhớ ra là lỡ tay đốt sạch cả rồi.”

Oanh Nhiên: ? 

Oanh Nhiên: …

Nàng chống người ngồi dậy, im lặng rời đi. Từ Ly Lăng cũng dậy, khoác áo ngoài, thong thả theo sau nàng: “Nàng sao vậy?”

“Không có gì.” Oanh Nhiên lẩm bẩm. Chỉ là nàng đã xót hắn cả buổi, cuối cùng phát hiện mình xót nhầm, thấy hơi ngượng. Nhưng nàng cũng không ngại ngùng quá lâu.

Chân Từ Ly Lăng rất dài, hai ba bước đã đến bên cạnh nàng, ôm vai nàng, cùng nàng ra ngoài, rồi cùng nàng giúp Hoan Bà nhặt rau. Không nhặt được bao lâu, nàng liền trò chuyện phiếm với Từ Ly Lăng như thường lệ, nói về kế hoạch sau này, và nói với Hỉ Bá về chuyện muốn ở lâu. Hỉ Bá vui mừng ra mặt, liên tục nói được, nói tốt lắm. Oanh Nhiên cảm ơn.

Từ Ly Lăng: “Trong thôn có căn nhà trống nào không?”

Hỉ Bá thất vọng: “Hai đứa muốn dọn ra ngoài ở sao?”

“Ở cùng nhau có nhiều điều bất tiện.” Từ Ly Lăng đáp.

Câu trả lời của hắn khách khí lễ phép, so với sự nhiệt tình của Hỉ Bá, nghe có vẻ rất xa cách. Oanh Nhiên lặng lẽ kéo vạt áo hắn, ra hiệu hắn đừng lạnh lùng như vậy. Ánh mắt Từ Ly Lăng trông rất tối tăm. Oanh Nhiên không hiểu ý hắn.

Đợi Hỉ Bá đồng ý đi chuẩn bị nhà trống rồi ra khỏi cửa, nàng nhỏ giọng hỏi hắn: “Tại sao cứ phải dọn ra ngoài?” Dù nàng cũng thấy ở riêng tiện hơn. Nhưng Hỉ Bá đã đợi hắn ngàn năm, bây giờ cũng chỉ đoàn tụ trong ngắn ngủi, đợi nàng đưa họ vào Cửu U, lại phải chia ly rồi.

Từ Ly Lăng nhìn xuống. Oanh Nhiên không hiểu, cúi đầu nhìn vạt váy của mình, nhất thời vẫn chẳng hiểu ra, một lúc sau nàng mới bừng tỉnh, mặt mày đỏ bừng.

Hỉ Bá tìm được nhà trống, là căn nhà ở cuối làng gần hang động nhất, một căn nhà nhỏ có ba phòng. Mọi thứ trong sân đều đầy đủ, hơn nữa Hỉ Bá đã cho người dọn dẹp nên rất sạch sẽ.

Từ Ly Lăng dọn đồ đạc sang đó trước khi ăn tối. Hỉ Bá lưu luyến không rời, đi theo suốt đường. Nhưng nghĩ đến họ sẽ ở lâu, trong lòng ông lão cũng được an ủi. Oanh Nhiên thấy không đành lòng, đợi dọn xong, lại kéo Từ Ly Lăng đến nhà Hỉ Bá ăn cơm. Nàng cùng Hỉ Bá và Hoan Bà nói chuyện một lúc, còn học được một chút ngôn ngữ của người làng Vô Ẩn.

Đến khi trăng sáng treo giữa không trung, Oanh Nhiên mới khoác tay Từ Ly Lăng đi về nhà mới dưới ánh mắt tiễn biệt của Hỉ Bá.

Vào nhà mới, thắp đèn nến trong nhà, Oanh Nhiên sắp xếp cho Đại Hoa và Tiểu Hoàng rồi nói với Từ Ly Lăng: “Tại sao lại vội vàng chuyển nhà như vậy? Hỉ Bá đã giúp chúng ta nhiều chuyện mà.”

Từ Ly Lăng không đáp lời, hắn vòng tay qua eo nàng từ phía sau, cúi người tựa cằm lên vai nàng, chóp mũi cọ vào cổ nàng. Tai Oanh Nhiên dần nóng lên, nàng thì thầm: “Chàng gấp lắm sao?”

