“Ta không thể đi được, Thái tử phi đã gửi thiệp mời cho ta, sinh nhật Thái tử phi sắp đến rồi. Nếu ta đi Phỉ Châu theo huynh thì e rằng sẽ không kịp dự tiệc mừng sinh nhật Thái tử phi. Ta vừa đến Kỳ quốc chưa lâu, cần phải cẩn trọng chu đáo trong mọi việc để tránh bị người khác bắt bẻ. Hơn nữa, ta cũng phải tỏ lòng cảm tạ đại ân của Kỳ quốc, dù sao thì Thái tử phi cũng là con dâu của Hoàng gia. Với lại, dù gì thì chúng ta cũng đã kết thành phu thê, có phúc cùng hưởng, hoạn nạn cùng chia, Đại tướng quân, huynh đã chinh chiến khắp nơi để bảo vệ quốc gia, ta nên ở lại Kinh thành để lo liệu các mối quan hệ…”

Giọng của Thi Vân Lâm càng lúc càng nhỏ dần, vì nàng thấy Kỳ Sơn Lang đã nhíu mày, biểu hiện rõ sự khó chịu.

Phải chăng nàng đã lỡ lời rồi? Đôi mắt trong veo của Thi Vân Lâm nhanh chóng đảo quanh, nàng cố nhớ lại từng lời mình vừa nói.

Kỳ Sơn Lang đổi kiểu khoanh tay trước ngực, hắn nhíu mày im lặng, cúi đầu trầm tư.

Thi Vân Lâm không dám lên tiếng nữa, thỉnh thoảng nàng ngẩng lên một chút, len lén nhìn thần sắc của hắn.

Trong phòng chỉ có sự im lặng kéo dài.

Khi Kỳ Sơn Lang cuối cùng cũng đã nghĩ thông và chuẩn bị lên tiếng thì Thi Vân Lâm bỗng nhớ ra một điều quan trọng. Trước khi hắn kịp mở lời, nàng vội vàng nói trước: “Ta… ta quên mất huynh bất hòa với Thái tử. Chắc hẳn là huynh không muốn ta dự tiệc sinh nhật của Thái tử phi, đúng không?”

Thi Vân Lâm cúi đầu, trong lòng tràn đầy hối hận, nàng tự trách mình trong lúc nóng vội chỉ nghĩ đến việc tránh xa Kỳ Sơn Lang, nói biết bao lý do, nhưng lại quên mất rằng mối quan hệ căng thẳng giữa Kỳ Sơn Lang và Thái tử Tề Gia Trí là điều ai ai cũng biết. Thậm chí, việc Kỳ Sơn Lang lấy nàng cũng chỉ để đối đầu với Thái tử, vậy thì những lý do mà nàng vừa nêu ra làm sao có thể thuyết phục được Kỳ Sơn Lang?

Sự mệt mỏi và nỗi thất vọng bỗng xâm chiếm lòng nàng. Hiện giờ, cơ thể Thi Vân Lâm vẫn còn cảm thấy đau nhức, và mỗi khi nghĩ đến việc phải cùng Kỳ Sơn Lang đi Phỉ Châu, nàng lại không khỏi nhớ đến những lần bị hắn “hành hạ”, nghĩ đến đó nàng chỉ muốn mếu máo.

Kỳ Sơn Lang hiểu ra rằng nàng không muốn đi Phỉ Châu cùng hắn.

Nếu nàng đã không muốn đi, vậy thì chẳng lẽ nàng không thể chỉ cần nói một câu “không đi” là đủ rồi sao? Kỳ Sơn Lang hơi nghiêng đầu, hắn nhéo nhẹ tai mình.

Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm. Nàng vẫn cúi đầu, đôi mắt long lanh của nàng bị hàng mi dài che khuất, chỉ thấy thấp thoáng nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi môi hồng hơi mím lại như bông tuyết được điểm xuyết chút sắc đỏ của hoa mai. Ánh mắt hắn trượt xuống cổ nàng, chiếc cổ thon dài, vạt áo che khuất xương quai xanh, cũng che đi thân hình mềm mại của nàng.

