Đông cung
Thái tử phi Y Thư Trân uể oải ngồi trước gương, để mặc cho các cung nữ tô điểm và chải tóc cho mình.
Cung nữ đang định cài trâm lên tóc nàng ta thì chiếc trâm ngọc trơn bóng bất ngờ trượt khỏi tay, rơi xuống trúng vào cánh tay của Thái tử phi. Ngay lập tức, nàng ta đau đớn kêu lên một tiếng “úi”.
“Nô tỳ đáng tội chết!” Cung nữ lập tức quỳ xuống.
Thái tử phi dựng ngược lông mày: “Cút ra ngoài!”
Mấy cung nữ rón rén nhanh chóng lui ra khỏi điện, chỉ còn lại nha hoàn tâm phúc A Anh của Thái tử phi. A Anh tiến lại gần, kéo tay áo Thái tử phi lên. Dưới lớp áo gấm lộng lẫy, cánh tay của Thái tử phi phủ đầy những vết roi mới cũ chồng chéo. Nếu không có những vết thương này, chiếc trâm rơi xuống cũng chẳng khiến nàng ta đau đớn như vậy.
Không cần nói cũng biết, người duy nhất có thể đánh Thái tử phi bằng roi, chỉ có thể là Thái tử.
A Anh quỳ xuống, nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay cho Thái tử phi, giúp nàng ta xoa dịu cơn đau.
“Được rồi. Giúp ta chải đầu đi. Đừng để lỡ giờ dự hôn lễ.” Thái tử phi cảm thấy có phần bực bội, nói. Hôn lễ mà nàng ta phải tham dự cùng Thái tử, tất nhiên là hôn lễ của Thi Vân Lâm và Kỳ Sơn Lang.
“Vâng.” A Anh đứng dậy, giúp nàng ta chải tóc.
Thái tử phi đột nhiên thở dài, nói: “Ta cứ tưởng rằng Công chúa Tương quốc sẽ được gả vào Đông cung. Đáng tiếc thật.” Giọng nàng ta chứa đầy tiếc nuối. Ước mơ hành hạ và tra tấn Công chúa Tương quốc của nàng ta cứ thế tan biến.
Hoàng huynh của Thái tử phi đã chết dưới tay Đại hoàng tử của Tương quốc. Nếu Hoàng huynh không chết, nàng ta cũng chẳng phải kết thân với Kỳ quốc, và phải chịu đựng sự hành hạ phi nhân tính từ Tề Gia Trí…
A Anh suy nghĩ một lúc rồi an ủi: “Kỳ Sơn Lang chẳng phải người lương thiện gì, Công chúa Tương quốc chắc chắn sẽ phải chịu khổ sở thôi.”
Trong đầu Thái tử phi hiện lên hình ảnh Kỳ Sơn Lang với khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ. Nàng ta cau mày, hắn thực sự là một quái vật khiến người ta sợ hãi ngay cả khi chỉ mới đến gần. Ít ra Thái tử vẫn còn giữ thể diện, còn Kỳ Sơn Lang thì chẳng hề e ngại điều gì, hắn không màng đến danh dự hay thể diện. Ai mà biết liệu hắn có đột nhiên phát bệnh điên của loài sói rồi cắn người không… Chỉ nghĩ đến việc em gái kẻ thù còn khổ hơn mình, Thái tử phi mới thấy an lòng hơn chút ít.
Sau khi tóc được chải chuốt chỉnh tề, Thái tử phi đi đến chỗ Thái tử. Ban ngày gặp Tề Gia Trí, Thái tử phi chẳng hề lo sợ. Ban ngày, Thái tử đối xử với nàng ta rất lễ phép, giữ thể diện cho nàng ta, chưa bao giờ ra tay đánh nàng ta vào lúc này.
Thái tử phi đến phòng của Thái tử cùng ăn bữa sáng, sau đó mới khởi hành đến điện Đồng Thụy.