Từ Ly Lăng lắc đầu. Hắn cứ thế ôm nàng ở phòng khách, rất lâu sau cũng không làm gì khác. Oanh Nhiên dần hết ngại ngùng, ngoắc ngón tay hắn đặt trên eo nàng, quay người lại ôm lấy Từ Ly Lăng, môi cong lên thành một nụ cười trong vòng tay hắn.

Là nàng nghĩ nhiều rồi. Hắn chỉ muốn ôm nàng như vậy thôi. Nếu ở nhà Hỉ Bá, ngay cả việc ôm như vậy cũng rất bất tiện. Tuy hôm nay lúc ngủ trưa, họ cũng đã ôm nhau trên giường. Nhưng Oanh Nhiên luôn cảm thấy việc ôm như vậy và ôm như thế này không giống nhau.

Lúc này, trong căn nhà nhỏ chỉ có họ, rất thoải mái. Như thể họ lại có một ngôi nhà thuộc về mình.

Đại Hoa và Tiểu Hoàng nằm trong ổ nhìn hai bóng hình ôm nhau, đồng loạt ngáp một cái rồi an nhiên đi ngủ.

Không còn sớm nữa, Từ Ly Lăng buông nàng ra, bảo nàng vào phòng nghỉ ngơi, còn hắn đi đun nước. Oanh Nhiên đáp lời, định về phòng dọn dẹp giường chiếu. Vào phòng, nàng phát hiện giường chiếu đã được dọn sẵn, hành lý cũng đã cho vào tủ quần áo, quần áo thay hàng ngày cũng đã được lấy ra. Đều là do Từ Ly Lăng đã sắp xếp xong vào buổi chiều.

Nàng bèn ngồi bên giường, vô công rồi nghề đợi Từ Ly Lăng đun nước. Nhưng đợi một lúc lâu, hắn vẫn không đến.

Oanh Nhiên ra ngoài tìm hắn, thấy hắn đã dọn dẹp phòng tắm sạch sẽ.

Nói đến, phòng tắm ở làng Vô Ẩn khác với Ý Vương Châu. Người dân bình thường ở Ý Vương Châu đa phần đều đun nước dùng thùng gỗ để tắm. Nhưng phòng tắm ở làng Vô Ẩn giống như vòi sen hiện đại, đổ nước nóng vào thùng nước, khởi động cơ quan là có thể dùng, rất tiện lợi.

Lần đầu tiên Oanh Nhiên dùng ở nhà Hỉ Bá, nàng rất ngạc nhiên, nói với Từ Ly Lăng: “Chúng ta nghiên cứu một chút, sau này nếu tìm được nơi khác để ở, vợ chồng ta cũng dùng phòng tắm như vậy nhé.”

“Vân Châu đều có phòng tắm như vậy, không cần nghiên cứu làm gì.” Từ Ly Lăng đáp. Hơn nữa phòng tắm ở làng Vô Ẩn đã là cơ quan rất cũ kỹ. Những nơi có điều kiện tốt ở Vân Châu nước suối được dẫn thẳng vào phòng, dùng linh thạch khởi động cơ quan, không cần đun nước nữa. Việc này hoàn toàn giống như vòi sen hiện đại.

Oanh Nhiên vừa ngạc nhiên vừa thầm giận trước đây ở Ý Vương Châu sao không nói với Từ Ly Lăng nàng muốn có vòi sen như vậy. Nếu không Từ Ly Lăng đã cho nàng dùng rồi. Nhưng bây giờ bắt đầu dùng, Oanh Nhiên cũng rất vui vẻ.

Phòng tắm mà Hỉ Bá chuẩn bị cho họ vốn đã được dọn dẹp. Từ Ly Lăng dọn dẹp lại một lần nữa chỉ là do thói sạch sẽ cá nhân, không có gì bẩn. Dọn dẹp xong, hắn cùng Oanh Nhiên về phòng lấy quần áo thay.

Oanh Nhiên bưng quần áo, mặt hơi ửng hồng, rồi cùng hắn đi vào phòng tắm.

