Thi Vân Lâm quay về bên phụ mẫu thì nàng lập tức cảm thấy trong lòng bình an hơn rất nhiều. Vừa về đến phòng, Hoàng hậu Tương quốc liền cho lui tất cả nam nhân ra ngoài để bà đích thân kiểm tra thương tích trên người Thi Vân Lâm. Khi nhìn thấy vết bầm tím ở lưng và dấu vết bị véo trên cánh tay nàng, Hoàng hậu Tương quốc lập tức đỏ hoe đôi mắt, nước mắt trào ra.
“Con ta, Vân Lâm của ta, đã bao giờ phải chịu uất ức thế này đâu…” Hoàng hậu Tương quốc quay mặt đi, bà dùng khăn lau nước mắt.
Dù là con gái nhà bình dân cũng ít khi phải chịu đánh đập, huống hồ nàng còn từng là Công chúa, cành vàng lá ngọc.
Thi Vân Lâm tựa mình trên giường, ôm lấy chiếc gối. Nàng mỉm cười với Mẫu hậu: “Không sao nữa rồi, Mẫu hậu, con có thể bình an trở về là tốt rồi. Bao nhiêu người đã không thể trở về… có thể trở về đã là may mắn.”
Những ngày tháng được nuông chiều nơi cung điện vàng son nay đã trở nên xa xôi như chuyện của kiếp trước, Thi Vân Lâm hiếm khi nhớ lại, cũng chẳng muốn hồi tưởng nữa.
Hoàng hậu Tương quốc nghe vậy càng cảm thấy xót xa. Lẽ ra bà phải là người an ủi tiểu nữ nhi của mình mới phải, cớ sao lại để tiểu nữ nhi phải an ủi ngược lại bà? Bà vội cầm nước mắt.
“Con đợi Mẫu hậu một chút.” Hoàng hậu Tương quốc vuốt ve mái tóc rối bời của Thi Vân Lâm, rồi bước ra ngoài, đi lấy thuốc trị thương.
Thi Ngạn Đồng và Thi Cảnh đều đứng chờ trong sân, thấy Hoàng hậu Tương quốc bước ra, bọn họ lập tức tiến tới hỏi thăm tình trạng của Thi Vân Lâm.
Hoàng hậu Tương quốc không muốn họ lo lắng cho nên bà chỉ nói: “Chỉ là vết thương nhỏ, không nghiêm trọng. Đừng lo lắng. Hai người về nghỉ ngơi đi, ta sẽ thoa thuốc cho Vân Lâm, rồi trò chuyện với nó. Nếu có gì muốn nói thì để đến mai hẵng nói.”
Hoàng hậu Tương quốc lấy thuốc bôi ngoài da để tiêu sưng và giảm đau, rồi bà nhanh chóng quay lại phòng Thi Vân Lâm, vừa bôi thuốc cho nàng, vừa hỏi han cặn kẽ những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay.
Đó cũng là lý do Hoàng hậu Tương quốc cho đuổi hết nam nhân ra ngoài, bà lo rằng nếu có phụ thân và đệ đệ ở đó thì Thi Vân Lâm sẽ khó mà nói ra hết mọi chuyện. Dù sao thì bà cũng sẽ thuật lại cho Thi Ngạn Đồng, nhưng vẫn đỡ ngượng ngùng hơn việc để Vân Lâm tự kể trước mặt phụ thân.
Thi Vân Lâm không hề giấu giếm, nàng thuật lại tất cả những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay. Hoàng hậu Tương quốc nghe mà nhiều lần chỉ chực rơi lệ, nhưng bà cố gắng nén lại. Sau khi thoa thuốc xong, Hoàng hậu Tương quốc kéo áo Thi Vân Lâm xuống, rồi đắp chăn kín cho nàng. Bà không thốt nên lời an ủi, chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của tiểu nữ nhi và vuốt ve một cách nhẹ nhàng.
Hoàng hậu Tương quốc cũng kể qua về những chuyện xảy ra bên này sau khi Thi Vân Lâm bị đưa đi.
