Kỳ Sơn Lang nhìn thấy Thi Vân Lâm sợ hãi như thế thì hắn quay người trở lại bàn, ngồi xuống và rót một chén rượu để uống một mình.

Mãi đến khi Kỳ Sơn Lang khoảng 7 – 8 tuổi thì hắn mới nhìn thấy con người lần đầu, cũng vào lúc đó hắn mới được dạy nói chuyện. Khoảng tầm 7 – 8 tuổi, nhưng hắn cũng không nhớ rõ là chính xác bao nhiêu tuổi. Hắn không biết mình từ đâu đến, không rõ tuổi tác, thậm chí đến cả tên cũng không có. Cái tên Kỳ Sơn Lang chẳng qua là biệt danh mà người dân trong ngôi làng chài đó dùng để miệt thị hắn.

“Con cái nhà ai mà không biết lễ nghĩa, chẳng khác nào một đứa chỉ có cha sinh mà không có mẹ dạy như Kỳ Sơn Lang!”

“Ngồi không đúng, đứng không ngay, ngay cả nói chuyện cũng không rành rọt, thế thì có khác gì Kỳ Sơn Lang đâu?”

Dĩ nhiên, khi bị đám trẻ con trong làng chài đuổi theo cười nhạo gọi là Kỳ Sơn Lang thì hắn vẫn không hiểu đó là những lời miệt thị. Hắn chỉ thấy bọn trẻ con đó cười với mình cho nên hắn cũng cười theo.

Nhưng Kỳ Sơn Lang không ở lại làng chài đó lâu, hắn cũng chưa học được ngôn ngữ nhiều, nhưng hắn đã lại chạy trốn về núi Kỳ Sơn. Người trong làng muốn giết chết tên quái vật là hắn. Nhưng những con người đó quá yếu ớt, Kỳ Sơn Lang không muốn cắn chết họ, vì thế hắn không ngừng chạy trốn, hắn chạy sâu vào núi Kỳ Sơn để trốn tránh con người. Hắn đã sống không tiếp xúc với bất cứ ai suốt nhiều năm, cho nên hắn rất kém trong việc sử dụng ngôn ngữ của loài người.

Dù giờ đây Kỳ Sơn Lang đã dẫn binh chinh chiến nhiều năm, tiếp xúc với người cũng đã lâu, nhưng chưa ai từng nghe hắn nói một câu dài. Nếu không có việc bắt buộc phải nói, hắn có thể không mở miệng nói lấy một lời suốt ngày, suốt tháng, suốt năm.

Đó cũng là lý do Hoàng gia khoan dung cho việc Kỳ Sơn Lang không hành lễ, không vấn an, không thưa bẩm. Dù hắn vẫn có thể nói được, nhưng cả Kỳ quốc đều mặc định coi hắn như một kẻ câm.

Những người bên cạnh Kỳ Sơn Lang cũng không bao giờ nói câu dài với hắn. Hắn có thể nghe hiểu, nhưng phải mất nhiều thời gian suy nghĩ mới có thể hiểu hết. Nhiều lần như thế, hắn đâm lười, không muốn nghe nữa. Vì thế, ai nấy đều biết rằng nếu nói câu dài với Kỳ Sơn Lang thì chẳng khác nào nói với không khí, bởi vì hắn sẽ không nghe.

Bình rượu trên bàn đã cạn đáy, màn đêm cũng dần dần đen đặc. Tất cả những âm thanh ồn ào do con người tạo ra đều chìm vào giấc ngủ, chỉ còn sót lại tiếng dế thỉnh thoảng kêu vang lọt vào tai Kỳ Sơn Lang.

Hắn quay lại để xem nữ nhân khóc sướt mướt kia đã ngủ hay chưa.

Thi Vân Lâm vẫn đang ngồi ở bên mép giường, nàng hơi nghiêng người và tựa đầu vào trụ giường. Thấy Kỳ Sơn Lang quay lại nhìn mình thì nàng lập tức ngồi thẳng người, nhìn hắn một cách ngoan ngoãn.

Kỳ Sơn Lang nhìn nàng một lúc lâu rồi hắn mới đứng dậy bước đến trước mặt nàng, hắn dùng tay nắm lấy cằm rồi nâng khuôn mặt của nàng lên.

Nàng không còn khóc nữa, nhưng trên khuôn mặt mịn màng ấy vẫn còn vết tích của những giọt nước mắt.

