Từ Ly Lăng đâu cần chúng bảo vệ. Hắn bảo vệ chúng thì đúng hơn.
Đại Hoa và Tiểu Hoàng thừa biết đây chỉ là lời nói đùa của Oanh Nhiên, trong lòng có chút không yên tâm nếu để nàng ở nhà một mình. Nhưng sau một thoáng chần chừ, chúng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ, liền phóng về phía đầu thôn.
“Có chuyện gì thì gọi ta nhé.” Đại Hoa dặn dò.
“Ừm.” Oanh Nhiên đáp.
Nàng nhìn theo bóng chúng rời đi, rồi tựa vào cổng sân, lại giở cuốn bí kíp ra đọc.
Bỗng nhiên, mây đen mù mịt kéo đến che khuất mặt trời, bầu trời âm u như sắp có mưa bão.
Oanh Nhiên khép sách lại đi thu dọn quần áo, rồi ngồi xuống dưới hiên nhà. Chợt có tiếng như ai đang gào khóc, không phân biệt được là tiếng gió rít hay tiếng người đang gào thét trong tuyệt vọng.
Nàng nhìn về phía đầu làng, chỉ thấy nơi đó đang bị một luồng khí u ám bao phủ. Là ma khí. Từ Ly Lăng đã ra tay rồi. Dù biết hắn rất lợi hại, Oanh Nhiên vẫn thầm cầu nguyện: “Mong Hoài Chân bình an vô sự.”
Khoảng hai canh giờ sau, mây đen tan đi, mặt trời đỏ rực lại xuất hiện. Trong không khí phảng phất mùi bụi đất và mùi máu tanh thoang thoảng. Trời cũng không còn sớm nữa.
Oanh Nhiên đã đọc thuộc lòng và hiểu thấu chương sách cần tu luyện cho ngày mai. Nàng ngó về phía đầu làng, thở ra một hơi, đặt bí kíp xuống rồi vào bếp nấu cơm tối.
Nàng vừa rửa rau xong thì nghe tiếng người quen thuộc hỏi từ phía sau: “Nàng đói rồi à?”
Giọng nói ấy khiến Oanh Nhiên hoàn toàn yên lòng.
Nàng đặt rau xuống, xoay người ra cửa bếp, bàn tay thoải mái vuốt nhẹ khắp người hắn để kiểm tra. “Thiếp không đói, chỉ là nghĩ không còn sớm nữa, thiếp cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, nên nấu cơm trước để lát nữa chàng và Đại Hoa, Tiểu Hoàng về là có thể ăn ngay.”
Từ Ly Lăng chắp tay sau lưng đứng yên, mặc cho nàng kiểm tra khắp người, chỉ trừ đôi tay đang giấu sau lưng.
Oanh Nhiên kéo tay hắn, nhưng hắn không nhúc nhích.
Nàng bèn lườm hắn một cái đầy cảnh cáo, ra hiệu bằng mắt: Nghe lời đi! Rồi nghiêng người nhìn ra sau lưng hắn.
Hắn xoay người một cái, né ra khỏi bếp, đối diện với nàng, tay vẫn giấu sau lưng.
Oanh Nhiên khẽ nhíu mày, vừa lo lắng vừa sốt ruột: “Tay chàng bị sao thế? Có gì mà không cho thiếp xem được?”
Từ Ly Lăng liếc nhìn sắc trời: “Đợi thêm chút nữa.”
“Đợi gì chứ?” Oanh Nhiên hơi cao giọng: “Thiếp vừa thấy bên đó có ma khí, bây giờ cũng cảm nhận được trên người chàng còn vương lại một ít. Chẳng lẽ chàng bị thương, đang đợi dùng ma khí để chữa trị sao?”
Nàng ra vẻ “Đừng hòng giấu được thiếp”. Nàng đã đọc rất nhiều truyện huyền huyễn, sau khi tu luyện cũng biết đôi chút về Huyền tu và Ma tu. Tốc độ hồi phục của tu sĩ Huyền đạo đã vượt xa người thường, còn tốc độ của Ma đạo lại càng đáng sợ hơn. Chỉ có điều, ma công và sự hồi phục nhanh chóng của Ma tu đều phải trả giá bằng việc đốt cháy sinh mệnh.
Từ Ly Lăng ôn tồn nói: “Ta không bị thương.”
Oanh Nhiên hơi bĩu môi, ra vẻ không tin: “Vậy chàng cho thiếp xem đi.”
Từ Ly Lăng: “Đợi trời tối, thêm một khắc nữa thôi.”
Oanh Nhiên khẽ hừ một tiếng, quay mặt đi không muốn để ý đến hắn nữa. Nhưng nàng vẫn không nỡ nhẫn tâm, bèn mềm giọng khuyên nhủ: “Nếu bị thương thì không cần giấu thiếp đâu. Thiếp thà để chàng từ từ hồi phục, như vậy thiếp sẽ không lo lắng.”
