Giữa thời tiết giá lạnh như vậy mà những nữ nhân này lại ăn mặc cực kỳ phong phanh, thậm chí có người còn đi chân trần, để lộ một đoạn cẳng chân. Hình như họ vừa mới tắm xong, mái tóc xõa xuống vẫn còn vương hơi nước. Có người có lẽ còn bị thương ở đâu đó, đi đứng chậm chạp, khập khiễng.
Bọn họ dường như không nhìn thấy trong phòng đột nhiên xuất hiện một người, chẳng ai thèm nhìn đến Thi Vân Lâm lấy một cái. Sau khi bước vào, họ đi thẳng đến trước tủ, lấy ra những mảnh vải thô để lau mái tóc ướt. Có người còn cởi quần, hoàn toàn không để ý đến người ở bên cạnh, chỉ tập trung cúi đầu bôi thuốc lên vết thương ở trên đùi.
Thi Vân Lâm liếc mắt nhìn thoáng qua, nàng thấy trên chân nàng ta có vài vết roi. Nàng chỉ thoáng nhìn một cái rồi lập tức nhìn sang chỗ khác.
Trái tim của Thi Vân Lâm đập loạn xạ, mọi suy nghĩ trong đầu cũng trở nên rối bời. Nàng… hoàn toàn không nhận ra thân phận của những nữ nhân này. Trong Kinh thành, nàng có đôi lần gặp qua những nữ nhân ở thanh lâu. Những người đó luôn mặc y phục màu sắc rực rỡ, để lộ vai trần lấp ló, trên mái tóc được cài đầy châu báu, người họ luôn tỏa ra những mùi hương nồng nàn, lúc đi đường họ luôn đánh hông, và trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười.
Nhưng nàng chưa từng gặp những kỹ nữ ở quân doanh. Sự hiểu biết về quân kỹ của nàng chỉ giới hạn trong những trang sách mà nàng đã từng đọc, mà trong sách cũng chỉ nhắc đến vài câu lướt qua. Nàng không nghĩ rằng những nữ nhân này là quân kỹ, chỉ thấy họ rất kỳ lạ.
Thi Vân Lâm suy nghĩ hồi lâu vẫn không nhận ra những người này là ai, trong lúc đang miên man suy nghĩ, nàng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: Chẳng lẽ những người này đều là nữ nhân của Kỳ Sơn Lang? Sau này mình phải sống chung với họ như tỷ muội sao?
Nàng cố gắng tự nhủ: không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, càng không nên khinh thường người khác. Chỉ cần hắn có lòng tốt là đủ rồi!
Tiếng chiêng vang dội lập tức cắt đứt dòng suy nghĩ của Thi Vân Lâm.
Từ ngoài hành lang vang lên rất nhiều tiếng bước chân, còn có tiếng binh sĩ trò chuyện, những binh sĩ vừa huấn luyện ở ngoài thao trường đã trở về.
Ngay sau đó, Thi Vân Lâm thấy mấy nữ nhân trong phòng lập tức bỏ lại mọi việc trong tay, lặng lẽ bước ra ngoài.
Từ khe cửa khép hờ, nàng nhìn thấy một nữ nhân vừa bước ra đã bị một binh sĩ vác lên vai rồi rời đi luôn. Phía sau có một binh sĩ khác đi qua, hắn ta tiện tay bóp vào eo hông của nàng ta một cái. Nữ nhân này vẫn không động đậy, dường như nàng ta đã quá quen với chuyện này.
Thi Vân Lâm bất chợt đứng phắt dậy, sắc mặt nàng trở nên tái nhợt. Nàng đột nhiên hiểu ra thân phận của mấy nữ nhân này.