Ra khỏi phòng tắm, đêm đã khuya. May mà trời nóng lại dùng vòi sen, nếu không bây giờ nước đã lạnh rồi. Chân Oanh Nhiên hơi mềm, được Từ Ly Lăng bế về phòng. Từ Ly Lăng không làm thật, nhưng nàng luôn cảm thấy có chút không thoải mái.

Có lẽ đã một thời gian không gần gũi với hắn, nàng không quen lắm, nằm trên giường trằn trọc. Từ Ly Lăng dọn dẹp phòng tắm xong thì trở về, nằm xuống bên cạnh nàng, hỏi: “Sao vậy?”

Oanh Nhiên lí nhí: “Hình như sưng rồi…” Nàng không chắc, bản thân mình cũng không nhìn thấy, chỉ là bây giờ vẫn cảm thấy dường như tay hắn đang đặt ở đó.

Từ Ly Lăng đưa tay vào trong chăn, nàng vô thức né tránh.

“Để ta xem.” Từ Ly Lăng nói nhỏ.

Oanh Nhiên đẩy tay hắn ra: “Đừng, lát nữa chắc sẽ ổn thôi.” 

Nàng trách móc thầm trong lòng. Vừa rồi ở phòng tắm, hắn không thật sự muốn, nhưng lại muốn trêu đùa. Trước đây hắn như vậy, nàng không nghĩ nhiều. Bây giờ nàng đã gặp Từ Ly Lăng của ngàn năm trước không hề che giấu sự xấu xa, lại thấy hắn của hiện tại, mới nhận ra hắn cố ý.

Hắn không có hứng thú với chuyện đó, nhưng lại rất hứng thú với việc trêu đùa nàng.

Từ Ly Lăng vỗ về lưng nàng, thổi tắt nến rồi ôm nàng vào lòng. Oanh Nhiên giận dỗi đẩy hắn, lại nghe hắn khẽ nói bên tai mình: “Ta sai rồi.” 

Lúc này nàng mới dừng tay, dựa vào lòng hắn nhắm mắt. Chợt cảm thấy chỗ khó chịu bị chạm vào một cái. Oanh Nhiên giật mình, căng cứng cả người, vội đưa tay ra sau kéo lấy tay hắn, mở mắt trừng Từ Ly Lăng: “Chàng làm gì thế!”

Nàng kéo không được, tay hắn khỏe quá, Từ Ly Lăng vẫn làm theo ý mình. Oanh Nhiên thở gấp, mắt dần thích nghi với bóng tối, thấy khuôn mặt hắn ở gần ngay trước mắt vừa bình thản vừa buông tuồng.

Hắn nói: “Đúng là hơi sưng.”

Oanh Nhiên xấu hổ tức giận, đánh hắn một cái: “Đều tại chàng.”

Tiếng tát giòn tan vang lên trên lưng hắn, Oanh Nhiên không kiểm soát được lực, đánh đến mức tay nàng hơi đau. Oanh Nhiên sững người, định hỏi hắn có đau không. Từ Ly Lăng rút tay, ngồi dậy thắp nến, không nói một lời mà xuống giường.

Oanh Nhiên thầm nghĩ: Giận rồi sao? 

Giận thì giận, rõ ràng là hắn chơi quá đáng, sưng rồi bảo hắn đừng đụng mà hắn vẫn cứ đụng, nàng không muốn quan tâm hắn nữa.

Oanh Nhiên quay lưng lại. Nàng không ngủ được, cứ thế nằm một lúc, lại thấy phần giường sau lưng mình lún xuống, là Từ Ly Lăng đã về. Hắn hỏi nàng: “Tay nàng đau không?”

Hơi đau, lòng bàn tay vừa đánh hắn nóng ran tê dại. Oanh Nhiên thầm nghĩ vậy, nhưng không trả lời hắn. Từ Ly Lăng kéo lấy tay nàng, ngay sau đó, Oanh Nhiên cảm thấy lòng bàn tay hơi lạnh, như có nước được thoa lên, tỏa ra chút mùi hương thanh mát.