Trong mắt Từ Ly Lăng thoáng hiện ý cười: “Thật sự không bị thương mà.” Nhưng hắn vẫn không chịu đưa tay ra.
Oanh Nhiên trừng mắt nhìn hắn lần cuối, rồi liếc sang Đại Hoa và Tiểu Hoàng đang nằm ở cổng sân. Hai đứa nhỏ này từ lúc về đã im lặng lạ thường, lúc này thấy Oanh Nhiên nhìn sang, trên mặt chúng lại thoáng qua một tia sợ hãi, rồi quay đầu bỏ chạy.
Oanh Nhiên vội gọi Đại Hoa: “Mi chạy cái gì!”
Đại Hoa đáp: “Ta sợ…”
“Mi sợ cái gì?”
“Sợ phu quân của cô.”
“Đã xảy ra chuyện gì?” Oanh Nhiên vội hỏi.
Đại Hoa không trả lời nữa.
Oanh Nhiên đành bất lực, khóe miệng đã trễ xuống tỏ vẻ không vui.
Còn một lúc nữa mặt trời mới lặn, cuối cùng Từ Ly Lăng đành phải dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ khóe miệng nàng. Oanh Nhiên ngước lên nhìn hắn.
Hắn đưa bàn tay giấu sau lưng ra. Bàn tay với những ngón thon dài, trắng như tuyết, đẹp hơn ngọc, đang cầm một cây pháp trượng tỏa ra ánh sao, bên dưới treo một chiếc lồng đèn tựa vầng trăng.
Ánh sao lấp lánh, ánh sáng trong lồng đèn tựa như trăng sáng thanh u. Tiếc là ánh mặt trời vẫn còn, khiến ánh sáng của nó có phần lu mờ.
Oanh Nhiên sững người, đôi mắt dần sáng lên, vừa kinh ngạc vui mừng vừa có chút ngượng ngùng. Nàng hết nhìn Từ Ly Lăng lại nhìn cây pháp trượng: “Đây là…?”
Từ Ly Lăng giải thích: “Tu sĩ Âm Dương đạo đa phần đều dùng pháp trượng. Tu hành Âm Dương đạo, kính trọng trời đất vũ trụ, nên những thứ liên quan đến nhật nguyệt tinh tú được coi là thượng phẩm. Nàng vẫn còn thiếu một cây pháp trượng.”
“Đẹp quá.” Nàng rất thích. Oanh Nhiên vuốt ve chiếc lồng đèn trên pháp trượng, lý trí vẫn còn sót lại: “Chàng lấy từ đâu vậy?” Hắn vừa mới đi đánh một trận, chẳng lẽ là cướp của người khác?
Từ Ly Lăng thản nhiên đáp: “Tiền bồi thường của kẻ trộm vặt.”
“Trộm vặt?”
“Có kẻ trộm đồ của ta, bị ta bắt quả tang, nên ta đòi cây pháp trượng này làm bồi thường.”
“Chàng đang nói đến đám người tấn công làng Vô Ẩn sao? Họ trộm gì của chàng?”
“Vô Ẩn Giới Tử.”
Oanh Nhiên nhìn quanh làng Vô Ẩn, ngạc nhiên khi biết nơi đây vốn nằm trong một giới tử, thảo nào người ngoài khó vào. Nàng lại hỏi: “Sao họ lại cam tâm tình nguyện bồi thường cho chàng?”
Từ Ly Lăng: “Cam tâm tình nguyện hay không, liên quan gì đến ta?”
Oanh Nhiên: …
Nàng đành chịu thua hắn.
Mặt trời lặn về Tây, màn đêm buông xuống một màu xanh đen. Hồn Đăng tinh trượng lúc này tỏa ra ánh sáng rực rỡ, thắp sáng cả khoảng sân nhỏ, tựa như ngàn sao và trăng sáng cùng giáng trần.
Lúc này, từ trong cảnh đẹp ấy, Oanh Nhiên mới hiểu được tại sao Từ Ly Lăng cứ nhất quyết đợi trời tối mới cho nàng xem. Nếu lúc trước không nhìn trước, thì thứ đầu tiên đập vào mắt nàng chính là vẻ đẹp choáng ngợp thế này. Còn đã xem pháp trượng trước rồi mới thấy cảnh này, không tránh khỏi có chút bình thường.
Nàng ngước mắt nhìn hắn, ngượng ngùng vì đã phụ tấm lòng của hắn. Từ Ly Lăng nhìn nàng, ánh mắt ẩn chứa vẻ trêu chọc, nhưng khóe môi lại cong lên một đường cong nhàn nhạt.
Oanh Nhiên ôm lấy eo hắn, đầu tựa vào ngực hắn, trong lòng thầm cảm nhận ý tốt này, nhưng vẫn phải nói: “Nếu thiếp dùng cây pháp trượng này, sau này người khác sẽ biết lang quân bên cạnh thiếp là ma.”