“Kỳ Sơn xa xôi, lại nằm ngoài thành. Phụ hoàng con mang thân phận thế nào dám ra khỏi thành? Binh lính trấn giữ thành cũng chẳng dám cho Phụ hoàng con xuất thành. Cho nên Phụ hoàng con đành phải nhờ gia đinh trong phủ đi tìm người ở Kỳ Sơn, lại đem tiền bạc ra ngoài tìm người cầu cứu, nhưng chẳng ai chịu giúp đỡ cả…”
Thi Vân Lâm nghe mà lòng chua xót, thật khó mà tưởng tượng được trong lòng Phụ hoàng đã phải đau đớn đến nhường nào.
“Không ngờ chính Kỳ Sơn Lang lại đến, xem ra hắn có tai mắt trong thành.” Hoàng hậu Tương quốc thở phào nhẹ nhõm: “May mà hắn đến kịp thời, cũng may chính hắn đích thân đến.”
Hoàng hậu Tương quốc nhẹ nhàng vuốt ve vai Thi Vân Lâm, lòng bà vẫn còn nặng trĩu lo âu. Có những điều bà không muốn nói với Thi Vân Lâm, chỉ mong là mình suy nghĩ quá nhiều.
“Ngủ đi, tối nay con hãy nghỉ ngơi cho khỏe.” Hoàng hậu Tương quốc đứng dậy.
“Mẫu hậu, Mẫu hậu mang thêm cho con một chiếc chăn nhé. Kỳ Quốc thật sự lạnh quá.” Thi Vân Lâm khẽ thỏ thẻ, nằm úp trên gối.
Nếu nàng còn đủ sức xuống giường thì nàng chắc chắn sẽ không để Mẫu hậu phải làm việc này. Nhưng khắp người nàng đều đau nhức, mệt mỏi, đầu óc cũng choáng váng.
Hoàng hậu Tương quốc mang thêm chăn tới, bà cẩn thận đắp kín cho nàng, rồi mới ngước lên thì thấy Thi Vân Lâm đã ngủ say.
Bà nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Thi Cảnh đã bị Thi Ngạn Đồng bảo về nghỉ ngơi, chỉ còn Thi Ngạn Đồng đứng cô đơn dưới tán cây, ông ấy lặng lẽ ngước nhìn phòng của tiểu nữ nhi.
Hoàng hậu Tương quốc bước tới, khẽ kéo tay áo của ông ấy, nói: “Vân Lâm đã ngủ, chúng ta cũng về nghỉ đi. Không sao đâu, không nghiêm trọng, đừng lo lắng.”
Thi Ngạn Đồng không động đậy, bà lại kéo tay áo ông ấy lần nữa. Thi Ngạn Đồng nhìn phòng tiểu nữ nhi thêm lần nữa, rồi mới để Hoàng hậu Tương quốc kéo về phòng.
“Bận bịu đến tận khuya mà chưa ăn chút gì thì sao được. Nhà ta đã có nhiều bệnh nhân lắm rồi, không thể để thêm người nào ngã bệnh nữa.” Hoàng hậu Tương quốc lấy bát cháo trên lò, mang đến trước mặt Thi Ngạn Đồng.
Thi Ngạn Đồng đang ngồi bên bàn, bỗng ông ấy ôm lấy eo Hoàng hậu Tương quốc rồi gục đầu vào bụng bà. Cánh tay ông ấy dần siết chặt, Hoàng hậu Tương quốc đứng yên, để cho nước mắt của ông ấy thấm vào áo mình.
Thật lâu sau, Thi Ngạn Đồng mới buông bà ra, nét mặt của ông ấy đã trở lại bình thường, rồi ông ấy cầm lấy muỗng ăn cháo. Nhưng vừa ăn được một miếng, ông ấy đã nhổ ra.
Hoàng hậu Tương quốc nhìn vào, thấy trong cháo có hai hòn sỏi nhỏ.
Thi Ngạn Đồng dùng muỗng khuấy bát cháo, lại khuấy ra thêm nhiều cát và sỏi nhỏ.
“Giờ này mà bắt nhà bếp nấu cháo, họ không vui nên cố tình làm khó đây mà!” Hoàng hậu Tương quốc thở dài: “Bệ hạ đợi một chút, để thiếp đi nấu lại cho ngài.”