Nàng cứng đờ người, trong đầu chợt trống rỗng một lúc, ngay sau đó đủ loại suy nghĩ lại ào ạt ùa về. Nàng không thể không nghĩ: Kỳ Sơn Lang hối hận rồi sao? Vì biết nàng từng muốn gả cho Thái tử Kỳ quốc mà hối hận, hoặc hắn không muốn gây rắc rối với Tương quốc, hay vì lý do nào khác…
Tóm lại, hắn đã vứt bỏ nàng vào quân doanh.
Cánh cửa lại bị đẩy ra, lần này có hai người bước vào. Phía trước là một phụ nhân cao lớn, mặt vuông chữ điền, dung mạo hung dữ, nhìn vào thì rất khó phân biệt bà là nam hay nữ. Theo sau bà ta là một binh sĩ gầy gò.
Phụ nhân hung dữ nhìn về phía Thi Vân Lâm, ánh mắt thoáng hiện vẻ khác thường.
“Trông đẹp như thế này mà, không đưa đến Mãn Xuân Lâu mà lại đưa đến đây sao?” Phụ nhân mở miệng nói, giọng nói của bà ta khàn khàn, thô lỗ và hung dữ. Bà ta hỏi binh sĩ gầy gò đứng sau: “Hàng sạch à?”
“Sạch, sạch! Lão Lý đã đưa tới thì tuyệt đối không có vấn đề gì, Chu tẩu cứ yên tâm!” Binh sĩ gầy gò vừa trả lời, vừa liếc mắt đánh giá Thi Vân Lâm từ đầu đến chân.
Thi Vân Lâm nắm chặt tay, liên tục lùi về phía sau, hoảng hốt nói: “Ta, ta là Công chúa của Tương quốc…” Lời vừa thốt ra, lòng Thi Vân Lâm lại càng thêm tuyệt vọng. Tương quốc đã không còn thì làm gì còn Công chúa Tương quốc nữa.
Phụ nhân kia lạnh lùng cười: “Hừ. Nếu ngươi là Công chúa, thì ta chính là Vương Mẫu nương nương.”
Bà ta lại hất cằm với tên binh sĩ gầy gò kia, ra lệnh: “Đưa đi phòng số 13.”
“Được rồi.” Binh sĩ gầy gò tiến về phía Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm đã tựa sát lưng vào tường, giờ đây nàng đã không còn đường lui. Nàng nhìn thấy tên binh sĩ có tướng mạo gian xảo này ngày càng tiến gần, trong cơn hoảng loạn, nàng vơ lấy chiếc bát trên bàn cạnh đó, ném thẳng vào hắn ta.
Tiếng bát sứ vỡ vang lên, mảnh bát lập tức vỡ tan văng ra khắp nơi.
Tên binh sĩ gầy gò ấy cười khẩy, hắn ta né sang một bên, dễ dàng tránh được chiếc bát sứ mà Thi Vân Lâm ném tới. Nhưng phụ nhân hung dữ kia lại kêu lên một tiếng “úi chà” rồi lấy tay ôm trán. Hóa ra mảnh vỡ từ chiếc bát sứ bật lên, trúng vào trán của bà ta.
Bà ta nhìn vào tay mình, thấy máu dính đầy trên đó, sắc mặt của bà ta lập tức trở nên đen xì.
“Gọi mấy tên Đại Tráng đến đây ngay!” Phụ nhân giận dữ quát lên.
Tên binh sĩ gầy gò rụt cổ lại, hắn ta liếc nhìn Thi Vân Lâm một cái rồi lắc đầu nói: “Đáng tiếc quá.” Hắn ta nhanh chóng chạy ra ngoài gọi người.
Thi Vân Lâm vẫn chưa hết kinh hãi, nàng nhìn thấy tên binh sĩ kia chạy ra ngoài, dường như lúc đó nàng mới nhận ra rằng mình nên bỏ trốn. Nàng hoảng hốt lao ra cửa mà chẳng còn kịp nghĩ xem mình có thể chạy thoát hay không.
Phụ nhân hung dữ tóm lấy phía sau cổ áo của Thi Vân Lâm rồi kéo mạnh. Thi Vân Lâm bị kéo ngã ngửa xuống đất, lưng nàng va vào chân bàn, đau thấu tim gan.