Không giống những hôn lễ thông thường, hôm nay lễ cưới của Kỳ Sơn Lang và Thi Vân Lâm được Thiên tử đích thân chủ trì, yến tiệc được tổ chức tại điện Đồng Thụy, văn võ bá quan đều có mặt.
Khi các quan viên từ xa xôi lần lượt đến điện Đồng Thụy, Kỳ Sơn Lang cũng khởi hành đến hẻm Trường Thanh để đón tân nương.
Trong giờ phút cuối cùng trước khi Thi Vân Lâm xuất giá, Phó Văn Đan đã cho lui hết mọi người ra ngoài, kéo tiểu nữ nhi lại nói chuyện riêng.
“Những điều tối qua ta dạy cho con, con đều nhớ chứ?” Phó Văn Đan có đôi phần xót xa, bà liên tục vuốt ve mu bàn tay của tiểu nữ nhi. Đây không phải là một mối hôn nhân tốt đẹp gì, người nhà ai cũng cười trên mặt, nhưng trong lòng ai cũng chất chứa lo âu.
Thi Vân Lâm hơi ngơ ngác, rồi nàng gật đầu.
“Vậy thì tốt.” Phó Văn Đan đứng dậy, nói: “Ta đi xem…”
Thi Vân Lâm nắm chặt tay bà, không chịu buông. Phó Văn Đan quay đầu lại, thấy đôi môi nữ nhi mím chặt, đôi mắt đẹp ầng ậng nước, rõ ràng là nàng đang cố kìm nén nước mắt.
“Con à, đừng sợ.” Phó Văn Đan nhất thời không biết an ủi thế nào. Tân lang tân nương khi mới cưới thì tình cảm rất mặn nồng, sẽ cùng nhau ân ái yêu thương. Nhưng hôn sự của Thi Vân Lâm lại quá đặc biệt, đối phương lại là một “người” như thế, khiến Phó Văn Đan quả thực không khỏi lo lắng.
Mặc dù trong cung, Phó Văn Đan coi các Hoàng tử, Công chúa như con ruột của mình. Nhưng mẫu thân ruột của Thi Vân Lâm đã qua đời khi sinh Thi Cảnh, nên Phó Văn Đan thương yêu Thi Vân Lâm và Thi Cảnh hơn cả.
Thi Vân Lâm chủ động buông tay, nàng mím môi nở một nụ cười nhạt, nói: “Không sao đâu. Con có thể đối phó được.”
“Con nhất định sẽ sống tốt, đợi…” Lo lắng có kẻ nghe lén, nàng hạ giọng: “Đợi phụ thân đón con về Tương quốc!”
Ngày đại hỷ mà lòng vẫn còn mong trở về Tương quốc, điều này chứng tỏ nàng thực sự xem cuộc hôn nhân này như một nhà tù. Trong lòng Phó Văn Đan không khỏi xót xa, nhưng bà nhanh chóng kìm nén cảm xúc, mỉm cười, nắm lấy tay tiểu nữ nhi, nói: “Được rồi, hôm nay phải vui vẻ, không được rơi nước mắt. Hôn nhân là bước ngoặt, có lẽ từ hôm nay trở đi, Vân Lâm sẽ hết khổ mà được hưởng phúc.”
Thi Vân Lâm bi quan nghĩ, thời khắc làm Công chúa của mình có lẽ đã hưởng hết những ngọt ngào, phần đời còn lại chỉ toàn đắng cay.
Đoàn xe rước dâu vang vọng từ xa, lọt vào trong tai Thi Vân Lâm thì chỉ như tiếng thúc giục của thần chết. Thời gian dường như trôi qua thật nhanh, tiếng xe đã gần ngay trước mắt.
Phó Văn Đan khẽ đẩy cửa sổ mở ra một khe hẹp, Thi Vân Lâm len lén nhìn ra ngoài. Nàng giật mình khi thấy Kỳ Sơn Lang đang đứng trong sân!
Người hầu cười rạng rỡ đứng bên cạnh Kỳ Sơn Lang, kiễng chân mà nói quy trình.