Dù sao cũng là do hắn cướp về.
Từ Ly Lăng: “Ta không bảo nàng dùng cây này.”
Oanh Nhiên nghi hoặc: “Vậy chàng mang nó về làm gì?”
Từ Ly Lăng: “Cho nàng xem, cũng khá đẹp.”
Oanh Nhiên bật cười thành tiếng: “Không phải chàng nói thiếp thiếu pháp trượng sao?”
Từ Ly Lăng: “Hai ngày nữa ta tháo cây pháp trượng này ra, luyện lại cho nàng một cây khác.”
Oanh Nhiên hiểu ra, hắn cần những bảo vật trên cây pháp trượng này để luyện pháp khí cho nàng. Nàng tựa vào người hắn, ngắm nhìn ánh trăng sao trong sân: “Chàng còn biết luyện pháp khí nữa à… À đúng rồi, đạo châu của chàng là do chàng tự luyện mà.”
“Ừm.”
“Chàng biết nhiều thứ thật đấy, có gì mà chàng không biết không?”
“Không có.”
Oanh Nhiên đấm nhẹ vào ngực hắn: “Chàng khoác lác quá đi.”
Từ Ly Lăng: “Ta biết hết mọi thứ thật đấy.”
Oanh Nhiên nghĩ lại, trong những ngày tháng đã qua, quả thật không có gì hắn không làm được. Cho dù có việc không quen tay, chỉ làm một hai lần là hắn sẽ thành thạo. Bây giờ ngay cả dây buộc yếm của nàng, hắn cũng biết thêu.
Nàng cười tươi, vòng tay qua cổ hắn, giọng nói nhẹ như lông vũ cọ vào tai: “Chàng giỏi thật.”
Từ Ly Lăng cúi đầu, ôm lấy eo nàng, trán chạm vào trán nàng một cái rồi buông ra: “Nàng cứ chơi đi, ta đi nấu cơm. Không còn sớm nữa rồi.”
Oanh Nhiên gật đầu: “Thiếp rửa rau xong rồi, chàng cứ thế nấu là được.”
Từ Ly Lăng đáp một tiếng rồi vào bếp. Oanh Nhiên ngồi trong sân, thưởng thức ánh sáng rực rỡ. Khói bếp bay lên từ nhà bếp cùng với mùi thức ăn thơm lừng.
Chẳng mấy chốc, cơm đã nấu xong. Oanh Nhiên gọi Đại Hoa và Tiểu Hoàng đến ăn. Nhưng hai đứa nhỏ lại co rúm trong ổ không dám ra. Tiểu Hoàng sợ Từ Ly Lăng không phải ngày một ngày hai nên còn đỡ. Phản ứng của Đại Hoa lại có phần hơi quá.
Oanh Nhiên hỏi: “Mi có cần phải thế không? Chàng đánh mi à?”
Đại Hoa lắc đầu, suy nghĩ một lát, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Cô cứ ăn trước đi, ta bị cảnh tượng trên chiến trường dọa sợ rồi, phải nghỉ ngơi vài ngày đã.”
Oanh Nhiên nghĩ, hình như mèo con đều dễ bị căng thẳng. Nàng an ủi vỗ về nó, rồi ngồi xuống bàn ăn cơm cùng Từ Ly Lăng.
Đại Hoa nằm trong ổ, nhìn cây pháp trượng lơ lửng tỏa ánh huỳnh quang khắp sân. Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ngồi giữa khung cảnh ấy, dáng vẻ bình yên hòa thuận, nhưng trong đầu nó vẫn lảng vảng cảnh tượng ban ngày ở đầu thôn —
Khi nó và con chó ngốc chạy đến xem náo nhiệt, Từ Ly Lăng đã đánh nhau với đám đệ tử kia rồi. Xa xa đã nghe thấy tiếng Đậu Ân kinh hãi hét lên: “Ngươi là ma!”
Giây tiếp theo, Đậu Ân đã bị Từ Ly Lăng giẫm lên đầu, khuôn mặt biến dạng, hai mắt văng ra, nôn ra một bãi máu lớn rồi tắt thở.
Các tu sĩ Huyền đạo tức khắc sợ đến trắng bệch mặt mày.
Mà Từ Ly Lăng lại ung dung nói: “Quá tam ba bận — lần cuối cùng, đưa Tinh Xuyên Bôn Nguyệt cho ta.”
Tinh Xuyên Bôn Nguyệt chính là cây pháp trượng trong tay Minh Đát.
Giây phút đó, chuông báo động trong đầu Minh Đát vang lên inh ỏi, nàng ta không còn bận tâm đến người làng Vô Ẩn nữa. Minh Đát lập tức ra lệnh cho các đệ tử dùng Tru Ma sát trận để tiêu diệt Từ Ly Lăng.
Ngay sau đó, Đại Hoa đã chứng kiến cảnh tượng đẫm máu nhất trong đời mình.