“Không cần.” Thi Ngạn Đồng kéo tay bà: “Xưa kia, ta từng nghe chuyện nằm gai nếm mật, hôm nay cháo có lẫn cát sỏi thì có đáng là gì đâu.”
Ông ấy cẩn thận gạt hết cát sỏi ra, cố nhặt sạch chúng rồi mới từ tốn ăn. Đến khi gặp phải những hạt cát nhỏ không thể gạt đi, Thi Ngạn Đồng chỉ lẳng lặng nuốt xuống.
“Văn Đan, từ nay trở đi chúng ta hãy đổi cách xưng hô. Dù bên ngoài người ta gọi thế nào, trong nhà này chúng ta không được gọi là Hoàng đế và Hoàng hậu nữa.” Thi Ngạn Đồng nói.
“Vâng.” Phó Văn Đan gật đầu ngay không hề do dự. Từ trước tới giờ, bà chưa bao giờ quan tâm đến vinh quang của ngôi Hoàng hậu, huống chi là bây giờ.
Thi Ngạn Đồng đẩy cửa sổ, ông ấy nhìn về phía Nam, nơi đó là quê hương của ông ấy. Khi còn trẻ, Thi Ngạn Đồng từng làm thơ, sáng tác nhạc, cùng ái thê du ngoạn sông núi. Phó Văn Đan không thể sinh con, ông ấy thậm chí cho rằng điều đó cũng tốt, vì trong lòng ông ấy chỉ có bà –– một đời một kiếp, một đôi uyên ương, con cái có hay không đều không quan trọng. Nhưng số mệnh thật trớ trêu, khi phụ thân và huynh trưởng của Thi Ngạn Đồng qua đời đột ngột, kẻ địch nhòm ngó tứ phía, ông ấy bị đẩy lên ngôi vị Hoàng đế. Ông ấy đành phải từ bỏ tất cả những đam mê của mình, lập hậu cung, học cách trở thành một Đế vương chân chính.
Những khi tỉnh giấc mộng đêm khuya, chỉ là vì ông ấy nhớ tới những bài thơ chưa hoàn thành, những cảnh đẹp chưa từng đặt chân tới.
Nhưng đời người mãi mãi phải bước về phía trước, không thể quay đầu lại. Thi Ngạn Đồng từng bao lần chán ghét gánh nặng làm vua, thế nhưng giờ đây, khi nhìn về quê nhà, trong lòng ông ấy đầy ắp căm phẫn, chỉ mong lấy lại mảnh đất bị giày xéo.
Nửa đêm hôm ấy, Phó Văn Đan lại vào thăm Thi Vân Lâm, quả nhiên là nàng đã sốt cao. May thay, Phó Văn Đan đã dự liệu từ trước, bà vội đánh thức nàng dậy, cho nàng uống thuốc cảm mà bà đã chuẩn bị sẵn.
“Mẫu thân không cần ở đây với con…” Thi Vân Lâm chưa nói hết câu đã mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Phó Văn Đan lấy khăn có ít băng đá đắp lên trán nàng, cứ cách một lúc, bà lại thay khăn mới.
Thẩm Đàn Khê từ ngoài bước vào, nói: “Người đã trông Vân Lâm lâu như vậy rồi, giờ người hãy về nghỉ ngơi đi. Để con canh cho.”
Phó Văn Đan nhìn dáng vẻ gầy guộc của Thẩm Đàn Khê thì lắc đầu, bà nói: “Con còn chưa khỏi hẳn cảm lạnh, đừng để bệnh nặng thêm. Con về nghỉ đi.”
“Người cũng không khỏe, không thể gắng gượng mãi thế được. Trời sắp sáng rồi, người hãy về ngủ một lát, khi nào có sức khỏe lại thì thay con cũng được.” Thẩm Đàn Khê nài nỉ.
Phó Văn Đan do dự một chút rồi gật đầu.
Thẩm Đàn Khê tiễn bà ra ngoài, sau đó ngồi xuống bên giường, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của Thi Vân Lâm, thầm thì: “Vân Lâm, muội thật sự không trách tỷ chút nào sao?”