Kỳ Sơn Lang không hiểu vì sao mà nàng khóc.

Hắn đâu có làm gì sai.

Nàng khóc lóc như thể hắn là kẻ cường bạo, cưỡng đoạt nàng vậy. Nhưng hắn đã cưới nàng, vậy thì việc hắn ngủ với nàng là lẽ đương nhiên. Nếu không phải trước đây nàng bị bệnh, lần trước khi đưa túi hương tới, hắn đã mang nàng về và ngủ với nàng rồi.

Kỳ Sơn Lang cứ nhìn thẳng vào Thi Vân Lâm như thế khiến trái tim nàng đập nhanh hơn, mũi nàng khụt khịt, đôi mắt trong veo của nàng lập tức ầng ậng đầy nước.

Kỳ Sơn Lang đành bất lực.

Được rồi, hắn sai.

Hắn sai ở chỗ không đợi đến đêm tân hôn theo đúng lễ nghi là uống rượu giao bôi, kết tóc rồi mới ngủ với nàng. Hắn sai ở chỗ đã ngủ với nàng trước đó nửa ngày.

Con người bọn họ thường thích làm mọi việc theo lễ nghi, quy củ.

Kỳ Sơn Lang thả lỏng tay, hắn nằm ngửa trên giường cưới rồi ngủ luôn.

Thi Vân Lâm kinh hãi ngồi đó, nàng không dám động đậy mà chỉ nhìn chằm chằm vào Kỳ Sơn Lang. Mãi một lúc lâu sau, thấy hắn vẫn không cử động, nàng mới biết hắn đã ngủ.

Thi Vân Lâm thở phào một hơi như muốn trút hết mọi nỗi lo lắng hãi hùng. Lúc này nàng mới từ từ nằm xuống, từng cử động của nàng đều rón rén và cẩn thận, không dám gây ra bất cứ tiếng động nào. Nàng nằm sát vào mép giường, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với Kỳ Sơn Lang.

Ngọn nến đỏ rực vẫn cứ tỏa sáng suốt đêm, ánh nến xuyên qua tấm màn đỏ thắm được thêu hình tượng uyên ương và chim liền cánh, chiếu rọi vào giường tân hôn.

Thi Vân Lâm không buồn ngủ chút nào, nàng chỉ nhắm mắt lại và thao thức suốt đêm dài.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Thi Vân Lâm hồi tưởng lại 17 năm cuộc đời của mình suốt cả đêm, nhưng nàng chờ mãi mặt trời vẫn chưa chịu mọc. Cảm giác không biết thời gian, không biết bao giờ trời mới sáng thật sự rất đáng sợ.

Chờ mãi, chờ mãi, Thi Vân Lâm bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ. Một lúc sau, khi nghe lại tiếng động đó, nàng mới nhận ra bụng mình đang đói cồn cào. Thế là nàng lập tức ôm lấy bụng, không cho nó phát ra tiếng.

Nhưng bụng nàng không hề nghe lời, nó cứ kêu rột rột.

Thi Vân Lâm chợt nhớ ra, hôm nay nàng chỉ ăn một chiếc bánh chẻo sống duy nhất. Khi trong lòng Thi Vân Lâm còn chất chứa nhiều tâm sự thì nàng không thấy đói, nhưng khi đã nhận ra cái đói, thì nó chỉ khiến bụng nàng càng lúc càng cồn cào hơn…

Thi Vân Lâm nhìn thấy hai hộp nhỏ khắc chữ “Hỷ” bên gối thì quay lại liếc trộm Kỳ Sơn Lang một cái. Thấy hắn đang ngủ say, nàng chậm rãi ngồi dậy, cầm lấy hai hộp nhỏ mà mẫu thân đã trao cho nàng ra.

Thi Vân Lâm sợ nếu xuống giường thì sẽ phát ra tiếng động to hơn, nên nàng chỉ quay lưng về phía Kỳ Sơn Lang và ngồi ở góc giường để ăn bánh tráng. Nàng vừa mới cắn một miếng bánh do chính tay mẫu thân làm thì đã thấy chiếc bánh này giòn tan, thơm phức và cực kỳ vừa miệng. Mắt Thi Vân Lâm đỏ hoe, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên chỉ có mẫu thân là tốt nhất trên đời này, bà lo lắng nàng bận rộn trong lễ cưới mà không kịp ăn gì, sợ nàng đói.