Oanh Nhiên quay đầu lại. Dưới ánh nến ấm áp, Từ Ly Lăng đang ngồi bên giường, cúi đầu dùng ngón tay xoa nhẹ lòng bàn tay nàng, bên cạnh đặt một bình sứ trắng. Mái tóc dài hơi lạnh của hắn xõa xuống, che đi nửa mặt, mềm mại xõa trên người nàng.

Oanh Nhiên nhìn một lúc: “Đây là thuốc ư?”

“Nguyệt Hòe Lộ, không tính là thuốc, là sương linh tụ trên linh hòe. Sương linh bồi bổ thân thể, cũng có tác dụng chữa lành vết thương ngoài da.”

“Từ đâu mà ra?”

“Hái trên cây hòe ở ngoài.”

“Đây là đồ của làng Vô Ẩn, có thể tự ý hái sao?”

“Sương linh chỉ có tác dụng với người sống.”

Cho nên Hỉ Bá rất muốn thân thiết với Từ Ly Lăng, lại cố ý sắp xếp họ ở đây, chính là để cho họ dùng linh hòe. Oanh Nhiên nghĩ thông, trong lòng vô cùng cảm kích. Từ Ly Lăng xoa tay cho nàng xong, lòng bàn tay nàng hết nóng ran tê dại, không còn giận dỗi nữa.

Từ Ly Lăng đặt bình sương linh ở đầu giường, lên giường thổi tắt nến nghỉ ngơi. Oanh Nhiên nằm cạnh hắn, nhắm mắt đi ngủ. Nửa tỉnh nửa mê, nàng chợt cảm thấy dưới thân có chút lạnh. Nhưng cơn buồn ngủ nặng nề, không mở mắt ra được. Nàng chỉ khó chịu rên hừ hừ hai tiếng, nghe thấy Từ Ly Lăng dỗ nàng: “Được rồi, ngủ đi.” Cảm thấy cảm giác trống rỗng dưới thân được sự ấm áp của tấm chăn mỏng thay thế, Oanh Nhiên bèn mơ màng ngủ tiếp.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Từ Ly Lăng đã dậy mặc quần áo. Oanh Nhiên mơ màng nhớ lại chuyện xảy ra trong mơ, hỏi Từ Ly Lăng: “Tối qua chàng làm gì vậy?”

Từ Ly Lăng thản nhiên cài dây áo ngoài: “Bôi sương linh cho nàng, vẫn còn thấy khó chịu sao?”

Cài xong dây áo, hắn quay đầu liếc nhìn xuống bụng nàng. Oanh Nhiên kẹp chặt chân trừng hắn. Nhưng lại không thấy khó chịu nữa, chỉ là trong lòng có chút khó chịu khi dùng sương linh bôi chỗ đó, thành ra biểu cảm của nàng hơi kỳ lạ.

Từ Ly Lăng nhận ra suy nghĩ của nàng, cười nói: “Ta đã chưng rồi, sạch sẽ mà.”

Lúc này thần thái của Oanh Nhiên dịu lại, đưa tay về phía hắn: “Đưa quần áo cho thiếp, thiếp muốn bộ hoa sen xanh.”

Giọng nàng mềm đi, vẫn thân mật xen lẫn chút nũng nịu như thường lệ. Từ Ly Lăng lấy váy áo từ trong tủ, đi đến bên giường đưa cho nàng. Oanh Nhiên ngồi dậy, cởi đồ ngủ định thay váy áo. Vừa cầm lên, còn chưa thay, Từ Ly Lăng chợt ôm lấy eo nàng, kéo nàng về phía mình.

Oanh Nhiên khẽ kêu lên một tiếng, ngã vào lòng hắn. Bàn tay nàng chống lên vai hắn đẩy hắn, không đẩy ra được, lại là một trận đùa giỡn. Vốn dĩ tỉnh dậy vào cuối giờ Thìn, đùa giỡn đến giờ Tỵ ba khắc, Từ Ly Lăng mới ra khỏi cửa phòng chính, giặt quần áo, đi vào bếp nấu bữa sáng. Oanh Nhiên ra muộn hơn, trên mặt còn vương vấn chút đỏ ửng khó tan, cổ áo cũng có chút vết đỏ lờ mờ.

