Nắng chiếu vào cơ thể khiến người ta bỗng thấy ấm áp và lười biếng. Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ngồi cạnh bờ sông câu cá một lúc liền bắt đầu buồn ngủ. Nàng tựa vào vai Từ Ly Lăng.
“Muốn ngủ ư?”
Nàng gật đầu. Từ Ly Lăng nhận lấy cần câu trong tay nàng, Oanh Nhiên an tâm kéo vạt áo Từ Ly Lăng đậy lên mặt để che nắng rồi thiếp đi.
Đại Hoa và Tiểu Hoàng ngồi chờ cá cắn câu, đợi một lúc lâu không thấy cá đâu, bèn chạy đi chơi.
Oanh Nhiên không ngủ say. Một lúc sau, khi cảm thấy bàn tay Từ Ly Lăng vòng qua eo nàng, giúp nàng cầm cần câu đang lay động, nàng liền nói: “Cá! Cá cắn câu rồi, chàng mau kéo lên đi.”
Thấy nàng tỉnh, Từ Ly Lăng từ từ kéo cần câu lên, là một con cá nhỏ còn chưa dài bằng ngón tay. Nàng sợ chạm vào những sinh vật trơn tuột như vậy, bèn để Từ Ly Lăng gỡ cá ra khỏi lưỡi câu.
Đại Hoa và Tiểu Hoàng không có ở đây, không có chỗ để cá, Từ Ly Lăng bẻ một cọng cỏ định buộc cá lại. Oanh Nhiên nhìn hắn bẻ mang cá, trong lòng bỗng thấy không đành lòng: “Con cá này còn nhỏ quá.”
Từ Ly Lăng liếc nàng một cái, vứt cọng cỏ đi, rồi thả con cá nhỏ xíu vào sông.
Oanh Nhiên cười tươi ngồi câu cá cùng hắn. Lần này hắn chỉ cầm một cần câu, tay kia dùng để ôm nàng.
Oanh Nhiên tựa vào người hắn, cảm thấy bàn tay hắn đặt trên eo mình, càng nghĩ càng không thoải mái. Nàng bèn chọc chọc mu bàn tay Từ Ly Lăng: “Chàng vừa bắt cá mà.”
“Đã rửa tay rồi.” Từ Ly Lăng đáp.
“Thiếp cảm thấy vẫn còn mùi tanh của cá.” Dù Oanh Nhiên không ngửi thấy, xung quanh chỉ toàn mùi hương lạnh lẽo như tuyết trên người hắn, nhưng nàng cảm thấy có mùi.
Từ Ly Lăng không nói gì, tay hắn trượt vào trong đai lưng của nàng. Bàn tay vừa dính nước sông nên hơi lạnh, khi nó chạm vào vòng eo mềm mại ấm áp dưới lớp áo, Oanh Nhiên khẽ kêu lên. Nàng muốn tránh ra, nhưng cánh tay Từ Ly Lăng luôn siết chặt lấy nàng, khiến nàng không thể giãy thoát.
Oanh Nhiên vừa giằng co vừa dùng tay vẩy nước lên mặt hắn. Từ Ly Lăng cũng không nhường nàng. Hắn cong chân đạp cần câu, dùng một tay giữ nàng, tay kia thấm nước áp lên cổ nàng.
Đại Hoa và Tiểu Hoàng chơi xong trở về muốn ăn cá, liền thấy cần câu bị vứt trên đất. Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng đang đùa giỡn bên bờ sông, nàng vẩy nước lên người hắn, hắn nhổ cỏ ném lên người nàng.
Oanh Nhiên bị Từ Ly Lăng ôm chặt vào lòng, không chơi lại được nữa, bèn giở trò mè nheo: “Thôi được rồi, không quậy nữa.” Nàng quay đầu lại, liền thấy Đại Hoa và Tiểu Hoàng bày ra bộ dạng cạn lời, mỗi đứa một vuốt, khổ sở nắm lấy cần câu để tự mình câu cá, làm nàng buồn cười không thôi. Oanh Nhiên nhỏ giọng bảo Từ Ly Lăng nhìn kìa.
Từ Ly Lăng không nhìn, chỉ nhìn chằm chằm vào nàng.
Oanh Nhiên nhìn Đại Hoa và Tiểu Hoàng một lúc, nhận ra ánh mắt Từ Ly Lăng vẫn luôn đặt lên người mình, nàng bèn quay đầu lại, đối diện với đôi mắt hắn. Đôi mắt đen thẳm của hắn sáng như gương, phản chiếu rõ ràng khuôn mặt tươi cười đỏ ửng của nàng. Nàng cười vui vẻ, khiến đôi mắt hắn cũng như mặt sông băng tan chảy khi mùa xuân đến.