Nàng ăn từng miếng nhỏ, nhai thật chậm, cố gắng không phát ra âm thanh.

Nhưng nàng không biết rằng Kỳ Sơn Lang lớn lên trong rừng sâu, thính giác của hắn cực kỳ nhạy bén. Tiếng nàng ăn bánh nhỏ nhẹ trên giường chẳng khác nào đang nhai bánh ngay cạnh tai hắn.

Thi Vân Lâm mải mê ăn, nàng nhanh chóng ăn gần hết chiếc bánh, chiếc bụng đói cuối cùng cũng dần được lấp đầy. Nàng cầm miếng bánh cuối cùng lên, vừa liếm môi để lau vụn mè dính trên đó, vừa vô thức quay đầu xem có làm Kỳ Sơn Lang tỉnh giấc không. Nhưng đập vào mắt nàng lại chính là ánh nhìn sáng rực từ đôi mắt của hắn.

Thi Vân Lâm ngẩn người, nàng quên cả việc liếm vụn mè.

Chẳng mấy chốc, nàng mới giật mình nhận ra, rồi vội vàng nói lời xin lỗi: “Ta làm huynh thức giấc rồi. Ta xin lỗi, ta xin lỗi huynh…”

Kỳ Sơn Lang chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Thi Vân Lâm cắn răng, nàng quyết định tỏ vẻ thiện ý: “Còn một miếng nữa, huynh… huynh có muốn ăn không?”

Kỳ Sơn Lang không trả lời, hắn đưa tay lấy chiếc hộp nhỏ còn lại bên cạnh chân nàng rồi mở nó ra.

Thi Vân Lâm vội giải thích: “Cái đó không phải bánh tráng, đó là thuốc mỡ hoặc phấn son gì đó thôi.”

Lúc ngồi trên kiệu hoa, Thi Vân Lâm chỉ nhìn thoáng qua chứ chưa kịp xem kỹ, cho nên nàng cũng không biết thứ dạng keo bên trong hộp là gì. Nếu thứ keo trắng đó là thuốc mỡ, thì nàng chưa hề bị thương, cho nên vẫn chưa phải dùng đến nó. Nó có hương thơm ngọt ngào thoang thoảng, có lẽ đây là thứ dùng để bôi lên mặt.

Kỳ Sơn Lang đưa chiếc hộp ấy lên ngửi, rồi hắn dùng ngón tay chấm lấy một ít, đưa vào trong miệng nếm thử.

Thi Vân Lâm nhìn hắn, lại liếc xuống miếng bánh cuối cùng trong tay, trong đầu nàng thầm nghĩ chẳng lẽ thứ này là nước xốt để chấm bánh tráng?

Nhưng bỗng nhiên Kỳ Sơn Lang thay đổi sắc mặt. Hắn ngước mắt lên nhìn Thi Vân Lâm, ánh mắt lướt từ đầu đến chân nàng. Nàng bị ánh mắt đó làm cho hoảng sợ, luống cuống tay chân.

Chẳng lẽ đó là thứ có độc?

Kỳ Sơn Lang chống tay ngồi dậy, sau đó hắn nắm lấy cổ tay Thi Vân Lâm và kéo nàng lại gần. Tay nàng phát run, miếng bánh cuối cùng rơi xuống đất.

Đối với hắn thì đó chỉ là một cú kéo nhẹ nhàng, nhưng với nàng thì sức lực của hắn vô cùng lớn. Thi Vân Lâm bị nhấc bổng và lao vào lòng Kỳ Sơn Lang. Nàng vội vàng chống tay lên vai hắn để giữ khoảng cách với Kỳ Sơn Lang. Nhưng ngay sau đó, nàng cảm thấy chân mình lạnh buốt, chiếc quần lụa mỏng màu đỏ của nàng đã bị hắn kéo xuống.

Kỳ Sơn Lang dùng ngón tay chấm thêm một chút thuốc mỡ trắng, rồi hắn bắt đầu bôi thuốc cho Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm lập tức cứng đờ cả người. Lúc này nàng mới hiểu mục đích sử dụng của chiếc hộp mà mẫu thân nàng đưa cho nàng thực ra là gì. Thi Vân Lâm không đẩy vai Kỳ Sơn Lang ra nữa, nàng cúi đầu xuống, tựa trán vào vai hắn, rủ mắt, lặng lẽ giấu đi khuôn mặt đang ửng hồng.