Đó là một cuộc thảm sát đơn phương.
Một người, thảm sát hàng trăm người.
Hàng trăm người đó như những con thiêu thân đối mặt với lửa trời giáng xuống, không hề có sức phản kháng. Trong nháy mắt đã không còn hình người.
Tiểu Hoàng thì lại tỏ ra quen thuộc.
Đại Hoa và người làng Vô Ẩn đều chết lặng.
Tiên nhân thiếu niên trong ký ức của Hỉ Bá, tiểu ma “có chút bản lĩnh, có chút đáng sợ nhưng rất nghe lời Oanh Nhiên” trong ấn tượng của Đại Hoa, trong khoảnh khắc đó, đều bị sự tàn bạo hung ác thay thế.
Cách ra tay của hắn gọn gàng dứt khoát, đến mức không giống như đang giết người, mà chỉ như đang tiện tay bóp nát từng quả mọng nhỏ. Quả mọng vỡ ra óc và nội tạng, người bóp quả cũng chỉ hơi bẩn tay một chút mà thôi.
Tiếng kêu gào thảm thiết cuối cùng là của nữ tử được gọi là Thánh nữ, bị hắn giẫm lên đầu.
Từ Ly Lăng cầm pháp trượng của nàng ta, vẫn chưa hài lòng: “Muốn tham lam bảo vật thì phải có giác ngộ bị dục vọng nuốt chửng. Cây pháp trượng này chưa đủ tốt.”
“Ta thả ngươi về, trong vòng 2 năm, mang Hi Chiếu Thần Nhãn của Diệu Cảnh đến cho ta.”
Miệng Minh Đát trào máu, nói không rõ lời: “Ngươi… đừng hòng!”
Từ Ly Lăng cười khẽ, một cước đá văng nàng ta. Đạo châu trên cổ tay hắn xoay một vòng, hư không bị xé toạc, một cái đầu khổng lồ như ác quỷ bay ra, cười lớn ngoạm lấy cánh tay của nữ tử, rồi quay trở lại hư không.
Trong khoảnh khắc hư không mở ra rồi khép lại, Đại Hoa nhìn thấy một thế giới như được tô vẽ bằng máu thịt, tựa như một cơn ác mộng, khiến nó không dám tin đó là sự thật.
Trận chiến kết thúc với một kết cục nghiền nát.
Hỉ Bá lắp bắp gọi: “Ân nhân…”
Từ Ly Lăng không để ý đến ông, thong thả đến giếng nước ở đầu thôn rửa tay, rửa sạch pháp trượng, rồi cố ý vô tình đi về phía nó và Tiểu Hoàng. Nó sợ đến không dám động đậy. Tiểu Hoàng đã quen, sớm đã từ bỏ việc trốn tránh.
Đại Hoa biết, hắn là phu quân của Oanh Nhiên, sẽ không làm hại nó. Nhưng khi hắn đi qua bụi cỏ nơi nó trốn, nó vẫn không kìm được mà xù lông.
Từ Ly Lăng không dừng lại trước mặt nó và Tiểu Hoàng, chỉ liếc nhìn nơi chúng nó đang đứng, khóe môi cong lên nụ cười như có như không:
“Tiểu súc sinh.”
Ba chữ đó, cùng với đôi đồng tử đen láy nhìn xuống từ trên cao, khiến nó như nhận được một chỉ thị vô hình, hiểu rõ điều gì nên nói và điều gì không nên nói trước mặt Oanh Nhiên.
…
Suy nghĩ quay trở lại hiện tại, Đại Hoa không khỏi rùng mình, nhỏ giọng hỏi Tiểu Hoàng: “Chó ngốc, hắn như vậy… sao mi không chạy trốn? Mi không sợ à?”
Tiểu Hoàng: “Sợ, nhưng tại sao phải chạy?”
Đại Hoa: …
Tiểu Hoàng mang vẻ điềm tĩnh của một bậc tiền bối: “Mèo ngốc, mi cũng không cần quá sợ hãi. Chỉ cần nữ chủ nhân không muốn mi chết, thì mi sẽ không chết được, hiểu chưa?”
Đại Hoa: Nữ chủ nhân?
Nó ngẩn ra một lúc, mới nhận ra là đang nói về Oanh Nhiên.
Đại Hoa do dự: “Nhưng mà, hắn tàn nhẫn như vậy, lỡ như…”
Tiểu Hoàng trầm giọng ngắt lời: “Từ Ly Lăng không phải là ma bình thường.”
Đại Hoa sững sờ: “Ý mi là sao?”
Tiểu Hoàng: “Nếu mi biết hắn là ai, mi sẽ hiểu, mọi quyết định của hắn, tuyệt đối không có chuyện lỡ như.”
