Kỳ Sơn Lang nhạy bén nhận ra ánh mắt của nàng đang nhìn mình, hắn lập tức quay lại nhìn nàng. Thi Vân Lâm bối rối mà rời mắt khỏi khuôn mặt hắn. Nàng cúi đầu, nhìn lướt qua cánh tay của Kỳ Sơn Lang đang giơ lên trước người nàng để nắm lấy dây cương ngựa.
Sự xuất hiện của Kỳ Sơn Lang khiến Thi Vân Lâm hiểu rằng mình đã đoán sai, không phải Kỳ Sơn Lang định vứt bỏ nàng vào quân doanh.
Một cơn gió thổi qua, cuốn theo một chiếc lá khô rơi xuống, vừa vặn đáp trên cánh tay của Kỳ Sơn Lang. Thi Vân Lâm chăm chú nhìn chiếc lá đó xoay mình theo làn gió, nhưng vẫn ngoan cố bám lấy cánh tay của Kỳ Sơn Lang mà không bị thổi bay. Đợi cơn gió qua đi, chiếc lá khô nhỏ bé ấy lại càng yên ổn nằm yên.
Thi Vân Lâm nhìn không chớp mắt chiếc lá khô hồi lâu, rồi mới ngập ngừng đưa tay lên nhặt nó. Ngón tay nàng khẽ buông lơi, chiếc lá trượt khỏi tay, xoay vài vòng rồi rơi xuống đất bụi.
Kỳ Sơn Lang đã chứng kiến tất cả hành động của nàng.
Ngay giây tiếp theo, Thi Vân Lâm thấy cánh tay của Kỳ Sơn Lang nâng lên trong tầm mắt.
Kỳ Sơn Lang nâng cằm của Thi Vân Lâm lên, buộc nàng đối diện với hắn. Thi Vân Lâm bị ép phải ngửa mặt nhìn hắn, nàng nhanh chóng chớp mắt hai lần, trong lòng có vài phần lo lắng.
Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm vào vết hằn đỏ trên cằm của Thi Vân Lâm. Hắn giơ tay, dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ lên vết đỏ trên cằm nàng. Cảm giác mềm mại từ làn da truyền qua đầu ngón tay khiến hắn thoáng dừng lại, rồi lại chậm rãi vuốt thêm hai lần nữa. Một nét lạ kỳ thoáng qua trong đôi mắt đen nhánh của hắn: cảm giác nơi đầu ngón tay khiến hắn thấy có chút mới lạ.
Nhưng cảm giác thô ráp từ đầu ngón tay của hắn lại khiến Thi Vân Lâm càng thêm lo âu. Dẫu biết mình sắp phải lấy người này, nhưng đối với nàng, người trước mặt nàng vẫn là một người xa lạ, không thể không có vài phần đề phòng.
Con tuấn mã to lớn nhấc vó trước cao để bước qua một khúc gỗ khô nằm chắn ngang đường. Thi Vân Lâm bị nó xóc lên một cái, rồi ngay sau khi mông đáp xuống yên ngựa thì lưng nàng chạm mạnh vào cánh tay của Kỳ Sơn Lang, điều đó khiến nàng lập tức nhăn mày và suýt nữa thì kêu lên vì đau.
Kỳ Sơn Lang bỗng nhiên dừng ngựa lại. Trong tiếng ngựa hí, hắn nhanh nhẹn vén lớp áo lông chồn đang quấn quanh Thi Vân Lâm ra. Trước khi nàng kịp làm gì phản ứng lại hành động này thì hắn đã kéo lớp áo ngoài của nàng lên, để lộ làn da trắng muốt và vết bầm to ở lưng dưới do va đập khi nãy ở trong quân doanh.
Mặt Thi Vân Lâm lập tức đỏ bừng.
Nơi này đang là ngoài trời!
Thi Vân Lâm nhìn quanh khu vực này gần như theo bản năng. May mắn, nơi đây là vùng hoang vu, không thấy bóng người. Nhưng dẫu không có ai, thì đây vẫn là ở ngoài trời!