Oanh Nhiên bị nhìn đến nóng mặt, nàng quay đầu, nhỏ giọng nói: “Chàng xem kìa, mèo con chó con câu cá…”
Từ Ly Lăng vẫn không nhìn chúng, chỉ nhìn nàng chằm chằm. Oanh Nhiên đẩy hắn một cái, không đẩy ra. Nắng ấm chói chang, cả người Oanh Nhiên toát ra chút mồ hôi. Ở gần hắn như vậy, dù cả hai đều mặc quần áo, nhưng lại khiến nàng nhớ đến tối qua trong phòng tắm, nàng không chút che chắn, mềm nhũn trong lòng hắn. Hay là nhiều lần trước đây, làn da hơi ẩm mồ hôi dính chặt vào nhau…
Mùi hương trên người hắn lúc đó luôn trở nên nồng đậm. Như lửa cháy trong tuyết, tỏa ra một mùi hương khiến người ta say mê.
Nói đến, đã khá lâu rồi họ không gần gũi. Oanh Nhiên đặt tay mình lên tay hắn. Cách một lớp áo, nàng chạm vào đường nét cánh tay thon dài đẹp đẽ, rắn chắc mạnh mẽ đó.
Oanh Nhiên lí nhí: “Tối nay…”
“Hửm?” Rõ ràng hắn biết nàng đang nói gì.
Mắt Oanh Nhiên mang vẻ hờn dỗi, nhưng cũng là làm nũng với phu quân thôi: “Tối nay chúng ta…”
Trong rừng chợt truyền đến tiếng động lạ và tiếng nói chuyện. Oanh Nhiên lập tức đẩy mạnh Từ Ly Lăng ra, vội vàng chỉnh lại váy áo và tóc. Từ Ly Lăng vẫn tự nhiên như thường. Hắn cảm nhận được có người đến sớm hơn nàng nên không hề ngạc nhiên.
Người trong rừng không phát hiện ra họ, vừa đi vừa nói chuyện. “Làm như vậy có được không? Có quá…”
“Chúng ta không muốn làm người bị thương, chỉ muốn họ cải tà quy chính. Nếu họ không chịu, chúng ta làm vậy cũng vì thiên hạ trừ hại, giảm bớt thương vong.”
“Ngươi quên Điện hạ đã dạy chúng ta thế nào rồi sao? Kẻ làm đại sự, tất phải biết hy sinh, phải biết bỏ đi.”
“Chuyện chúng ta cần làm là giảm thiểu thương vong xuống mức thấp nhất có thể…”
“Khoan đã, có người!”
Có vẻ như đám người kia đang kinh ngạc vì trực giác nhạy bén của mình đã sai lệch. Băng qua bìa rừng, cuối cùng họ cũng phát hiện ra Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng. Lúc này, Oanh Nhiên đang ngồi câu cá bên bờ sông, giả vờ như không hay biết gì. Dù quay lưng về phía bọn họ, thần sắc nàng vẫn không giấu được vẻ căng thẳng.
Bọn họ là ai? Rốt cuộc có mục đích gì?
Từ Ly Lăng khẽ ôm lấy vai nàng trấn an, bộ dạng vẫn ung dung thả câu. Oanh Nhiên lờ mờ cảm nhận được, năm người phía sau đã quan sát hai vợ chồng một lúc lâu rồi mới cất bước tiến lại gần.
Người đàn ông vừa nói chuyện vừa đi đến bên cạnh Từ Ly Lăng, cười nói: “Là ngươi à.”
Từ Ly Lăng khẽ gật đầu. Đi cùng với nam nhân đó là hai nam hai nữ khác, dường như đều nhận ra Từ Ly Lăng nên cũng cất tiếng chào hỏi. Oanh Nhiên thầm đoán ra, năm người này hẳn là nhóm tu sĩ đang trọ ở đầu thôn. Nàng giữ im lặng, nhưng nhạy bén nhận ra sự chú ý của bọn họ đang đổ dồn vào mình nhiều hơn hẳn.
Đang lúc hồ nghi, nàng chợt nghe nữ tử vừa nhắc tới hai chữ “Điện hạ” lên tiếng hỏi Từ Ly Lăng: “Vị này là…”
“Phu nhân của ta.”
Đàm Minh Tư đánh giá Oanh Nhiên một lượt rồi cười bảo: “Là cô phải không? Hai hôm trước, sư huynh ta kêu cứu ở cổng thôn, cuối cùng cô lại bỏ chạy.”
Oanh Nhiên: …
Nàng thoáng bối rối, đành gật đầu thừa nhận.
Đàm Minh Tư hào sảng bước tới ngồi xuống cạnh nàng, vồn vã hỏi: “Cô cũng là tu sĩ, sao lại nhát gan đến thế?”