Đại Hoa đăm chiêu, lại nhìn về phía cây pháp trượng trong sân. Trong cơn mơ hồ, nó lại nhớ đến cảnh trên đường về, thấy Từ Ly Lăng dùng khăn tay lau sạch cây pháp trượng. Khi bước vào sân, hắn lại tinh nghịch giấu tay cầm pháp trượng sau lưng.
Hắn vào sân, thấy nàng đang nấu cơm trong bếp. Câu đầu tiên không phải là “Ta về rồi”, mà là hỏi nàng có đói không.
…
Những ngày tháng bình yên cứ thế trôi qua. Mùa thu đến như chỉ trong một khoảnh khắc. Một buổi sáng nọ, Oanh Nhiên vẫn mặc váy hè như thường lệ, vừa ra khỏi cửa đã bị cái lạnh làm cho phải quay vào nhà mặc thêm áo. Ăn cơm trong sân cũng thấy lạnh, Từ Ly Lăng làm xong bữa sáng cũng bưng vào trong nhà.
Oanh Nhiên ăn bát mì nóng hổi, nhìn ra ngoài cửa, khu rừng xanh tươi trong gió lạnh được bao phủ bởi một lớp sương mờ tĩnh mịch.
Mùa thu đã đến rồi.
Sau trận đại chiến đó, người làng Vô Ẩn vô cùng kính sợ Từ Ly Lăng. Hỉ Bá và Hoan Bà lại càng nhiệt tình hơn, thường xuyên mang đến cho họ rau củ quả và điểm tâm do chính tay họ làm, mỗi lần đến đều nói: “Ân nhân, có cần gì cứ việc dặn dò.”
Thái độ của Từ Ly Lăng vẫn như cũ, lạnh nhạt nhưng không mất lễ độ, chưa từng đưa ra yêu cầu gì.
Chỉ là sau khi cây pháp trượng làm đèn sân ba ngày, nó đã mất đi vẻ đẹp đặc biệt của lần đầu gặp gỡ. Từ Ly Lăng bèn nhờ Hỉ Bá xây một gian phòng luyện khí, mang cây pháp trượng đến đó luyện hóa.
Mùa đông cũng đến thật bất ngờ. Một buổi sáng, Oanh Nhiên tỉnh dậy, ở trong nhà đã lạnh đến nổi da gà.
Nàng rụt người lại, trốn về trong chăn: “Ngày tháng trôi nhanh quá, giờ mới nhớ ra, mấy hôm trước hình như là Lập Đông.”
Sáng sớm mùa đông, trời sáng muộn, giờ Mão trong phòng vẫn tối om như đêm.
Từ Ly Lăng đang đứng trước tủ quần áo, động tác mặc đồ hơi dừng lại, rồi lấy một bộ váy áo dày từ trong tủ ra cho nàng.
Hắn đặt váy áo bên giường, Oanh Nhiên đưa tay sờ sờ cánh tay hắn, vẫn là áo quần đơn bạc.
Nàng hỏi: “Chàng không cảm thấy lạnh sao?”
Từ Ly Lăng: “Có một chút cảm giác, không rõ ràng lắm.”
Oanh Nhiên nhớ lại lời Quan Dập từng nói, mỗi một con ma sẽ dần dần mất đi ngũ giác, đó là biểu hiện chúng đang đi đến diệt vong.
Nàng im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng quan tâm: “Đi mặc thêm áo đi, cẩn thận kẻo bị lạnh.”
Từ Ly Lăng đáp một tiếng, quay lại trước tủ quần áo. Với thể chất của hắn, sự thay đổi của bốn mùa đã không còn ảnh hưởng, nhưng hắn vẫn nghe lời nàng, lấy quần áo dày mặc vào.
Oanh Nhiên mặc váy dày trên giường, ngoài ra, cuộc sống vẫn như thường lệ.
Từ mùa thu đến mùa đông, nàng đã đọc thấu quyển đầu tiên của Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết, tu vi chính thức bước vào Huyền đạo nhất giai.
Từ Ly Lăng bảo nàng không cần vội tu luyện quyển thứ hai, cứ từ từ củng cố, nên hiện tại nàng vẫn đang luyện quyển đầu tiên.
Nhưng đã không còn dễ mệt như trước, nên mỗi ngày nàng đều ngồi đả tọa một lúc.
Ăn xong bữa sáng, nàng đến rừng bách nơi dương khí ôn hòa ở đầu thôn để đả tọa, Từ Ly Lăng thì đến phòng luyện khí luyện pháp trượng cho nàng. Đến trưa, hai người lại cùng nhau về nhà ăn cơm nghỉ ngơi.
Trời ngày càng lạnh, bước vào những ngày đông giá rét.
Làng Vô Ẩn đón trận tuyết đầu tiên của năm.
Người làng Vô Ẩn thích sự âm u lạnh lẽo của mùa đông nên càng thêm hoạt bát. Gần đến cuối năm, họ bắt đầu chuẩn bị đồ đạc đón Tết.