Kỳ Sơn Lang nhanh chóng chỉnh lại y phục cho Thi Vân Lâm, hắn vung roi ngựa, con ngựa ô to lớn lập tức phi nước đại về phía trước.
Thi Vân Lâm chưa bao giờ ngồi trên ngựa mà lại chạy nhanh như vậy. Nàng nhắm chặt mắt, một tay nắm lấy một túm lông bờm đen trên lưng ngựa, tay còn lại thì nàng siết chặt lấy cánh tay của Kỳ Sơn Lang, sợ mình bị hất xuống.
Kỳ Sơn Lang chọn đường tắt, hắn phi ngựa xuyên qua một khu rừng lớn. Những cành cây khô trụi lá mọc chằng chịt, chắn lối đi. Kỳ Sơn Lang hơi cúi người, một tay hắn cũng ấn nhẹ đầu của Thi Vân Lâm xuống.
Tiếng gió rít gào xen lẫn tiếng cành cây gãy vụn lọt vào tai Thi Vân Lâm. Lưng nàng áp sát vào lồng ngực nóng bỏng của Kỳ Sơn Lang. Lớp vải thô che phủ thân hình rắn chắc của hắn, và nhịp tim mạnh mẽ của hắn dội từng tiếng vào lưng nàng.
Khi tốc độ ngựa chậm lại, bên tai Thi Vân Lâm bắt đầu vang lên những tiếng ồn ào của phố phường. Nàng mở mắt thì thấy các cửa hàng hai bên đường đang dần dần lùi lại phía sau.
Kỳ Sơn Lang thúc ngựa chạy thẳng vào hẻm Trường Thanh.
Ngôi nhà của gia đình Thi Vân Lâm hiện đang nằm ở cuối con hẻm Trường Thanh.
Chỉ đến khi nhìn thấy hình bóng ngôi nhà quen thuộc, trong lòng Thi Vân Lâm mới cảm thấy đôi phần yên tâm.
“A tỷ!” Thi Cảnh đứng ở cửa sân, từ xa cậu ấy đã nhìn thấy Thi Vân Lâm. Tiếng gọi của cậu ấy vang lên, khiến Hoàng hậu và Hoàng đế Tương quốc cũng vội bước ra.
Tiếng hí dài của con ngựa ô vang lên, con tuấn mã này đã dừng lại trước cổng sân.
Nhìn thấy người nhà, Thi Vân Lâm bỗng nhiên cảm thấy nỗi uất ức tủi thân chợt dâng trào. Nàng vội vã trượt xuống khỏi lưng ngựa, dù bước chân loạng choạng cũng không màng, chạy thẳng về phía người thân.
“Vân Lâm!” Hoàng hậu Tương quốc xót xa giơ tay ra đón nữ nhi. Thi Vân Lâm lập tức lao vào lòng mẫu thân, nước mắt nàng cứ trào ra không ngừng được.
Khi ở trong quân doanh, Thi Vân Lâm không rơi một giọt nước mắt vì sợ hãi. Trên đường về nhà, nàng cũng không khóc. Nhưng giờ đây, khi đã về đến bên gia đình, những lo lắng và uất ức trong lòng mới dám bộc lộ. Nàng không cần giữ vẻ trang nghiêm thường ngày, úp mặt vào ngực mẫu thân mà bật khóc thành tiếng.
“Không sao rồi, không sao rồi…” Hoàng hậu Tương quốc nhẹ nhàng vỗ về vai cô con gái nhỏ, trong mắt bà cũng ngấn lệ, giọng nghẹn ngào.
Kỳ Sơn Lang vẫn ngồi trên lưng ngựa, hắn nhìn Thi Vân Lâm chạy vào lòng mẫu thân khóc, trong mắt hiện lên chút bối rối, dường như không hiểu vì sao nàng lại đột nhiên khóc.