Thi Vân Lâm đang mê man trong giấc ngủ, không nghe thấy lời nàng ấy, cũng không thể trả lời.
Sau một lúc lâu, Thẩm Đàn Khê thở dài, nàng ấy nhúng tay vào nước lạnh buốt, chịu đựng cơn lạnh đến thấu xương để vắt khăn và thay khăn cho Thi Vân Lâm.
Trời vừa hửng sáng, Phó Văn Đan đã vội vã trở lại. Thẩm Đàn Khê vẫn ngồi bên giường, đứng dậy chào đón bà: “Vân Lâm đã hạ sốt rồi.”
Phó Văn Đan cúi xuống, bà đặt tay lên trán Thi Vân Lâm để kiểm tra, thấy nàng thực sự đã hạ sốt, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
“Con về đây.” Thẩm Đàn Khê nói.
“Đàn Khê.” Phó Văn Đan cất tiếng: “Ta chắc chắn là Trạch Minh cũng mong con sống tốt.”
Thẩm Đàn Khê khựng lại, khẽ đáp: “Con biết rồi.”
Thi Vân Lâm ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy, tuy đã hết sốt nhưng đầu nàng vẫn cảm thấy đau như búa bổ. Nàng gắng gượng ăn chút thức ăn, rồi lại ngả xuống giường ngủ tiếp.
Hai ngày tiếp theo, Thi Vân Lâm vẫn trong trạng thái mệt mỏi, mỗi ngày đều phải ngủ rất nhiều.
Đến ngày thứ ba, nàng mới cảm thấy khá hơn một chút, nhưng vẫn sợ lạnh. Tranh thủ buổi trưa có ánh nắng ấm áp, Thi Vân Lâm ra khỏi phòng và ngồi ngoài sân phơi nắng.
Người nhà nàng đều ngồi trong sân, hoặc trò chuyện, hoặc chẳng làm gì, chỉ cần quây quần bên nhau đã thấy trong lòng yên ấm lạ thường.
Bỗng nhiên, một hồi tiếng gõ cửa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng trong tiểu viện.
Tiểu đồng không biết đã đi đâu, Thi Cảnh đành tự mình chạy ra mở cửa.
“Kỳ Sơn Lang phái ta đến đón Công chúa Tương quốc.” Người đến nói.
Nghe vậy, Thi Cảnh trợn trừng mắt, suýt nữa thì cậu ấy đập mạnh cánh cửa đóng lại.
Thi Vân Lâm nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua kẽ hở thân hình Thi Cảnh để nhìn ra ngoài. Người đứng đó là một nam tử chừng hơn 20, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, trên mặt có một vết sẹo dài do đao chém.
“Tiểu nữ đang bệnh, không tiện đi xa. Hôn kỳ sắp đến, lẽ thường trước hết phải dưỡng bệnh cho khỏe, nên không thể đi.” Lần này, Thi Ngạn Đồng lên tiếng từ chối thẳng thừng.
Những chuyện xảy ra vài ngày trước vẫn còn khiến mọi người kinh hãi, chẳng ai dám mạo hiểm thêm nữa.
Nhị Đông Tử không ngờ lại bị từ chối, nhìn thấy mọi người trong sân với vẻ mặt đầy đề phòng và nghi ngờ, y ngẩn ngơ gãi đầu.
“Vậy, vậy ta… ta…” Càng luống cuống, y càng lắp bắp.
“Không đi, không đi! Ngươi đừng hòng lừa bọn ta nữa!” Thi Cảnh được phụ thân nói hộ, liền thẳng tay đóng cửa viện lại.
Thi Vân Lâm trầm ngâm suy nghĩ, rồi nàng quay đầu hỏi Thi Ngạn Đồng: “Một mưu kế không thể dùng hai lần, nếu là thật thì sao?”
“Thật thì cũng không đi được, chúng ta có lý do chính đáng để từ chối, con đúng là đang bệnh, không thể chịu gió lạnh.”
“À…” Thi Vân Lâm đáp nhẹ, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng.
Nàng hiểu rõ rằng nàng và gia đình đều dựa vào mối hôn sự này, trong lòng nàng không khỏi sợ hãi việc đắc tội với Kỳ Sơn Lang.