Oanh Nhiên vào mùa đông thường hay buồn ngủ, giống như một con thỏ sắp ngủ đông, ngồi một lúc là lại gà gật. Tuyết rơi, Từ Ly Lăng nói: “Không có nắng, hôm nay không cần ra ngoài tu luyện.”
Oanh Nhiên bèn gật đầu, quấn chăn lông nằm trên ghế dài trong phòng khách ngắm tuyết. Bên cạnh có một lò sưởi nhỏ, Đại Hoa và Tiểu Hoàng lười biếng nằm bên cạnh. Từ Ly Lăng đang nướng ngô trên lò sưởi, là món nàng muốn ăn.
Trời đất trắng xóa, tuyết bay như hoa bạc.
Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng nói chuyện phiếm, mí mắt dần trĩu nặng, rồi chìm vào giấc ngủ trong hơi ấm.
…
“Ở hiện thế, cô có từng nghe chuyện về Thiên Túc Cung không?”
Oanh Nhiên nghe thấy một giọng nói lạnh lùng uy nghiêm, cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng như mây.
Mở mắt ra, trước mắt là một vùng đất đỏ đen âm u, trường thương dựng san sát. Trên đỉnh mỗi ngọn thương đều cắm một cái đầu người. Có cái đã hóa thành xương trắng, có cái vẫn đang thối rữa rỉ máu, tỏa ra mùi tanh hôi đến buồn nôn. Có cái vẫn còn tươi, tóc dài còn nhỏ máu, gương mặt trắng bệch chết không nhắm mắt.
Rừng đầu người trên ngọn thương này, dày đặc đến không thấy điểm cuối. Oanh Nhiên kinh hãi mở to mắt, bịt miệng lại, cố nén cơn buồn nôn và tiếng hét, quay người định bỏ chạy.
Thần Nữ Diệu Cảnh lại nói với nàng: “Tạm thời đừng rời khỏi vị trí cô được dịch chuyển đến, gần đây có pháp trận, lát nữa cô cần dùng.”
Oanh Nhiên cố nén sợ hãi, đứng yên tại chỗ: “Đây là đâu?”
Thần Nữ: “Thánh Ma Thành.”
Oanh Nhiên kinh ngạc, Từ Ly Thành ngày xưa sao lại biến thành thế này.
Thần Nữ đi thẳng vào vấn đề liên quan đến nhiệm vụ: “Thiên Túc Cung là tông môn lớn nhất của Âm Dương đạo trong Huyền đạo. Ngàn năm sau, sẽ có một nhóm dị tộc Âm Dương đạo khó đối phó đầu quân cho Thánh Ma. Cô cũng biết, theo quy định của hệ thống, nếu nói cho người khác biết chúng ta là người làm nhiệm vụ, sẽ phải nhận trừng phạt. Càng nhiều người biết, trừng phạt càng nặng. Ta bèn lấy cớ tiên đoán, phái người của Thiên Túc Cung đi xử lý. Kết quả không như ý.”
“Nếu cô từng chu du ở Vân Châu, hẳn đã nghe nói hành động lần này của Thiên Túc Cung đã chết hơn ngàn người, chỉ còn một người sống sót.”
Oanh Nhiên biết đây là do Từ Ly Lăng làm, lòng hơi chùng xuống, nhưng vẫn giữ bình tĩnh: “Chuyện này có liên quan đến nhiệm vụ lần này của ta không?”
Thần Nữ Diệu Cảnh: “Ừ. Dựa trên kinh nghiệm gần trăm lần của ta, nhiệm vụ lần này thất bại, dị tộc Âm Dương đạo đầu quân cho Ma đạo đã là chuyện không thể thay đổi. Chỉ có thể ra tay từ ngàn năm trước.”
Oanh Nhiên cố nén ý muốn nhíu mày, thầm nghĩ nếu bây giờ bảo nàng đi giết người làng Vô Ẩn, nàng tuyệt đối sẽ không làm. May mà lúc này Vô Ẩn Giới Tử vừa mới được bố trí, là lúc ẩn náu kỹ nhất, Thần Nữ vẫn chưa có khả năng tìm ra lối vào.
Đại Hoa nhắc nhở Oanh Nhiên: “Nhiệm vụ lần này là đi trộm một cuốn bí kíp, tên là Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết.”
Giọng điệu của Đại Hoa có chút kỳ lạ. Nó biết đây là bí kíp mà Oanh Nhiên đang tu luyện ở ngàn năm sau.
Oanh Nhiên cũng thấy lạ: “Cuốn bí kíp này có gì đặc biệt sao?”
Thần Nữ đáp một câu không liên quan: “Ở ngàn năm sau, cô tu đạo nào?”
Oanh Nhiên: “Âm Dương đạo.”
Thần Nữ trầm ngâm: “Cuốn bí kíp này tập hợp tinh hoa của Âm Dương đạo, nhưng lại là bản thiếu. Bí kíp tổng cộng nên có chín quyển, nhưng nó chỉ có bốn quyển rưỡi.”