Hắn thường không hiểu nổi cảm xúc của con người. Hắn không hiểu vì sao khi muốn cười lại không được cười, muốn khóc lại không thể khóc.
Và hắn cũng không muốn hiểu.
Không cần thiết.
Kỳ Sơn Lang dời ánh mắt sang chỗ khác. Hắn đan mười ngón tay vào nhau rồi hơi vặn, các khớp ngón tay vang lên những tiếng răng rắc. Sau đó, hắn nắm lấy dây cương, quay đầu ngựa, và rời đi không một chút lưu luyến.
Thi Vân Lâm ngoảnh đầu lại, nàng dõi theo bóng lưng của Kỳ Sơn Lang. Đôi mắt nàng đẫm lệ, mềm mại như cành liễu yếu ớt trong gió, trông thật đáng thương. Nàng có phần hối hận, hối hận vì đã không nói một lời cảm tạ với Kỳ Sơn Lang.
Để lần sau đi. Dù sao… sau này cũng sẽ có cơ hội.
Sau khi đưa Thi Vân Lâm về nhà, Kỳ Sơn Lang lại quay trở về quân doanh.
Việc Kỳ Sơn Lang quay lại không khiến quân lính trong doanh trại ngạc nhiên. Đối với Kỳ Sơn Lang, chưa bao giờ có chuyện bỏ qua hay để lần sau giải quyết.
Chuyện lén lút đưa quân kỹ vào doanh trại đã là rất nghiêm trọng, huống chi lại còn gây rắc rối cho vị hôn thê của hắn.
Chu tẩu run run rẩy rẩy, bà ta chỉ vào tên lính người gầy còm như con khỉ kia, hỏi vặn: “Không phải ngươi nói là hàng sạch sẽ sao?”
Tên lính gầy đét kia trước đó đã sợ đến nỗi són cả ra quần, giờ quần hắn ta vẫn chưa khô hẳn. Hắn ta run rẩy, lắp bắp trả lời: “Lão, lão Lý nói, nói như, như thế mà!”
Bấy lâu nay, chính lão Lý là người đã đưa quân kỹ vào doanh trại, lão ta làm việc ổn thỏa, chưa từng để xảy ra sơ sót.
Một tên lính khác vội vã chạy tới.
Chu tẩu gấp gáp hỏi: “Lão Lý đâu rồi?” Bà ta đã bảo người đi tìm lão Lý.
Tên lính đó thở hổn hển: “Lão Lý chết rồi! Bị giết diệt khẩu rồi!”
Ngay lập tức, Chu tẩu cảm thấy trong lòng lạnh toát. Bà ta vỗ mạnh vào đùi, than thở: “Thế là trúng kế của kẻ gian rồi!”
Sắc mặt Chu tẩu trắng bệch, bà ta đã hoàn toàn mất đi vẻ hung hăng và kiêu ngạo ban nãy. Bà ta nuốt khan, lại một lần nữa hỏi: “Chu Kiên, cái đồ chết tiệt này sao mãi vẫn chưa về!”
Chu Kiên là phu quân của bà ta, ông ta giữ một chức vụ không nhỏ trong quân doanh.
Chu tẩu đã mất hết nhẫn nại, bà ta chạy ra khỏi nhà, định tự mình đi tìm Chu Kiên. Nhưng vừa bước ra cửa, bà ta đã thấy Kỳ Sơn Lang đang tiến lại gần.
Hắn đang đi về phía này.
Trời đã tối, trên tường hành lang cứ cách một khoảng lại treo một ngọn đèn tường. Theo từng bước chân của Kỳ Sơn Lang, gương mặt lạnh lùng của hắn luân phiên xuất hiện trong ánh sáng đèn rồi lại chìm vào trong bóng tối, dần dần trở nên khó lường. Ánh đèn leo lét khiến cả hành lang hiện lên một vẻ u ám đáng sợ, bóng Kỳ Sơn Lang cũng bị kéo dài.