Kỳ Sơn Lang bôi xong thuốc thì buông nàng ra. Hắn cúi đầu vặn lại nắp hộp thuốc. Khi hắn ngước mắt lên, Thi Vân Lâm lại thấy trong đôi mắt hắn thoáng hiện sắc trắng nhợt nhạt. Tim nàng đập thình thịch, vội vàng lùi lại phía sau.

Kỳ Sơn Lang nắm lấy cổ chân mảnh mai của Thi Vân Lâm rồi kéo nàng trở lại.

Sau khi bôi thuốc xong thì Thi Vân Lâm không cảm thấy đau nữa, vậy thì hai người họ có thể tiếp tục làm chuyện cần làm trong đêm tân hôn.

Mười ngọn nến tân hôn tượng trưng cho sự trọn vẹn, cho nên chúng nhất định sẽ cháy sáng suốt đêm.

Trong đêm dài này, không chỉ đôi phu thê tân hôn không ngủ được. Mà ngay tại căn nhà cuối con hẻm Trường Thanh, ánh đèn vẫn chưa tắt.

Phó Văn Đan ngồi bên cửa sổ, bà cầm một chiếc khăn tay, trong lòng đầy lo lắng. Đây là chiếc khăn tay mà Thi Vân Lâm đã thêu cho bà, ngón tay bà vuốt ve từng đường chỉ thêu hình hoa mẫu đơn không ngừng. Những sợi chỉ mềm mại mài nhẹ vào da tay bà, khiến bà cũng cảm thấy đau.

Thi Ngạn Đồng đứng im lặng trước bức tường bên kia, ông ấy ngẩng đầu nhìn bức họa chữ “Nhẫn” treo trên tường. Vì sự bất lực của mình mà đêm nay ông ấy lại mất thêm một đứa con nữa.

Bàn tay đang đặt sau lưng của ông ấy nắm chặt, rồi lại thả lỏng, ông ấy cứ nắm rồi lại buông như thế, hết lần này đến lần khác.

Tiếng gõ cửa viện đột ngột phá tan sự im lặng trong nhà. Thi Ngạn Đồng rảo bước ra ngoài, ông ấy tự mình mở cửa đón Triệu Tướng quân vào.

“Hai vị Tướng quân Lâm Vụ và Lê Nguyên Xương đã thoát khỏi Lỗ quốc rồi!” Triệu Tướng quân hạ giọng nói.

Thi Ngạn Đồng thở phào nhẹ nhõm, ông ấy liếc mắt về phía tên tiểu đồng đang đứng trong một nơi ẩn nấp gần đó, rồi sau đó ông ấy dẫn Triệu Tướng quân vào thư phòng.

Hai người họ trò chuyện suốt đêm. Đến khi trời sáng, Thi Ngạn Đồng mệt mỏi day trán, nói: “Khắp nơi đều có mật thám. Hôm qua là ngày sinh của ngươi, ngươi đến đây uống rượu cùng ta là hợp lý. Nhưng lần sau ngươi phải cẩn thận tìm lý do, tốt nhất là chúng ta không nên gặp mặt.”

Triệu Tướng quân suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Hiện tại Công chúa không bị hạn chế đi lại nhiều, việc Công chúa trở về thăm phụ mẫu là rất bình thường. Hay là để nàng ấy mang tin tức về?”

Thi Ngạn Đồng lập tức lắc đầu: “Đừng kéo con bé vào chuyện này nữa.”

Triệu Tướng quân gật đầu không nói gì thêm. Sau khi bàn bạc xong cách gửi tin tức cho lần sau, Triệu Tướng quân mới rời đi.

Sau khi tiễn Triệu Tướng quân đi, Thi Ngạn Đồng đứng giữa sân, nhìn về phía mặt trời đã lên cao, trong lòng nghĩ về Thi Vân Lâm, không biết giờ này tiểu nữ nhi của mình đã ăn sáng chưa.

Tất nhiên là Thi Vân Lâm vẫn chưa ăn sáng. Nàng vẫn còn đang ngủ mê mệt sau khi đã bị giày vò đến mức không phân biệt được thời gian là ngày hay đêm.

Khi Thi Vân Lâm tỉnh dậy thì đã gần đến trưa.