Oanh Nhiên ngạc nhiên: Nàng chưa xem đến phần sau, hóa ra nó không hoàn chỉnh sao? Nhưng không sao. Chắc hẳn Hoài Chân đã có cách đối phó, nếu không hắn sẽ không để nàng học một bản thiếu.
Thần Nữ nói tiếp: “Ngàn năm sau, Thánh Ma sẽ dựa trên bản thiếu này để bổ sung hoàn chỉnh chín quyển. Đổi Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết thành Ma Minh Quyết, dùng bí kíp này kết hợp với dị tộc để tạo ra Ma Minh đạo, tàn sát Vân Châu, thúc đẩy diệt thế.”
“Bí kíp sẽ lưu lạc vào Huyền đạo trong đêm nay, từ đó hành tung bất định, cho đến 500 năm sau mới bị Ất Huyền Đạo Nhất đoạt được. Nhưng người trong Huyền đạo không đủ khả năng giữ được nó, cuối cùng vẫn sẽ rơi vào tay Thánh Ma.”
“Diệu Cảnh sau 500 năm sẽ tuyệt tích trên đời, không thể đoạt lấy bí kíp khi nó xuất hiện. Xin cô hãy đi lấy Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết ngay bây giờ.”
Oanh Nhiên mở miệng, trong giây lát suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng vẫn không nói ra: Ngàn năm sau, bí kíp đang ở trong tay nàng.
Không thể nói. Sẽ khiến Thần Nữ chất vấn.
Nàng nhận nhiệm vụ một cách bình thường: “Bí kíp hiện đang ở đâu?”
Thần Nữ: “Thư các của phủ Thành chủ Thánh Ma Thành — Tàng Quang Âm.”
Năng lực của Thần Nữ có hạn, không thể đưa thẳng Oanh Nhiên vào trong Tàng Quang Âm. Nhưng trong Thánh Ma Thành vẫn còn pháp trận ẩn mà cô đã bố trí từ trước, trong đó có một cái thông thẳng vào Tàng Quang Âm.
Thần Nữ dẫn đường cho Oanh Nhiên đến pháp trận, an ủi nàng rằng: “Ma đạo đang giao chiến với Huyền đạo ở khắp nơi, trong Thánh Ma Thành không có nhiều ma đồn trú. Trong Tàng Quang Âm cũng đa phần là bí kíp của Huyền đạo, Thánh Ma không phái người canh giữ.”
“Chỉ cần cô có thể lấy được bí kíp ra trước khi sự kiện bí kíp lưu lạc xảy ra là được.”
Oanh Nhiên thận trọng hỏi lại: “Sự kiện bí kíp lưu lạc là gì?”
Thần Nữ trầm ngâm, trong đầu bỗng hiện lên một nhiệm vụ nào đó, cô đích thân đến Tàng Quang Âm đoạt bí kíp, vừa hay gặp Thánh Ma đang uống rượu, đốt sách, nướng thịt trong đó.
Rượu kích phát ma tính, lúc đó đang lúc ma tính của Thánh Ma cao nhất.
Ánh mắt hắn khi say đầy tà mị, liếc mắt một cái đã bắt được nàng: “Chuột của Diệu Cảnh, ngươi bị mùi thịt thu hút đến đây sao?”
Nàng không đoán được ý hắn, định tiến lên đôi co với hắn.
Gương mặt thiếu niên trong ánh lửa đẹp đến nghẹt thở, dường như không có chút sát khí nào. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng đến gần, ngọn lửa lập tức nuốt chửng lấy nàng.
Hắn tự hỏi tự trả lời: “Thịt của Quỳnh Vũ Tiên Thú và thịt của tiên nhân Diệu Cảnh, cái nào sẽ thơm hơn? Phải nếm thử mới biết được.”
Nàng chạy trốn trong biển lửa, may mà Thánh Ma không có ý định truy đuổi.
Nàng chạy ra khỏi hành lang, quay đầu lại nhìn, thấy giữa những giá sách trống rỗng, hắn lười biếng ngồi sau ngọn lửa, ánh lửa trong mắt lúc sáng lúc tối, nhưng lại là một bóng đêm vĩnh viễn không thể soi thấu.
Hắn ngửa đầu uống rượu, giọng nói như từ cõi âm ty vọng về, vừa trống rỗng vừa điên cuồng, đến nay vẫn còn rõ mồn một:
“Ta cùng trời đất làm Đế vương, tung hoành tam giới một đời tiêu dao… Tiêu dao? Tiêu dao ư? Nực cười, thật nực cười! Ha ha ha ha ha ha ha ha…”
…
Thần Nữ nhắm mắt, cuối cùng không nói cho Oanh Nhiên biết chuyện liên quan đến Thánh Ma: “Ta không rõ, cô cứ cẩn thận hành sự là được.”