Tất cả các binh sĩ đều nấp kín trong phòng, họ không dám thở mạnh, hành lang dài chỉ còn vang vọng những tiếng bước chân ngày càng gần của Kỳ Sơn Lang. Tiếng bước chân đó chẳng khác nào tiếng chuông báo tử.
Chu tẩu nhìn thấy Kỳ Sơn Lang đang tiến tới gần thì hoảng hốt quỳ xuống đất, bà ta run sợ nói: “Ta, ta xin chịu quân pháp! Chỉ mong Đại tướng quân tha cho ta một mạng. Ta cũng bị lừa, ta thật sự không biết thân phận của cô nương ấy!”
Kỳ Sơn Lang dừng lại trước mặt Chu tẩu.
Trong lúc hoảng loạn, Chu tẩu nghĩ đến điều gì đó, vội vã ôm lấy chân Kỳ Sơn Lang, thề thốt: “Chuyện hôm nay tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài, sẽ không làm hỏng thanh danh của Công chúa Tương quốc! Ta… ta… tất cả mọi người ở đây đều sẽ giữ kín như bưng!”
Đôi mắt đen láy của Kỳ Sơn Lang ánh lên một chút ánh sáng. Hắn cúi người xuống, sát lại gần Chu tẩu, lạnh lùng nói: “Cảm ơn.”
Chu tẩu ngẩn người. Kỳ Sơn Lang tại sao lại nói cảm ơn với bà ta? Cảm ơn về điều gì?
Chu Kiên vừa nghe tin thì lập tức phi thân về quân doanh. Đến nơi, ông ta cảm nhận được một cơn gió thoảng qua cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc.
Cả quân doanh tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Chu Kiên bỗng cảm thấy bất an trong lòng, càng tiến về phía trước thì mùi máu càng đậm hơn. Sau cùng, ông ta lần theo mùi máu và tìm thấy Kỳ Sơn Lang.
Chu Kiên bước tới cửa rồi nhìn vào trong, chân ông ta ngay lập tức mềm nhũn ra, rồi ngã ngồi xuống đất. Máu đặc quánh thấm ướt quần áo ông ta.
Trong phòng có vô số thi thể chất đống, máu chảy thành sông. Giữa gian phòng chỉ có một chiếc ghế, Kỳ Sơn Lang đang ngồi trên chiếc ghế lẻ loi đó. Hắn cúi đầu, mân mê một chiếc túi thơm trong tay.
Chiếc túi thơm được làm từ vải lụa mềm, trên đó thêu hai chữ “Bình an” tinh xảo, hoàn toàn đối lập với cảnh tượng đầy xác chết nơi đây.
Dâm loạn với quân kỹ đáng bị chém đầu, trong doanh trại có 212 người, không ai chưa từng phạm phải. Vì vậy, Kỳ Sơn Lang đã giết sạch bọn chúng.
Kỳ Sơn Lang ngẩng đầu lên giữa biển máu và núi xác.
Hắn vừa là con sói hoang xé xác mãnh thú, vừa là Tu La của cõi nhân gian.
Tin tức này nhanh chóng truyền đến Đông cung. Khi Tôn Anh Vũ vội vã tới tìm Thái tử, Tề Gia Trí đang nhàn nhã đùa nghịch chú vẹt trong lồng.
Tôn Anh Vũ vừa gặp Tề Gia Trí thì đã lập tức quỳ xuống.
Tề Gia Trí liếc nhìn hắn ta, chậm rãi hỏi: “Lại gây họa gì nữa?”
Tôn Anh Vũ chẳng có bản lĩnh gì, nhưng hắn ta giỏi nịnh nọt và thường mang đến những thứ lạ mắt khiến Thái tử hài lòng, nhờ vậy mà được sủng ái.
Tôn Anh Vũ lau mồ hôi trán, trong nhất thời, hắn ta cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Thần có một biểu đệ họ hàng xa, tên là Lâm Hổ. Hắn luôn muốn giúp đỡ Điện hạ, hắn biết Kỳ Sơn Lang làm Điện hạ khó chịu, nên muốn thay Điện hạ trút giận…”
Tề Gia Trí nghe đến đây thì nhíu mày, hắn ta bật cười, nụ cười vô cùng lạnh lùng: “Đi kiếm chuyện, rồi bị Kỳ Sơn Lang cho một bài học chứ gì?”