Tu sĩ? Mình rõ ràng là người phàm cơ mà… Ồ, đúng rồi, mình đã nhập đạo. Oanh Nhiên lặng lẽ đưa mắt nhìn lướt qua bốn người kia, chợt hiểu vì sao bọn họ chỉ chăm chăm vào nàng mà ngó lơ Từ Ly Lăng — Bởi trong mắt họ lúc này, nàng là tu sĩ, còn Từ Ly Lăng chỉ là một phàm nhân.
Oanh Nhiên chần chừ đáp: “Hôm đó mọi chuyện xảy ra đột ngột quá, cho nên…”
Đàm Minh Tư: “Ta chỉ tiện miệng hỏi thôi, sau đó cô cũng đã gọi người đến cứu chúng ta, chúng ta vẫn phải cảm ơn cô.”
Bốn người còn lại cũng tỏ vẻ đồng tình. Họ vô tình cố ý xúm lại quanh Oanh Nhiên, rôm rả bắt chuyện:
“Cùng nhập Huyền đạo tức là đạo hữu. Đạo hữu, cô xuất thân từ môn phái nào vậy?”
“Đạo hữu, tu vi của cô bao nhiêu? Hôm khác chúng ta tỷ thí một trận được không?”
“Tỷ thí gì chứ, khó lắm mới gặp được đồng tu ở nơi khỉ ho cò gáy này. Đạo hữu, tối nay đến chỗ bọn ta cùng luận đạo nhé? Cô đang ở đâu thế?”
…
Họ cứ gọi “đạo hữu” liên tục, nhiệt tình đến mức Oanh Nhiên không đỡ nổi, nàng lén kéo vạt áo Từ Ly Lăng cầu cứu. Từ Ly Lăng vẫn bình thản câu cá, bộ dạng như đang xem kịch, không liên quan gì đến mình. Oanh Nhiên thầm giận, buông vạt áo hắn ra, không muốn để ý đến hắn nữa, trong đầu không ngừng suy tính cách chối từ đám người kia.
Từ Ly Lăng chợt câu được một con cá. Cá lớn vùng vẫy, nước bắn tung tóe vào đầu năm người đang vây quanh Oanh Nhiên. Bị bất ngờ, bọn họ đồng thanh kêu lên một tiếng rồi vội vã lùi lại.
Từ Ly Lăng thản nhiên ném cá vào cái xô Tiểu Hoàng đang đeo, thu cần câu, nắm tay Oanh Nhiên: “Câu được cá rồi, chúng ta về nhà thôi. Ăn kho tàu hay nấu canh cá?”
Trông bộ dạng thảm hại của năm người kia, Oanh Nhiên suýt phì cười. Nàng liếc nhìn con cá to dài cỡ một cánh tay trong xô, ngạc nhiên thốt lên: “Cá lớn thế này… phần thân mang đi kho tàu, còn đầu cá để nấu canh đi.”
“Được.” Từ Ly Lăng đáp. Hắn ung dung gật đầu với năm người nọ, rồi dắt tay Oanh Nhiên thong thả ra về.
Trên mặt Đàm Minh Tư xẹt qua một tia giận dữ, nhưng không đuổi theo. Đợi bóng hai vợ chồng khuất xa, Đàm Minh Tư mới lên tiếng: “Tu vi của nữ tu đó thoạt nhìn chỉ mới ở mức sơ cấp, dường như còn chưa chính thức tu luyện công pháp, nhưng nàng ta lại được người làng Vô Ẩn nhiệt tình khoản đãi như vậy, lai lịch chắc chắn không tầm thường.”
Đậu Ân trầm giọng: “Nàng ta đã ẩn giấu tu vi. Ta không nhìn ra được tu vi của nàng ta bao nhiêu, chứng tỏ tu vi của nàng cao hơn ta.”
“Tên người phàm đó thật phiền phức, nếu không có hắn ở đó, ta đã tìm cớ tỷ thí với nữ tử này để dò hỏi lai lịch của ả rồi.” Hứa Hiểu nói.
Lâm Thác khinh thường: “Chỉ là một tên phàm nhân ăn bám thê tử, ngoài cái mã bề ngoài ra thì chẳng làm nên trò trống gì. Chắc hẳn hắn sợ nữ tử kia chứng kiến bản lĩnh của tu sĩ sẽ sinh lòng khinh khi mình, nên mới vội vàng kéo người đi như vậy.”
“Tiểu Thác, đừng nói người ta như vậy.” Lâm Phi nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới yếu ớt lên tiếng khuyên can: “Điện hạ từng dạy chúng ta không được phép khinh thường người phàm.”