Con phượng hoàng trên vai Thần Nữ nhìn nàng với vẻ phức tạp, không lên tiếng.
Đợi Oanh Nhiên nhận lời rồi ngắt liên lạc, phượng hoàng mới hỏi: “Tại sao không nói cho cô ấy biết, lỡ cô ấy gặp phải Thánh Ma…”
Thần Nữ: “Cô ta có át chủ bài của mình. Ta phải biết, trước mặt Thánh Ma, rốt cuộc cô ta có thể làm được đến mức nào.”
Phượng hoàng nhíu mày: “Lỡ cô ấy xảy ra chuyện thì sao?”
Thần Nữ thờ ơ trả lời: “Chỉ cần cô ta không đối địch với ta, ta sẽ kịp thời đưa cô ta đi.”
…
Oanh Nhiên không tin Thần Nữ không biết.
Nếu Thần Nữ thật sự không biết gì cả, tại sao chỉ là việc trộm sách, Thần Nữ không tự mình làm, lại nhất quyết phải để nàng đến?
Thông qua trận pháp dịch chuyển đến Tàng Quang Âm, đập vào mắt Oanh Nhiên là một hành lang dài hun hút.
Trên hành lang có vô số đèn lồng hình tiên điểu phi thú, nhưng giá nến trên đèn đều đã bị phá hủy. Hai bên hành lang được ngăn cách bằng bình phong, từng tấm bình phong nhìn chất liệu đã biết không phải vật tầm thường, nhưng tranh vẽ đều đã rách nát, khung bình phong lốm đốm, như thể bị ác quỷ phá hoại.
Oanh Nhiên tò mò nhìn vào một khe hở giữa các tấm bình phong. Phía sau khe hở là một đống đổ nát không thấy điểm cuối.
Từ những khung sườn còn sót lại trong đống đổ nát, có thể lờ mờ đoán ra, đây vốn là những giá sách có tay nghề tinh xảo tuyệt vời.
Không khí tràn ngập sự âm u lạnh lẽo, là ma khí. Xung quanh tối tăm im ắng, như chốn của vong hồn. Nhưng Oanh Nhiên không quá sợ hãi.
Đây là Thánh Ma Thành, cũng có nghĩa là, đây là nhà của Từ Ly Lăng.
Lớn thật đấy. Nàng nghĩ: Chỉ một thư các của nhà chàng mà đã lớn như vậy, có thể thấy trước khi chàng thành ma, xuất thân cao quý đến dường nào.
Nhưng sau đó…
Oanh Nhiên nghĩ đến việc trước khi ngủ hắn còn đang nướng ngô cho mình, mím môi, tiếp tục đi theo con đường Thần Nữ chỉ. Không biết bây giờ hắn đang ở Thánh Ma Thành, hay đang ở ngoài chinh chiến?
Oanh Nhiên vừa nghĩ vừa đi một lúc, bỗng ngửi thấy mùi khói bụi. Nàng dừng bước, cảnh giác men theo mùi hương, từ từ đến gần.
Đến gần hơn, nàng thấy sau cánh cửa, có ánh lửa đốt đỏ nửa căn phòng. Bóng một người đổ trên tường, tư thế tùy tiện, nhưng lại là người nàng quen thuộc. Oanh Nhiên thở phào nhẹ nhõm, khóe môi nở nụ cười.
Bỗng nhớ ra ngàn năm sau Từ Ly Lăng có nói, sách của hắn đều bị hắn đốt hết rồi, nàng thầm nghĩ chẳng lẽ đây chính là lúc hắn đốt sách?
Oanh Nhiên bước lên phía trước. Sách chất đống như củi, lửa cháy hừng hực. Hắn ngồi sau đống lửa, mặc cẩm bào màu chàm viền vàng, tóc búi bằng kim quan xanh lam, tựa vào núi sách, một tay cầm bình rượu uống, một tay tùy tiện ném sách vào lửa.
Hắn không nhìn nàng, đôi đồng tử đen láy phản chiếu ngọn lửa đỏ rực, không chút kinh ngạc: “Thánh Ma Thành với ngươi mà nói, chẳng khác nào chốn không người nhỉ. Thích đến thì đến, thích đi thì đi.”
••••••••
Lời tác giả:
Ma đầu ngàn năm trước xuất hiện rồi [tung hoa]. Ngươi cứ nói những lời khó nghe đi, chẳng ảnh hưởng gì đến việc ngàn năm sau ngươi nướng ngô cho nàng đâu [vuốt mèo].
Và ở một nơi không ai quan tâm —
Chu Đồ Nha: Ngươi đến rồi à [chú hề].
Ninh Phi (khoác tay sư huynh xếp hàng đầu thai [ôm]): Trong dự liệu, đừng chen hàng nhé [chú hề].
Đàm Minh Tư: … [khóc ròng].
Bình luận về bài viết này