Nàng định ra ngoài phơi quần áo, nhưng thấy Từ Ly Lăng đã làm xong hết rồi, bèn ngồi trong sân chơi với Đại Hoa và Tiểu Hoàng. Nàng vừa dùng cỏ hái bên đường trêu Đại Hoa và Tiểu Hoàng, vừa liếc nhìn vào bếp. Nhìn thấy bóng người trong bếp, khóe môi và mắt nàng không khỏi tràn đầy ý cười.

Đại Hoa chơi một lúc, chịu không nổi nữa, bèn nói: “Không muốn chơi với ta thì có thể không chơi.” Oanh Nhiên hoàn hồn, mới nhận ra cọng cỏ trong tay mình không biết từ lúc nào đã rơi xuống đỉnh đầu Đại Hoa. Tiểu Hoàng nhân cơ hội trả thù, một vuốt vả vào đầu Đại Hoa, Đại Hoa tức đến mức râu cũng muốn bay lên.

Oanh Nhiên vội vàng xoa đầu Đại Hoa, xin lỗi nó.

Đại Hoa ngẩng đầu hừ một tiếng: “Xin lỗi cũng vô dụng, ta muốn ăn cá.”

Thảo nào hôm nay nó không đánh nhau với Tiểu Hoàng, mà lại muốn tìm nàng tính sổ.

“Cũng không biết trong làng có sông không…” Oanh Nhiên lẩm bẩm.

Đại Hoa lập tức nói: “Có! Có! Lần trước ta đi chơi với con chó ngốc đó, ta thấy rồi.”

Oanh Nhiên nheo mắt: “Mi đã muốn ăn cá sông từ lâu rồi phải không? Cứ đợi đến hôm nay thôi đúng không?”

Đại Hoa chột dạ dùng móng vuốt gãi mặt.

Oanh Nhiên cười xoa đầu mèo: “Muốn ăn thì cứ nói, lát nữa ta hỏi Hoài Chân có rảnh không, chúng ta đi câu cá.”

Tiểu Hoàng phấn khích vẫy đuôi. Đại Hoa cũng vểnh đuôi, vặn vẹo qua lại.

Từ Ly Lăng nấu cháo xong thì bưng ra cho Oanh Nhiên. Oanh Nhiên và hắn ngồi trong sân ăn cháo. Nàng nói với hắn muốn đi câu cá. Hắn ăn cháo xong liền đi vào rừng chặt hai cây trúc về làm cần câu. Oanh Nhiên ngồi bên cạnh hắn, tựa vào vai hắn nhìn hắn làm. Đại Hoa và Tiểu Hoàng ở bên cạnh ngóng đợi. Hai con vật nhỏ này vì muốn ăn cá, ngay cả bữa sáng cũng không chịu ăn.

Hôm nay nắng đẹp, bầu trời xanh như vừa được giặt qua, gió rừng thoảng hương. Từ Ly Lăng làm xong cần câu đơn giản, một tay hắn xách hai cần câu, tay kia dắt Oanh Nhiên, cả hai đi trên con đường nhỏ trong rừng về phía bờ sông. Đại Hoa và Tiểu Hoàng mỗi đứa đeo một cái xô nhỏ làm giỏ đựng cá, vui vẻ đi theo sau họ.

••••••••

Lời tác giả:

Gia đình bốn người đi câu cá [đầu thỏ tai cụp].

Đại Hoa: Cảm ơn mẹ [mắt ngôi sao].

Tiểu Hoàng: Cảm ơn mẹ [mắt ngôi sao].

Mẹ chim nhỏ: Ba vất vả làm cần câu [đầu thỏ tai cụp].

Ba ma đầu: (Không nói một lời, bỏ lại hai đứa con, dẫn chim nhỏ đi.)

Đại Hoa (phiên bản bị bỏ rơi): ? Xóa ba chữ trong ngoặc đơn đi [chú hề].

Tiểu Hoàng (phiên bản bị bỏ rơi): ? Chữ trong ngoặc đơn là gì [chú hề] (phiên bản mù chữ). Cảm giác dừng ở đây hình như không có gì gay cấn lắm, nhưng thật sự không muốn phá hỏng bầu không khí như thế này [đầu thỏ tai cụp].


Bình luận

Bình luận về bài viết này