Đàm Minh Tư vốn luôn chướng mắt với dáng vẻ yếu đuối của Lâm Phi, liền vặn lại: “Ngài ấy cũng từng dạy, khi cần thiết, phải biết từ bỏ người phàm. Tuyệt đối đừng để Ma đạo lấy phàm nhân ra làm điểm yếu uy hiếp.”
“Đừng cãi nhau nữa, bọn họ đi mất rồi. Chúng ta…”
Đậu Ân thò tay vào ngực áo, đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt sông đang gợn sóng lấp lánh. Đàm Minh Tư khẽ lắc đầu, ra hiệu cho tất cả lui về nghỉ ngơi trước.
…
“Ta nghĩ họ không có ý tốt.” Đại Hoa nói.
Dù đã theo Từ Ly Lăng về nhà, Oanh Nhiên vẫn bảo Đại Hoa ở lại giám sát nhất cử nhất động của nhóm người kia. Dẫu không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện, nhưng chỉ cần quan sát hành động, biểu cảm, chắp vá với những lời từng nghe trước đó, nàng cũng lờ mờ đoán ra được phần nào.
Từ Ly Lăng đang lúi húi làm cá ngoài sân. Oanh Nhiên ngồi cạnh hắn, gật gù đồng tình với Đại Hoa: “Có vẻ họ đang nhắm vào người làng Vô Ẩn.” Sau đó, nàng lại quay sang bảo Từ Ly Lăng: “Thiếp không muốn ăn kho tàu nữa đâu, thiếp thèm ăn cá tẩm đường cơ.”
Từ Ly Lăng “ừm” một tiếng, tỏ ý đã rõ. Oanh Nhiên tiếp lời: “Vậy chàng làm cá trước nhé, thiếp qua nhà Hỉ Bá nhắc nhở ông ấy một tiếng về năm người kia.”
“Ừm.” Từ Ly Lăng đáp. Không nói cho bọn họ biết có khi lại thú vị hơn.
Oanh Nhiên dẫn Đại Hoa chạy đến nhà Hỉ Bá. Hỉ Bá sống ở gần trung tâm thôn, cách nhà nàng một đoạn khá xa. Nghe nàng thuật lại sự tình, ông rối rít nói lời cảm tạ. Nhân dịp này, Oanh Nhiên ngỏ ý mời Hỉ Bá và Hoan Bà sang nhà dùng bữa. Hỉ Bá lắc đầu: “Bọn ta không qua đâu, đó là cá phu quân con cất công câu riêng cho con mà.”
Oanh Nhiên cũng biết, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, họ câu cá lâu như vậy vẫn không được, nàng vừa nhờ hắn giúp, hắn liền câu được cá lớn. Chắc hẳn là hắn đã dùng thủ đoạn gì đó.
Oanh Nhiên không tiện nài ép Hỉ Bá thêm, nàng dẫn Đại Hoa về nhà. Về đến nơi, Từ Ly Lăng đã không còn ngoài sân, chỉ thấy Tiểu Hoàng đang nằm gặm đá chơi đùa. Từ trong bếp thoang thoảng bay ra mùi cá chiên thơm lừng, là Từ Ly Lăng đang chuẩn bị món ăn nàng dặn.
Oanh Nhiên vào bếp với Từ Ly Lăng. Từ Ly Lăng bảo nàng ra ngoài, bởi lúc chiên cá khói dầu bốc lên rất nhiều, còn dễ bị dầu bắn trúng. Oanh Nhiên bèn đứng ngoài cửa sổ, tựa vào bệ cửa sổ nhìn hắn chiên cá.
Một mẻ cá vừa chiên xong, vỏ ngoài vàng ươm, giòn rụm. Oanh Nhiên há miệng hướng về phía hắn: “A—”
Hắn liền dùng đũa gắp một miếng nạc cá không xương, cẩn thận đút vào miệng nàng. Oanh Nhiên cười tươi. Hơi mặn, nhưng chấp nhận được. Nhưng có nhạt với hắn không?
Oanh Nhiên thắc mắc: “Hoài Chân, chàng ăn cá này có thấy vị mặn không?”
Từ Ly Lăng không hề giấu giếm, thẳng thắn đáp: “Không.”
“Vậy lát nữa kho cá, chàng nhớ kho hai mẻ nhé. Một mẻ cho nhiều muối hơn một chút, một mẻ cho ít muối hơn.”
“Ừm.” Từ Ly Lăng đáp.
Oanh Nhiên lại há miệng: “A—”
Hắn lại gắp một miếng đút cho nàng. Đại Hoa trong đầu nàng vội vàng kêu lên: “Đừng ăn nữa đừng ăn nữa, để lại cho ta một ít đi.”