Kỳ Sơn Lang cúi đầu, chăm chú lắng nghe. Hôm nay, hắn đã cạo râu, chiếc cằm có đường cong tuyệt đẹp và mượt mà. Ánh nắng ấm áp chiếu lên vai hắn.
Chỉ nhìn thoáng qua một cái, Thi Vân Lâm vội vã thu hồi ánh mắt.
Thời gian sau đó như cưỡi trên con ngựa nhanh, trôi qua vội vã.
Thi Vân Lâm nghe thấy phụ thân ở ngoài cửa nói chuyện với Kỳ Sơn Lang, lờ mờ nghe thấy từng câu từng chữ: “Tiểu nữ còn nhỏ dại, mong Đại tướng quân rộng lòng bao dung…”
Cửa ngoài bị đẩy mở, Kỳ Sơn Lang bước vào. Thẩm Đàn Khê cố nén sợ hãi, cố gắng đứng lên cản: “Đại tướng quân chờ một chút, Vân Lâm đang trang điểm, sắp xong rồi.”
Thi Vân Lâm biết không thể trì hoãn nữa, nàng nhận lấy chiếc mũ cưới tua rua từ tay mẫu thân. Hai chiếc trâm bên hông cài vào tóc, tua rua dài buông xuống, che khuất nửa mặt.
Tua rua lay động, ánh sáng lấp lánh, phản chiếu dung mạo xinh đẹp của Thi Vân Lâm thì càng thêm phần quyến rũ. Thi Vân Lâm khẽ thở ra, tay nàng vịn vào mẫu thân, thẳng lưng mà bước ra ngoài.
Mọi người bên ngoài đều đang chờ nàng, thấy nàng xuất hiện, bà mai hớn hở lên tiếng, nói một tràng toàn những lời chúc phúc may mắn.
Thi Vân Lâm không nghe lọt tai lấy một câu.
Thi Ngạn Đồng mở lời: “Vân Lâm, con đã xuất giá, sau này phải…”
Những lời dặn dò nữ nhi khi xuất giá về sau phải chăm lo chồng con, nghẹn lại trong cổ họng Thi Ngạn Đồng, khiến ông ấy không thể nói thành lời. Thi Ngạn Đồng dừng lại một lát, rồi cười bảo: “Giờ không còn sớm, đi thôi. Đừng trễ giờ.”
Sống mũi Thi Vân Lâm cay cay, nàng vội vàng kìm lại.
“Phụ thân, mẫu thân, xin hãy bảo trọng.” Thi Vân Lâm nâng váy, quỳ xuống trước phụ mẫu, trịnh trọng dập đầu ba cái.
Khi cúi đầu, đôi mắt nàng chứa lệ, nhưng khi ngẩng lên, lại là một khuôn mặt ngoan ngoãn, hiền dịu.
“Bái biệt phụ mẫu, từ đây bắt đầu cuộc sống mới rồi!” Bà mai cười, đỡ Thi Vân Lâm đứng dậy.
Bà mai lấy dải lụa đỏ buộc nút đồng tâm từ tay tỳ nữ, đưa một đầu cho Thi Vân Lâm, rồi đưa đầu còn lại cho Kỳ Sơn Lang. “Phu thê kết duyên, từ đây một lòng một dạ!”
Kỳ Sơn Lang liếc nhìn dải lụa đỏ mà bà mai đưa tới, nhưng không nhận. Hắn bước về phía Thi Vân Lâm, nắm lấy tay nàng, kéo nàng xoay người.
Thi Vân Lâm không ngờ hắn sẽ làm như vậy, bước chân nàng lảo đảo, nàng vội vàng đứng vững. Thi Vân Lâm ngẩng đầu, qua khe hở của tua rua đong đưa, nhìn bàn tay Kỳ Sơn Lang đang nắm lấy tay mình.
Bà mai không dám nói thêm lời nào, nhanh nhẹn đưa dải lụa đỏ cho tỳ nữ.