Nàng nhớ hôm nay nàng sẽ cùng Kỳ Sơn Lang trở về núi Kỳ Sơn. Thi Vân Lâm cố gắng chịu đựng cơn đau ngồi dậy, rồi nàng nhìn quanh phòng với ánh mắt mờ mịt. Cả căn phòng đỏ rực chỉ có mình Thi Vân Lâm, nàng không thấy bóng dáng của Kỳ Sơn Lang đâu.

Thi Vân Lâm nghỉ ngơi một lúc, nàng mới đứng dậy mặc đồ và rửa mặt.

Nàng không biết có phải Kỳ Sơn Lang đã trở về Kỳ Sơn một mình hay không, cũng không biết bây giờ mình nên làm gì. Nàng cố gắng đứng lên bằng đôi chân yếu ớt, chầm chậm bước đến bàn và ngồi xuống, cầm lấy tấm thiệp trên bàn.

Lúc mới tỉnh dậy, Thi Vân Lâm đã nhìn thấy tấm thiệp này, nàng nghĩ rằng đây là đồ của Kỳ Sơn Lang nên không định động vào. Nhưng khi đến gần, nàng mới phát hiện đó là một tấm thiệp gửi cho mình.

Thi Vân Lâm tò mò mở ra thì mới biết rằng đây là tấm thiệp mời của Thái tử phi gửi đến cho nàng. Sắp đến sinh nhật của Thái tử phi rồi, nàng ta sẽ tổ chức tiệc tại Đông cung và mời các phu nhân, tiểu thư tham dự. Thiệp mời từ Đông cung đã được gửi đến các phủ từ trước, nhưng vì Thi Vân Lâm mới thành thân với Kỳ Sơn Lang ngày hôm qua, cho nên thiệp mời dành cho nàng mới được bổ sung ngày hôm nay.

Cửa phòng bị đẩy ra. Kỳ Sơn Lang xuất hiện ở ngưỡng cửa.

Trái tim Thi Vân Lâm lập tức thắt lại, nàng đứng bật dậy vì lo lắng theo phản xạ.

Kỳ Sơn Lang bước vào và ngồi xuống đối diện nàng.

Thi Vân Lâm bối rối nhìn hắn. Nàng nghĩ rằng mình nên nói điều gì đó, nhưng lại không biết phải nói gì. Cuối cùng, nàng quyết định vẫn tiếp tục ngồi và giữ im lặng.

Hắn có thể giữ im lặng, tại sao nàng lại không?

Lúc này, Thi Vân Lâm vẫn chưa biết rằng Kỳ Sơn Lang thích nhất là những người im lặng, không nói chuyện.

Ngay sau đó, cung nữ mang bữa trưa vào. Đó đều là những món thịt, không có lấy một đĩa rau. Thi Vân Lâm nhìn những đĩa thịt đầy ắp kia, dù cho nàng từng là Công chúa sống trong nhung lụa, thì bây giờ nàng cũng cảm thấy như vậy là quá phung phí.

Thi Vân Lâm vốn đã đói lả từ lâu, nàng cầm đũa lên và ăn liền mấy miếng thịt. Sau khi ăn vài miếng thì nàng cảm giác trong dạ dày dễ chịu hơn nhiều. Ăn thêm vài miếng nữa là nàng đã cảm thấy no rồi.

Thi Vân Lâm đặt đũa xuống, nàng ngồi ngay ngắn đợi Kỳ Sơn Lang ăn xong.

Sau đó, nàng kinh ngạc vô cùng khi thấy Kỳ Sơn Lang ăn hết mười đĩa thịt trên bàn. Cả mười đĩa!

Kỳ Sơn Lang đặt đũa xuống, rồi hắn ngẩng lên nhìn Thi Vân Lâm.

“Ta sẽ đến Phỉ Châu.” Hắn nói.

Trong lòng Thi Vân Lâm lập tức nhẹ nhõm hơn, nàng vội gật đầu.

“Nàng cũng sẽ đi.” Kỳ Sơn Lang nói thêm.

Thi Vân Lâm lập tức từ chối: “Ta không thể đi, Thái tử phi đã gửi thiệp mời cho ta, sinh nhật của Thái tử phi sắp đến rồi, nếu ta không…”

Kỳ Sơn Lang nghe nàng lải nhải thì cau mày.


Bình luận

Bình luận về bài viết này