Nó và Tiểu Hoàng chạy đến, bốn con mắt mong đợi nhìn nàng, khiến nàng buồn cười vô cùng. Nàng bảo Từ Ly Lăng gắp hai miếng cá ra, ném cho nó và Tiểu Hoàng. Hai con vật ngậm cá, lại vui vẻ chạy đi.
Oanh Nhiên hỏi Đại Hoa: “Ngon không?”
“Mặn quá…”
“Vậy mi đừng ăn nữa.”
“… Mặn, nhưng ngon.”
Oanh Nhiên cười, tựa vào bệ cửa sổ nói chuyện phiếm với Từ Ly Lăng. Đợi hắn nấu cơm xong lại cùng hắn ngồi trong sân ăn uống. Cuối cùng hắn vẫn không tách cá ra làm riêng một nồi cho mình. Oanh Nhiên đã nhắc hắn lúc hắn nấu, nhưng hắn nói hắn không thích ăn cá, thấy rất tanh. Oanh Nhiên cũng sợ mùi tanh của cá nên ít ăn. Trước đây khi còn ở huyện Vân Thủy, họ cũng hiếm khi ăn cá, thế là nàng không ép hắn nữa.
Sau bữa ăn, Từ Ly Lăng đi rửa bát. Oanh Nhiên ngồi trong sân hóng mát, bụng Đại Hoa tròn vo. Nó nằm trên đất: “Sau này ngày nào chúng ta cũng ăn cá nhé!”
Oanh Nhiên nghĩ đến Tiểu Hoàng, nàng phân chia công bằng: “Sao ngày nào cũng ăn cá được, Tiểu Hoàng thích ăn thịt, có lúc cũng phải ăn thịt chứ.”
Đại Hoa hừ một tiếng với Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng vô tội rên hai tiếng.
Đại Hoa lộ vẻ ngạc nhiên, nói với Oanh Nhiên: “Con chó ngốc đó nói nó cũng khá thích ăn cá.”
Oanh Nhiên kinh ngạc: “Tiểu Hoàng trước đây là Đại Hoang Tiên Thú lớn lên ở bờ sông sao?”
Tiểu Hoàng lén nhìn vào bếp, rên rỉ lẩm bẩm một hồi như nói thầm. Đại Hoa khinh bỉ liếc nó một cái, nói với Oanh Nhiên: “Không. Trước đây nó lén ăn vật cúng của phu quân cô trong mộ, trong vật cúng có mấy giỏ cá biển, lúc đó nó phát hiện ra cá rất ngon.”
Mấy giỏ cá biển… Nếu Từ Ly Lăng không thích ăn cá, tại sao người dâng ngàn năm trước lại chuẩn bị nhiều cá biển như vậy cho hắn? Huyện Vân Thủy đâu có gần biển.
Oanh Nhiên liếc vào bếp, Từ Ly Lăng đã rửa bát xong, hắn cũng rửa tay rồi, đang từ bếp đi ra. Đối diện với ánh mắt nàng, hắn chớp mắt, dùng ánh mắt hỏi nàng: Sao vậy?
Không có gì, chỉ là nàng đột nhiên cảm thấy vị giác của hắn suy yếu, dường như không chỉ là không nếm ra mùi vị, mà thiên về không nếm ra được vị ngon của thức ăn, nhưng lại nếm được mặt tệ hại của thức ăn như tanh, chát, đắng…
Oanh Nhiên lắc đầu, đứng dậy đi qua ôm hắn, khoác tay hắn, cùng hắn đi dạo tiêu cơm: “Tối nay mình ăn cơm sớm quá, lát nữa làm gì?”
“Nghỉ sớm.” Từ Ly Lăng đáp.
Đôi mắt hạnh tròn xoe của Oanh Nhiên ánh lên vẻ ngại ngùng: “Nghỉ sớm?”
Đại Hoa và Tiểu Hoàng ở phía sau ngẩng đầu nhìn trời: Mới giờ Thân thôi mà? Hôm nay mới ăn hai bữa, đã nghỉ rồi sao?
Từ Ly Lăng: “Đi dạo xong về tắm rửa, nghỉ sớm, tối lại ăn khuya nhé?”
Oanh Nhiên hiểu ý, khóe môi ẩn hiện nụ cười: “Ừm…”
Đại Hoa kêu lớn: “Đừng ‘ừm’ chứ! Tối ta còn muốn ăn cá nữa!”
Oanh Nhiên liếc Đại Hoa, làm mặt quỷ với nó. Mèo ngốc.
Đại Hoa sốt ruột vây quanh nàng kêu meo meo. Oanh Nhiên bất lực: “Tối gọi mi cùng ăn khuya, vẫn ăn cá.”
Lúc này Đại Hoa mới ngừng kêu, kiêu ngạo nói với Tiểu Hoàng đang im lặng: “Chó ngốc, học hỏi đi.”