Trên bàn có ấm trà và ba chiếc bát sứ, chúng bị va vào, lay động, phát ra những tiếng lách cách.
Thi Vân Lâm cố nén cơn đau, nàng nhìn chằm chằm đề phòng tên phụ nhân kia, tay nàng bám vào chân bàn rồi lùi lại về phía sau. Ánh mắt của nàng khiến phụ nhân tức giận, bà ta bước lên một bước, ném nắp ấm trà đi, cầm lấy ấm trà, hất nước lạnh vào mặt Thi Vân Lâm. Những giọt nước lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt của nàng, chảy xuống cổ, thấm vào trong áo. Thi Vân Lâm vốn đã không chịu nổi cái lạnh của Kỳ quốc, nay lại bị nước lạnh tạt vào, thì lập tức run rẩy, toàn thân nàng lạnh cóng.
Phụ nhân hung dữ xắn vạt quần lên, bà ta ngồi xổm xuống, tay bóp chặt cằm Thi Vân Lâm, nói: “Người mới thì chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, ắt sẽ có những ngày được dễ thở, đỡ phải hầu hạ nhiều binh lính. Ta nói cho ngươi biết, mấy tên Đại Tráng kia là những kẻ hung hãn nhất trên chiến trường, thân thể nhỏ bé này của ngươi không chịu nổi đâu. Nếu không muốn bị chúng hành hạ đến chết ngay hôm nay, thì hãy ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chưa!”
“Còn không mau nhận sai mà cầu xin ta tha thứ!” Phụ nhân hung dữ dùng lực bóp cằm Thi Vân Lâm, lập tức để lại vết hằn đỏ trên khuôn mặt nàng.
Thi Vân Lâm cảm thấy đau khắp người, đặc biệt là cằm nàng đang bị bóp đến mức khó thở. Nàng trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào phụ nhân, nhưng môi vẫn mím chặt, không nói một lời.
Nhận sai mà cầu xin tha thứ ư?
Không. Nàng thà chết chứ không bao giờ quỳ gối cầu xin.
Phụ nhân được gọi là Chu tẩu kia tức giận điên cuồng. Ở đây, cứ cách một khoảng thời gian ngắn là sẽ có một người chết, hiện tại nhân số thực sự không đủ. Bà ta không muốn cô nương vừa được đưa đến này chết dưới tay mấy tên Đại Tráng. Nhưng lời đã nói ra, tuyệt đối không thể rút lại. Bà ta vừa nhéo mạnh vào cánh tay của Thi Vân Lâm vừa chửi rủa: “Đồ không biết điều, còn không mau nhận sai mà cầu xin ta tha thứ!”
Đôi mắt thanh nhã của Thi Vân Lâm không hề rơi lệ vì đau đớn và sợ hãi, mà chúng chỉ ánh lên sự kiên định. Nàng nhìn chằm chằm vào phụ nhân, từng lời rõ ràng: “Nếu hôm nay ta không chết, sau này ta nhất định sẽ tự tay giết ngươi. Còn nếu ta chết, ta sẽ hóa thành quỷ dữ nhất để tìm ngươi!”
Phụ nhân sững sờ, trong phút chốc, bà ta đã bị lời đe dọa ấy khiến cho bối rối.
“Chu tẩu, mấy tên Đại Tráng đến rồi.” Tên binh sĩ gầy gò đã dẫn người tới, hắn ta nghểnh cổ tò mò nhìn vào cảnh tượng trong phòng.
Bốn người đàn ông to lớn vạm vỡ như hổ xuất hiện ở cửa, họ cởi trần, toàn thân đều là cơ bắp cuồn cuộn.
Kỳ Sơn Lang cưỡi ngựa đến quân doanh, thì ghìm cương dừng lại. Hắn nhìn về phía quân doanh xa xa rồi nhắm mắt lắng nghe. Chốc lát sau, hắn phóng ngựa thẳng về một phương hướng nhất định.