Thi Vân Lâm quay đầu lại, nhìn gia đình lần cuối.
“Tân nương phải nhìn về phía trước.” Bà mai mỉm cười nhắc nhở.
Thi Vân Lâm im lặng quay đầu, để Kỳ Sơn Lang dắt nàng ra ngoài.
Phó Văn Đan nhìn hai người mới bước ra ngoài, thấy tiểu nữ nhi đội mũ cưới chỉ cao đến vai Kỳ Sơn Lang. Bóng lưng của họ cùng nhau bước đi… thật sự không mấy hòa hợp. Phó Văn Đan nhìn mà lo lắng không nguôi.
Kiệu hoa dừng ngoài sân, bốn con tuấn mã phủ lụa đỏ, ngẩng đầu đầy oai phong. Con hẻm ngày thường vắng vẻ nay đầy người đến xem náo nhiệt.
Đến trước kiệu hoa, Thi Vân Lâm khẽ liếc nhìn tay Kỳ Sơn Lang vẫn chưa buông, nàng nhẹ nhàng xoay cổ tay, ý muốn hắn thả tay.
Kỳ Sơn Lang cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên đôi tay nắm chặt của hai người, nhưng không buông.
Bà mai đứng bên cười, tiếp tục trêu chọc bằng giọng nói vui vẻ: “Tân lang chẳng nỡ buông tay tân nương đâu!”
Kỳ Sơn Lang chỉ liếc mắt một cái, bà mai lập tức cười gượng, không dám nói thêm, sợ rằng Kỳ Sơn Lang sẽ bực tức.
Thi Vân Lâm dùng thêm sức, cuối cùng rút tay ra khỏi tay Kỳ Sơn Lang, bước lên chiếc kiệu hoa được phủ lụa đỏ.
Vừa mới an tọa trong kiệu, Thi Vân Lâm nhân cơ hội chỉnh lại mành châu rung động mà không nhìn Kỳ Sơn Lang, nhưng rồi nàng lại len lén từ kẽ rèm liếc nhìn hắn, thấy hắn đang bước lên con ngựa ô to lớn của mình.
Chờ đúng giờ lành, pháo nổ vang trời. Trong tiếng pháo rộn ràng ấy, đoàn rước tân nương bắt đầu lên đường.
Vừa ra khỏi hẻm Trường Thanh, Thi Cảnh đã từ phía sau chạy tới.
“A tỷ, mẫu thân bảo đệ đưa cho tỷ cái này.” Thi Cảnh vừa chạy theo kiệu hoa, vừa trao cho Thi Vân Lâm một vật. Đưa xong, cậu ấy ngừng lại rồi đứng đó nhìn tỷ tỷ của mình ngày càng xa.
Thi Vân Lâm nhìn vào hai cái hộp nhỏ mà mẫu thân trao. Hộp không lớn, chỉ bằng bàn tay, bên ngoài khắc chữ “Hỷ”. Nàng mở một cái ra xem, bên trong là một đống bánh mỏng, do mẫu thân tự tay làm. Nàng lại mở hộp kia, có vẻ như là một hộp thuốc cao? Phía trước người đã đông đúc hơn, nàng không kịp xem kỹ, đành tạm thời thu lại, giấu vào ống tay áo rộng.
Thi Vân Lâm ngồi ngay ngắn, mắt không chớp, môi hé nụ cười dịu dàng, để mặc cho bá tánh Kỳ quốc hai bên đường ngắm nhìn.
Nàng là Công chúa của Tương quốc, không thể khóc lóc khiến người ta chê cười.
Điện Đồng Thụy từ lâu đã đầy khách khứa, ngay cả Hoàng gia cũng đã đến. Từ xa nghe thấy tiếng đoàn rước dâu trở về, mọi người ngừng chuyện trò, quay đầu chờ đợi.