Nàng không muốn đi Phỉ Châu thì thôi. Nhưng với hình thể này thì nàng không thể đi lên Kỳ Sơn một mình được, nàng không thể đến nơi và càng không thể sống sót được.

Kỳ Sơn Lang rủ mắt, hắn không nói một lời, đứng dậy bước ra ngoài.

Thi Vân Lâm ngẩng đầu lên, nàng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của Kỳ Sơn Lang.

Hắn rất cao, chân dài, sải bước của hắn cũng rộng. Chỉ thoáng chốc hắn đã đi xa một đoạn. Một ma ma bước tới nghênh đón hắn, quỳ gối, giơ tay bắt chéo trước người hành lễ bên cạnh hắn. Kỳ Sơn Lang nói gì đó, nhưng vì khoảng cách quá xa, Thi Vân Lâm không nghe rõ, chỉ thấy ma ma cúi đầu nhận lệnh.

Sau khi dặn dò xong, Kỳ Sơn Lang tiếp tục bước ra ngoài, thân hình cao lớn của hắn nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm chớp mắt, nàng cúi đầu, buồn bã nghịch tay mình.

Chẳng bao lâu sau, ma ma vừa nghênh đón Kỳ Sơn Lang ban nãy đã dẫn theo mấy cung nữ tiến vào, họ cúi chào rồi dọn dẹp bát đĩa.

“Xin thỉnh an phu nhân. Lão nô họ Ngô.”

Nơi đây là Hoàng cung, ma ma trước mặt nàng chắc chắn là cung nhân. Thi Vân Lâm lễ phép gọi một tiếng “Ngô ma ma”.

Ngô ma ma nhận lấy ấm trà từ tay một nô tỳ trong cung, tự tay rót một ấm trà nóng, đặt lên bàn trước mặt Thi Vân Lâm, nói: “Nghe nói quê hương của phu nhân bốn mùa như xuân, mùa đông không lạnh như ở Kỳ quốc. Đây là trà Đông Lộ, so với các loại trà khác thì nó có tác dụng giữ ấm tốt hơn. Phu nhân uống nhiều một chút cho ấm người.”

Thi Vân Lâm gật đầu, nói: “Đúng vậy, ta đến Kỳ quốc mới nhìn thấy tuyết.”

Thi Vân Lâm nâng chén trà trước mặt nhấp một ngụm, vị đắng của trà Đông Lộ rất nhẹ, mang theo hương thơm thanh tao và dịu ấm.

Nàng uống cạn một chén trà Đông Lộ thì quả nhiên thấy cơ thể ấm áp hơn. Ngô ma ma lại rót thêm cho nàng một chén nữa. Thi Vân Lâm nhìn vào chén trà trên bàn, do dự một chút rồi không uống thêm nữa.

Uống nước trà nhiều thì phải đi nhà xí, mà nàng không muốn đi, vì sẽ đau đớn.

Ngô ma ma thoáng hiện vẻ ngầm hiểu trong mắt, bà ta nhận lấy lò sưởi tay từ cung nữ rồi dâng cho Thi Vân Lâm. Đối với nàng thì thứ này thật quý giá vô cùng. Nàng ôm lò sưởi trong tay, cảm thấy tay đã dần dần ấm lên.

Ngô ma ma nói: “Đại tướng quân đã bảo rằng khi ngài ấy đi Phỉ Châu, phu nhân tạm thời sẽ ở lại nơi này. Nếu có điều gì cần hay có gì bất tiện, xin phu nhân cứ nói.”

Bấy giờ Thi Vân Lâm mới biết lúc ở trong sân Kỳ Sơn Lang đã dặn dò Ngô ma ma điều gì. Chỉ cần nghĩ đến việc không cần phải theo Kỳ Sơn Lang đến Phỉ Châu nữa thì lòng nàng đã tươi vui như một đóa hoa nở rộ.