Đêm đến, trước khi đi ngủ, Thi Vân Lâm tắm một chậu nước nóng. Hai ngày trước bệnh nặng, nàng không kịp tắm gội, nay nàng cảm thấy đỡ hơn rất nhiều mới cố gắng đi tắm. Nàng ngâm mình trong nước nóng chưa lâu đã cảm thấy hơi chóng mặt. Thi Vân Lâm sợ rằng lát nữa nàng sẽ không còn sức lực đủ để rời bồn, cho nên nàng chống tay lên thành bồn, chậm rãi bước ra luôn. Cơ thể nàng như không còn chút sức, đến động tác lau mình cũng trở nên yếu ớt.
Nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra, Thi Vân Lâm không quay đầu lại, nàng vừa cúi xuống lau chân, vừa nói với giọng yếu ớt: “Mẫu thân, con tự làm được mà.”
Phía sau không có tiếng đáp lại.
Ngay sau đó, Thi Vân Lâm nghe thấy tiếng bước chân khác thường. Nàng giật thót, vội vàng đứng thẳng dậy quay đầu lại, và rồi hốt hoảng nhận ra Kỳ Sơn Lang đang đứng ngay sau lưng mình.
Nàng bối rối, tim đập thình thịch, suýt nữa đã kêu lên thành tiếng. Thi Vân Lâm vội vàng dùng chiếc khăn tắm trong tay che chắn trước ngực.
Ánh mắt của Kỳ Sơn Lang bị ngăn lại, hắn khẽ nhíu mày, rồi dời ánh mắt xuống. Hắn liếc nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Thi Vân Lâm, sau đó thu lại ánh mắt và đặt chiếc túi thơm lên bàn bên cạnh.
Kỳ Sơn Lang vừa từ Phỉ Châu trở về hôm nay. Hiện giờ, hắn nghe nói nàng bệnh nặng, không thể đi lại được.
Kỳ Sơn Lang dời ánh mắt xuống, nhìn đôi chân nửa che nửa hở của Thi Vân Lâm: Nàng rõ ràng vẫn đi lại được. Sau đó, hắn quay người định rời đi.
“Cảm ơn…” Thi Vân Lâm run rẩy nói lời cảm tạ. Cảm ơn vì đã trả lại túi thơm của nàng, và cũng cảm ơn vì ngày hôm đó đã cứu nàng trong quân doanh.
Kỳ Sơn Lang bỗng dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng.
Thi Vân Lâm cắn môi, nàng lập tức hối hận vì sự lắm lời của mình. Muốn cảm tạ, về sau có rất nhiều cơ hội, sao lại chọn lúc này. Nhìn vào ánh mắt Kỳ Sơn Lang đang chiếu thẳng vào nàng, Thi Vân Lâm chỉ mong hắn mau chóng rời đi!
Nhưng Kỳ Sơn Lang lại bước về phía nàng.
Tim Thi Vân Lâm đập ngày một nhanh hơn. Khi khoảng cách giữa nàng và Kỳ Sơn Lang chỉ còn ba bước, nàng không thể kiên trì nổi nữa. Trước ánh mắt lạnh lùng của hắn, nàng run rẩy lùi về phía sau.
Cho đến khi lưng nàng chạm vào bức tường lạnh lẽo, cảm giác băng giá ấy khiến nàng khẽ rùng mình. Nàng không còn đường lui, Kỳ Sơn Lang đã đứng ngay trước mặt, cách nàng chỉ nửa bước.
Hắn cao lớn, khiến Thi Vân Lâm phải ngẩng mặt nhìn lên. Nhớ đến chuyện người của hắn tới đón nàng lúc chiều, nàng run run hỏi: “Huynh… huynh muốn đón ta đi sao?”
Kỳ Sơn Lang cúi đầu nhìn tiểu nữ tử trước mặt, không đáp. Hắn vươn tay, nắm lấy bàn tay đang cầm khăn tắm của Thi Vân Lâm, rồi từ từ gỡ chiếc khăn khỏi người nàng.
Bình luận về bài viết này