Tiểu Hoàng lén nhìn Từ Ly Lăng: … Con mèo chết tiệt đó không hiểu ma đầu này đáng sợ đến mức nào. Không phải nó không muốn kêu. Mà là nó không dám.
…
Đêm đã khuya, trăng sáng và sao trời lấp lánh.
Nửa đầu của Oanh Nhiên chênh vênh nơi mép giường, gáy bị bàn tay vững chãi của hắn đỡ lấy, vừa như nâng niu lại vừa như kìm kẹp, khiến nàng chẳng thể quay đi mà chỉ biết ngước lên nhìn hắn. Giọng nàng mềm nhũn, run rẩy nức nở. Mái tóc đen tuôn dài như thác nước, chốc chốc lại bị lay động mạnh mẽ như bức rèm nước tung bay. Đôi môi nàng vừa hé mở liền bị hắn lấp kín, nhịp thở dồn dập loạn nhịp tưởng chừng như sắp ngạt thở đến nơi.
Thấy hắn vẫn không rút ra, Oanh Nhiên thật sự không chịu nổi. Nàng khẽ vỗ nhẹ lên cánh tay đang gắt gao giam cầm khiến mình không thể trốn thoát, thều thào khó nhọc qua từng kẽ hở: “Đừng… đừng nữa… Ngày mai…”
“Ngày mai tiếp tục?” Giọng hắn trầm khàn, vẫn giữ nguyên vẻ ung dung bình tĩnh, chẳng hề có chút dấu vết thảm hại, kiệt sức nào như nàng.
Thực tâm ngày mai nàng cũng chẳng muốn tiếp tục chút nào, nhưng ngoài miệng đành ra sức dỗ dành: “Ừm, ngày mai…”
Từ Ly Lăng biết nàng nói dối, nhưng vẫn hôn môi nàng, lúc rút ra lại cắn nàng một cái, rồi thả nàng ra, đỡ nàng nằm ngay ngắn trên giường.
Giường chiếu đã sớm nhăn nhúm xộc xệch. Oanh Nhiên mệt mỏi rã rời, nhắm nghiền mắt không buồn động đậy, chỉ cảm thấy toàn thân dấp dính khó chịu. Từ Ly Lăng không mặc áo lót, chỉ tùy tiện khoác một chiếc áo ngoài che chắn. Một tay hắn bế bổng nàng lên, tay kia dứt khoát vứt mớ chăn đệm cùng y phục vấy bẩn xuống sàn. Hắn lấy chiếc áo ngoài của mình vắt trên giá ủ kín người nàng, rồi bế thẳng vào phòng tắm.
Phòng tắm được trang bị cả vòi sen lẫn bồn ngâm. Từ Ly Lăng kiên nhẫn giúp nàng gột rửa sạch lớp dính nhớp không rõ là mồ hôi hay gì khác, sau đó cả hai cùng ngâm mình trong bồn nước ấm áp. Oanh Nhiên mệt đến độ cứ thế mơ màng thiếp đi.
Từ Ly Lăng thong thả vẩy nước lau người cho nàng: “Còn ăn khuya không?”
Oanh Nhiên định nói không ăn nữa. Nhưng nghĩ đến Đại Hoa và Tiểu Hoàng muốn ăn, nàng bất lực đáp: “Ăn.”
Thần sắc nàng lúc này đã vô cùng mỏi mệt. Tắm rửa xong xuôi, Từ Ly Lăng bế nàng trở lại phòng. Hắn cũng chẳng buồn đi hâm nóng thức ăn, chỉ gắp hai miếng cá ném cho hai con vật ngoài sân rồi quay vào, không quên đóng chặt cửa lại.
Nàng hỏi: “Đồ ăn khuya đâu?”
“Đã cho ăn rồi.” Từ Ly Lăng đáp.
Oanh Nhiên cong môi mỉm cười, lười biếng rúc sâu vào lòng hắn.
Ngày hôm sau lại trôi qua trong nhàn hạ, vui đùa. Vừa chập tối, Từ Ly Lăng đã lôi nàng đi nghỉ sớm. Đêm qua Oanh Nhiên thật sự bị hành hạ đến kiệt sức, nay bèn ngượng ngùng tìm cớ chối từ. Từ Ly Lăng cũng không ép buộc, chỉ ngồi ghé bên mép giường, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào nàng: “Không phải hôm qua ai đó đã hứa hôm nay sẽ tiếp tục sao?”
Nàng bị hắn nhìn đến chột dạ, nóng bừng mặt, cơ thể nàng mềm nhũn ra, thuận thế ngả vào lồng ngực hắn, duỗi cánh tay thon dài vòng qua cổ hắn. Hắn cúi đầu vùi vào cổ nàng.