Con tuấn mã đen bóng lao nhanh qua quân doanh, giẫm lên mọi thứ cản đường. Những binh sĩ trên đường hét lên tránh né, họ định chửi rủa, nhưng khi nhìn lại bóng lưng trên lưng ngựa thì lập tức im bặt. Cũng có tên binh sĩ uống rượu say không kịp tránh, ngã xuống đất. Ngay lập tức, móng ngựa giẫm lên lưng hắn ta.
Con ngựa đen phi thẳng tới dãy doanh trại nằm sâu nhất bên trong.
Một dãy nhà thấp dài, chỉ có một cánh cửa mở ở giữa, trước cửa vài binh sĩ đang lơ đãng đứng canh.
Kỳ Sơn Lang thúc ngựa, hắn không giảm tốc, gần đến cửa cũng không xuống ngựa, trực tiếp lao thẳng vào trong. Những binh sĩ đang đứng tại cửa sợ hãi né tránh bốn phía.
Hành lang này được xây dựng tựa như một xương sống chạy dọc giữa hai dãy nhà, nó vừa hẹp lại vừa cao, khác hẳn với những căn phòng thấp bé hai bên.
Kỳ Sơn Lang cưỡi ngựa lao vào cửa, thân ngựa cao lớn nhanh chóng di chuyển trong hành lang chật hẹp, vai ngựa mạnh mẽ va vào tường, tường lập tức nứt ra, vài viên gạch rơi xuống. Cả dãy quân doanh rung chuyển, tựa như đất trời rung động. Các binh sĩ trong từng căn phòng hoảng loạn, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trên trần nhà bụi rơi xuống, Thi Vân Lâm nheo mắt tránh bụi. Ngay sau đó, bàn tay đang nắm cằm nàng của phụ nhân liền thả lỏng.
“Có chuyện gì vậy?” Chu tẩu đứng dậy, cau mày nhìn ra ngoài. Đại Tráng và những người khác cũng đã đến gần, cũng không khỏi quay đầu nhìn lại với sự ngạc nhiên.
Tên binh sĩ gầy gò đứng ở cửa nhìn thấy con ngựa đen lao đến từ phía hành lang, “ái chà” hắn ta thốt lên một tiếng rồi lập tức nhanh nhẹn nép mình vào căn phòng đối diện.
Chu tẩu vừa định giận dữ chất vấn thì tiếng hí dài của con ngựa khi bị ghìm cương lại vang khắp cả quân doanh.
Chu tẩu nhìn thấy Kỳ Sơn Lang xuất hiện tại cửa thì chân của bà ta mềm nhũn, bà ta ngã ngồi xuống đất. Bà ta còn chưa biết mối quan hệ giữa người phụ nữ vừa bị bà ta vừa đẩy, vừa nắm, vừa véo và hắt nước với Kỳ Sơn Lang là gì. Bà ta chỉ biết Kỳ Sơn Lang không cho phép trong quân doanh có kỹ nữ, chỉ cần sự việc này lộ ra thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Hành lang tối tăm, Kỳ Sơn Lang ngồi trên lưng ngựa, gần như toàn thân hắn chìm trong bóng tối. Ánh mắt hắn lướt qua Chu tẩu và những người khác, rồi dừng lại ở bóng dáng đang co ro run rẩy trong góc. Gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn lúc này mới có chút biến đổi, hắn khẽ nhíu mày.
Hắn xuống ngựa, cúi người bước qua khung cửa vốn khá thấp đối với hắn, rồi bước từng bước tiến về phía Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm nắm chặt một mảnh vỡ của chiếc bát sứ trong tay, cảnh giác nhìn Kỳ Sơn Lang từng bước tiến đến gần.
Mảnh sứ trong tay nàng là khi Chu tẩu buông tay, nàng tranh thủ nhặt lên.