Kiệu hoa dừng lại, Thi Vân Lâm liếc nhìn đám người đông nghịt phía trước, đứng dậy. Nàng khẽ nâng vạt váy, đưa chân lên đặt lên chiếc ghế. Nhưng chưa kịp đặt chân vững thì chiếc ghế bỗng lắc lư. Thi Vân Lâm hoảng sợ, nàng nhanh chóng thu chân về, tay bám chặt vào thành kiệu mới đứng vững lại. Nàng nhìn xuống, thấy một chân ghế bị lệch, rõ ràng là đã có người cố ý làm như vậy, trong lòng không khỏi kinh hãi, may mà chưa ngã xuống, không để ai cười chê.
Khách khứa vốn đã nhìn về phía nàng, giờ càng im lặng hơn.
Bà mai lanh lợi cũng tròn xoe mắt, không biết phải làm sao để xử lý tình huống này.
Một tiểu thái giám cúi thấp người chạy tới, vội vàng nói: “Phu nhân xin chờ một chút, để nô tài đi lấy ghế mới!”
Việc thành thân vốn rất trọng giờ lành, để tân nương phải chờ đợi trong kiệu hoa?
Nói xong, tiểu thái giám vội vã quay đi, nhưng khi hắn ta đi ngang qua Kỳ Sơn Lang thì bất ngờ bị hắn túm lấy cánh tay.
Chưa kịp cảm thấy đau, tiểu thái giám đã bị quăng mạnh ngã sấp xuống trong tư thế quỳ trước kiệu hoa.
Kỳ Sơn Lang cầm lấy dải lụa đỏ trong tay bà mai rồi vung mạnh ra, phủ lên lưng run rẩy của tiểu thái giám.
Hắn bước tới một bước, đứng trước kiệu hoa, đưa tay về phía Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm nhìn hắn, trong khoảnh khắc ấy nàng hiểu rằng, nàng không chỉ đại diện cho Công chúa Tương quốc, mà còn là thê tử của Kỳ Sơn Lang. Đây là lễ cưới của nàng, nhưng cũng là của hắn. Nàng đưa tay đặt vào bàn tay của Kỳ Sơn Lang, bước lên lưng tiểu thái giám mà xuống kiệu.
Thi Vân Lâm kéo vạt áo dài bước qua quảng trường, đứng cùng Kỳ Sơn Lang ở giữa. Xung quanh đông đúc người là thế, nhưng không một khuôn mặt nào nàng nhận ra, lần đầu tiên nàng cảm thấy cô độc. Tiệc rượu náo nhiệt, đèn hoa rực rỡ, nhưng tất cả dường như chẳng liên quan đến nàng, dù đây là hôn lễ của nàng.
Nàng khẽ cụp mắt dưới rèm châu.
Lễ cưới kết thúc, nàng được bà mai và cung nữ dẫn vào tân phòng. Mọi người lần lượt lui ra, trong phòng chỉ còn lại mình nàng. Mới giữa chiều, vẫn còn lâu mới đến lúc Kỳ Sơn Lang trở về. Sự tĩnh lặng bất ngờ khiến nàng thấy nhẹ nhõm đôi phần.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra. Thi Vân Lâm nhìn Kỳ Sơn Lang bước vào, ngẩn ngơ đứng dậy, không biết làm gì.
Kỳ Sơn Lang đóng cửa lại, cài then. Hắn kéo lỏng cổ áo, rồi cởi phăng bộ hỷ phục, vừa cởi vừa bước tới. Khi đến trước mặt Thi Vân Lâm, hắn đã gần như cởi hết.
Thi Vân Lâm nhìn thấy bờ ngực rắn chắc của hắn thì sợ hãi. Nàng biết đêm tân hôn sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng… nhưng sao lại không giống trong sách viết?
“Ta… ta… đi rót cho huynh chén nước.” Thi Vân Lâm hoảng loạn, mới bước được nửa bước thì đã bị Kỳ Sơn Lang nắm lấy cổ tay, ném thẳng lên giường.
Kỳ Sơn Lang kéo màn giường xuống, rồi hắn cúi người.
Bình luận về bài viết này