Oanh Nhiên khẽ thì thầm: “Chỉ một lần thôi…”
Từ Ly Lăng khẽ cười một tiếng, không đáp. Đến đêm khuya không ngừng nghỉ, Oanh Nhiên bị hắn đè hai tay lên đỉnh đầu, rên hừ hừ nói: “Không phải đã nói… chỉ một lần…” Lúc này nàng mới nhớ ra, hắn từng nói —
Một lần không có ý nghĩa.
Ngay cả sức để giãy ra khỏi tay hắn Oanh Nhiên cũng không còn, cứ thế nhắm mắt, thành thật làm nũng: “Hoài Chân, ngủ đi, thiếp muốn ngủ rồi…”
Từ Ly Lăng vẫn không buông tay. Đầu nàng choáng váng, thật sự mệt mỏi, nàng lơ đễnh dỗ hắn: “Hoài Chân, Hoài Chân tốt của thiếp… phu quân tốt… tướng công tốt… ngủ đi…”
Bên tai chợt vang lên tiếng cười khẽ của Từ Ly Lăng. Nàng gắng gượng hé mở đôi mắt mơ màng, nhìn thấy hắn cúi người xuống, nuốt trọn tiếng rên rỉ run rẩy hoảng loạn cuối cùng của mình. Ý thức Oanh Nhiên dần phiêu diêu như đang bay lượn giữa vầng trăng bạc trắng xóa, cho đến tận khi cảm nhận được hắn đã rút ra. Về sau, hắn bế nàng đi tắm rửa dọn dẹp thế nào, nàng hoàn toàn không còn chút ấn tượng nào nữa.
Sáng hôm sau, mãi đến gần giờ Ngọ nàng mới tỉnh giấc. Từ Ly Lăng đang ngồi tựa bên giường lật xem một quyển thi tập. Nghe thấy động tĩnh, hắn đặt sách xuống, quay sang nhìn Oanh Nhiên: “Nàng tỉnh rồi à? Có muốn ăn chút cháo cá không?”
Bụng đã đói meo, Oanh Nhiên ngoan ngoãn gật đầu rồi thay y phục bước xuống giường. Thế nhưng, vừa chạm chân xuống đất, nàng liền cảm thấy chân không ra chân, eo không ra eo. Không đến mức không đi nổi, chỉ là toàn thân ê ẩm khó chịu. Kỳ lạ là lòng bàn chân lại không có cảm giác gì, đoán chừng lúc nàng ngủ say, Từ Ly Lăng lại dùng Nguyệt Hòe Lộ thoa bóp cho nàng rồi.
Từ Ly Lăng bế nàng đến phòng khách ăn cháo cá. Nồi cháo cá đã được ninh nhừ từ sớm, lúc này lửa vừa vặn thơm nức. Cá này hẳn là thành quả hắn mới câu được trong lúc nàng đang nghỉ ngơi.
“Chỗ cá lúc trước chưa ăn hết đâu?”
Từ Ly Lăng hất cằm chỉ ra ngoài sân. Đại Hoa và Tiểu Hoàng đang phơi nắng với cái bụng tròn xoe, dáng vẻ vô cùng thỏa mãn. Oanh Nhiên phì cười. Dùng xong bát cháo, Từ Ly Lăng lại bế nàng trở về phòng, thuận tay vén nhẹ vạt váy nàng lên.
Sắc mặt Oanh Nhiên lập tức căng cứng, cuống cuồng đẩy tay hắn ra: “Thiếp muốn nghỉ ngơi vài ngày cơ.”
Từ Ly Lăng lấy lọ Nguyệt Hòe Lộ ra: “Bôi cho nàng nhé.”
Dù hiểu nhầm ý hắn nhưng Oanh Nhiên cũng chẳng buồn đỏ mặt, suy cho cùng, khiến nàng hiểu nhầm cũng là lỗi tại hắn cả. Nàng thoải mái nằm sấp xuống giường. Từ Ly Lăng vén lớp váy quần, để lộ vòng eo thon thả cùng đôi chân nuột nà. Bàn tay dính lớp Nguyệt Hòe Lộ mát lạnh bắt đầu từ thắt lưng, chậm rãi, tỉ mỉ xoa bóp từng tấc da thịt dần xuống dưới.
Nơi nào được bàn tay hắn lướt qua đều nhanh chóng tan biến cảm giác nhức mỏi. Thế nhưng cơ thể Oanh Nhiên vốn mẫn cảm, tay hắn càng xoa xuống dưới, nhịp thở của nàng lại càng trở nên gấp gáp trầm đục. Oanh Nhiên quay đầu liếc nhìn. Thần sắc Từ Ly Lăng vẫn điềm nhiên tĩnh lặng như nước, hệt như một vị đại phu đông y đã châm cứu xoa bóp suốt 80 năm, tâm vô tạp niệm, chẳng mảy may để tâm đến bất cứ điều gì.