Kỳ Sơn Lang ngồi xổm xuống trước mặt Thi Vân Lâm, nàng nắm chặt lấy mảnh sứ, trong lúc nhất thời, nàng không biết nên chỉa nó ra để phòng vệ hay đặt nó lên cổ mình.
Kỳ Sơn Lang nhìn thêm một chút vào ánh mắt đầy hận ý của Thi Vân Lâm, ánh mắt hắn hạ xuống, nhìn thấy những giọt nước trên khuôn mặt trắng như tuyết của nàng cùng đôi vai gầy đang run rẩy. Hắn thu lại ánh mắt, mở chiếc áo choàng trên người, ném lên người Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm nhìn chằm chằm vào hắn, do dự, cẩn thận thử thăm dò: “Huynh, huynh không đưa ta vào quân doanh nữa sao?”
Kỳ Sơn Lang nghiêng đầu nhìn Thi Vân Lâm, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc.
Tuy nhiên, hắn không nói gì, chỉ đứng dậy.
Thi Vân Lâm cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi xúc động, đôi tay đang cứng đờ thả lỏng, mảnh sứ trong tay nàng rơi xuống đất. Nàng quấn chặt chiếc áo choàng mà Kỳ Sơn Lang ném cho, nàng cảm thấy quá lạnh. Thi Vân Lâm bám vào tường, nàng cố gắng kìm nén sự run rẩy của đôi chân và từ từ đứng dậy, lặng lẽ theo sau Kỳ Sơn Lang bước ra ngoài.
Hành lang chật hẹp khiến con ngựa đen không ngừng gõ móng trước, phát ra tiếng thở gấp gáp từ mũi. Nhưng khi Kỳ Sơn Lang nắm lấy dây cương, nó lập tức yên lặng.
Kỳ Sơn Lang leo lên lưng ngựa, trước khi Thi Vân Lâm kịp phản ứng, hắn cúi người ôm lấy eo nàng, cứ thế nhấc nàng lên lưng ngựa.
Thi Vân Lâm ngồi nghiêng ở phía trước Kỳ Sơn Lang, nàng còn chưa kịp ngồi vững thì Kỳ Sơn Lang đã quay đầu ngựa trong hành lang chật hẹp. Thi Vân Lâm vội vàng đưa tay nắm lấy cánh tay đang giữ dây cương của Kỳ Sơn Lang để không bị ngã.
Đầu ngựa đụng vào tường của căn phòng đối diện, bụi bặm rơi xuống, tên binh sĩ gầy gò trốn trong phòng đối diện run rẩy hai chân, nước tiểu theo ống quần hắn ta chảy tràn ra mặt đất.
Bên này, Chu tẩu trợn tròn mắt nhìn theo bóng dáng Kỳ Sơn Lang đưa cô nương kia rời đi. Bên tai bà ta không ngừng lặp lại câu nói của Thi Vân Lâm rằng nàng là Công chúa của Tương quốc.
“Nàng ta thật sự là Công chúa, Công chúa của Tương quốc là của Kỳ Sơn Lang…” Chu tẩu ngỡ ngàng lẩm bẩm.
Bây giờ đã là hoàng hôn, mặt trời dần nghiêng xuống nửa bầu trời bên kia, nhuộm lên một sắc hồng ấm áp.
Thi Vân Lâm lạnh đến tê tái, nàng cố gắng quấn chặt áo choàng của hắn trên người. Phải rất lâu sau đó, nàng mới thoát khỏi cơn kinh hoàng, cảm giác lạnh giá trong người cũng dần dịu bớt. Nàng nhẹ nhàng rút tay khỏi cánh tay của Kỳ Sơn Lang, sau đó giữ lấy cổ ngựa để ngồi vững.
Nàng từ từ quay đầu lại, lặng lẽ nhìn về phía Kỳ Sơn Lang ngồi sau lưng.
Bình luận về bài viết này