Tôn Anh Vũ cảm thấy thật khó nói ra việc này. Hắn ta cũng chẳng hiểu sao biểu đệ của mình lại có thể ngu xuẩn đến thế: “Hắn ta đã lừa Công chúa Tương quốc đến quân doanh…”
Sợ Thái tử không hiểu rõ, Tôn Anh Vũ lại hạ giọng nói thêm: “Chính là, chính là làm quân kỹ…”
Tề Gia Trí ngừng đùa với chim, hắn ta quay mặt lại nhìn chằm chằm vào Tôn Anh Vũ.
Tôn Anh Vũ đâm lao đành phải theo lao, hắn ta nói tiếp: “Việc đã xảy ra rồi! Kỳ Sơn Lang giết sạch cả quân doanh! Điện hạ, nếu ngài không cứu biểu đệ của thần, thì hắn ta sẽ sớm bị Kỳ Sơn Lang bắt được thôi…”
Tề Gia Trí bị Tôn Anh Vũ chọc giận đến mức phải bật cười, hắn ta đá vào vai Tôn Anh Vũ một cước: “Ngu như lợn! Làm chó cũng không phải ai cũng làm được! Lẽ nào cô cần lũ ngốc các ngươi chạy đi cắn bậy cắn bạ sao?”
Ánh mắt lạnh lẽo của Tề Gia Trí nhìn chằm chằm Tôn Anh Vũ, nói: “Nếu ngươi muốn giữ mạng thì mau chặt đầu biểu đệ ngu như lợn của ngươi rồi đem nộp cho Kỳ Sơn Lang.”
Tôn Anh Vũ mở to mắt, hắn ta không ngờ Thái tử lại không giúp mình.
Tề Gia Trí cười lạnh: “Còn không mau đi?”
“Vâng…” Tôn Anh Vũ lăn lộn bò dậy rồi bỏ chạy ra ngoài.
Tề Gia Trí lại cầm lông chim lên đùa với chú vẹt, tự nhủ: “Xem ra, chó giỏi nịnh nọt cũng cần có chút đầu óc…”
Nhưng Tôn Anh Vũ vẫn chậm một bước. Khi hắn ta đến nhà họ Lâm thì chỉ còn lại một cái xác không đầu.
Người mà Kỳ Sơn Lang muốn, không cần ai phải đưa.
Trời đã khuya, trăng treo cao. Kỳ Sơn Lang như một làn gió phóng qua núi Kỳ Sơn. So với đồng bằng, hắn vẫn thích ẩn mình trong rừng núi hơn.
Cho đến khi nhảy lên vách đá, Kỳ Sơn Lang đứng dưới ánh trăng, hắn cởi bỏ lớp áo thô ráp trên người, rồi cởi sạch hoàn toàn một cách nhanh chóng. Thân hình cường tráng của hắn tràn đầy sức mạnh, nhưng dưới ánh trăng lại như được phủ lên một lớp hào quang huyền ảo. Hắn nhảy mạnh và lao xuống từ vách đá.
Tiếng nước vang lên phá vỡ sự im ắng ban đêm, bóng dáng Kỳ Sơn Lang biến mất dưới vực sâu nơi đầm lầy âm u.
Sóng nước lan rộng thành từng vòng, phản chiếu ánh trăng lấp lánh, làm hình chiếu của mặt trăng vỡ vụn. Đến khi gợn sóng lắng xuống, mặt nước dần trở lại bình yên.
Ngay sau đó, nửa thân trên của Kỳ Sơn Lang trồi lên khỏi mặt nước. Mái tóc ướt của hắn dính chặt vào tấm lưng rắn chắc, từng giọt nước lăn qua ngực hắn.
Bình luận về bài viết này