Nàng cứ thế nghiêng đầu nhìn hắn.
Từ Ly Lăng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nàng liền hỏi: “Sao vậy?”
Oanh Nhiên cong môi trêu chọc: “Nhìn gì mà nhìn, tập trung vào, xoa bóp không cẩn thận là không cho linh thạch đâu đấy.”
Từ Ly Lăng luôn dễ dàng bắt nhịp với trò đùa của nàng, thản nhiên hùa theo: “Tần cô nương, cô nương xem lực thế này đã vừa vặn chưa ạ?”
Oanh Nhiên bị hắn ấn nắn đến mức bắp đùi nhũn cả ra. Nàng khẽ kêu lên một tiếng rồi vung chân định đá hắn. Nào ngờ, Từ Ly Lăng ung dung vươn tay tóm gọn lấy mắt cá chân nàng, nhếch mép nói: “Đêm qua bảo nàng giơ chân thì nàng không chịu giơ, bây giờ làm thế này để làm gì.”
“Chàng nói bậy gì thế!”
Oanh Nhiên thẹn quá hóa giận, ra sức rút chân lại nhưng hắn đã siết chặt không buông. Nàng chống tay giãy giụa định ngồi dậy bẻ tay hắn, lại bị hắn dễ dàng dùng một tay tóm gọn cả hai cổ tay ấn chặt xuống nệm. Oanh Nhiên hờn dỗi lườm phu quân rách cả mắt, chân kia không ngần ngại vung lên đạp thẳng vào người hắn. Lúc này Từ Ly Lăng mới chịu buông tay ra, nhưng lại quay sang giữ rịt lấy cái chân vừa đá mình. Oanh Nhiên cuống cuồng lùi lại định bỏ chạy, liền bị hắn vươn tay siết chặt eo kéo giật lại.
Sau một hồi giằng co ầm ĩ, ga giường lại một phen nhăn nhúm, chăn gối rơi lộn xộn khắp nơi. Oanh Nhiên hoảng hốt kêu một tiếng, định vươn tay kéo lại nhưng không kịp, đành nằm bẹp trên giường, bực dọc càu nhàu: “Lại phải giặt vỏ chăn rồi.”
Từ Ly Lăng thản nhiên nằm trên giường: “Ta giặt.”
Oanh Nhiên khẽ hừ: “Không phải chàng giặt thì ai giặt chứ?”
Nhớ lại ngày trước ở Thư viện Xuân Thiềm, y phục của nàng đều do nàng tự tay giặt giũ, thi thoảng còn bị cha sai vặt đi giặt luôn cả túi sách cho đám học trò. Thế mà từ ngày thành thân, ngoại trừ khoảng thời gian đầu nàng còn e ngại không dám đưa đồ cho phu quân, thì về sau, ngay cả đồ lót của nàng cũng do một tay hắn quán xuyến cả.
Mặc lại y phục chỉnh tề, Oanh Nhiên ngả lưng xuống bên cạnh hắn. Nàng cùng hắn ngước mắt nhìn màn giường, rồi lại quay sang ngắm nhìn Từ Ly Lăng.
Cảm nhận được ánh mắt của nàng, hắn cũng quay đầu nhìn lại. Trên mặt hắn dẫu vẫn giữ vẻ nhàn nhạt hờ hững như mọi khi, nhưng tận sâu trong đôi mắt đen láy thăm thẳm ấy, mỗi khi phản chiếu nụ cười của nàng, lại dịu dàng tĩnh lặng như lớp băng đêm đông đón ánh nắng xuân rạng ngời.
Oanh Nhiên cười, nàng dùng ngón tay vẽ trên mặt hắn. Dẫu biết đây chẳng phải lúc cần nói lời dỗ dành, nàng vẫn thì thầm: “Hoài Chân… Hoài Chân tốt của thiếp…”
Hắn nhắm mắt lại, ôm nàng vào lòng.
••••••••
Lời tác giả:
Mặc dù có kẻ kỳ quái xuất hiện nhưng dường như chẳng ai quan tâm [đầu chó].
Đàm Minh Tư: Đáng ghét, ngày mai các ngươi sẽ biết sự lợi hại của ta. Chu Đồ Nha tiền bối, Ninh Phi tiền bối, chúng ta sẽ báo thù cho hai vị! [kính râm]
Chu Đồ Nha: Không muốn đâu mà, không muốn làm chuyện đó đâu mà, đừng có lôi ta theo chứ! [khóc nức nở]
Ninh Phi: Đang xếp hàng đầu thai, đừng làm loạn lên! [tan nát]
Bình luận về bài viết này