Nàng mỉm cười vì vui mừng.

Ngô ma ma nhìn thấy nụ cười tươi tắn của nàng thì bất giác sững sờ. Tương quốc nổi tiếng là nơi sản sinh mỹ nhân, Công chúa của Tương quốc là mỹ nhân trong các mỹ nhân, đây là điều mà người của Kỳ quốc đã sớm nghe danh ngay cả khi còn chưa gặp mặt. Nay bà ta được diện kiến, quả nhiên, trăm nghe không bằng một thấy. Thi Vân Lâm không trang điểm, nàng thậm chí chỉ ngồi một chỗ, trông dáng vẻ không mấy vui tươi, mà từ xa nhìn lại đã như người trong tranh. Lúc này khi thấy nàng cười, bà ta mới thật sự thấu hiểu vẻ đẹp tuyệt vời rực rỡ đến nao lòng của tiên nữ hạ phàm, lộng lẫy đến nỗi khiến người ta không thể rời mắt.

Ngô ma ma hồi hồn, giọng nói của bà ta nhẹ nhàng hơn vài phần: “Xin phu nhân hãy chọn thêm vài tỳ nữ hầu cận bên mình. Khi phu nhân về Kỳ Sơn, những tỳ nữ này cũng sẽ theo hầu.”

Ngô ma ma quay người, gọi dãy cung nữ đang đứng đợi bên ngoài vào, họ xếp thành một hàng ngay ngắn.

Thi Vân Lâm nhìn những cung nữ này, nụ cười trên mặt nàng dần tắt. Nàng chợt nhớ đến những tỳ nữ thân cận của mình. Trước đây, quanh nàng có không ít ma ma, cung nữ, họ đều là những người đã ở bên cạnh nàng từ thuở nhỏ, cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm. Tiếc thay, trên con đường chạy trốn, có người đã chết, có người lại thất lạc.

Thi Vân Lâm xua đi những ký ức buồn bã, nàng ngước mắt quan sát những tỳ nữ trước mặt. Các nàng đều cúi đầu, đứng thẳng trông đầy cung kính, nghiêm chỉnh. Nhưng nàng hiểu rằng chắc hẳn bọn họ cũng không mong muốn theo mình đến Kỳ Sơn. Nàng không tự chọn mà trao quyền lựa chọn cho họ.

“Ai trong các ngươi muốn hầu hạ ta?” Thi Vân Lâm hỏi.

Các cung nữ vẫn cúi đầu không nhúc nhích. Ngô ma ma hơi nhíu mày.

Một lúc sau, một tỳ nữ mới bước lên phía trước.

Thi Vân Lâm nhìn về phía nàng ấy, dáng người mong manh thanh tú, đứng giữa các cung nữ khác chẳng có gì nổi bật.

“Chọn nàng ấy đi.” Thi Vân Lâm nói.

Tỳ nữ vừa bước lên quỳ xuống hành lễ: “Nô tỳ tên Hựu Lục.”

Thi Vân Lâm thoáng sững sờ, bất giác nhìn tỳ nữ này thêm một lúc. Trước đây, tỳ nữ thân cận nhất của nàng tên là Dã Thanh.

Ngô ma ma nói: “Một tỳ nữ e rằng quá ít, xin phu nhân hãy chọn thêm vài người nữa.”

“Không cần, một người là đủ rồi.” Thi Vân Lâm ngừng lại một chút rồi nói thêm: “Đại tướng quân không thích có quá nhiều người.”

Nàng nhắc đến Kỳ Sơn Lang, quả nhiên Ngô ma ma không dám nói thêm gì.

Các cung nữ khác tuy cúi đầu tỏ vẻ cung kính, nhưng trong lòng đều như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

Ngô ma ma dặn dò Hựu Lục vài câu, sau đó dẫn theo các cung nữ khác lui xuống.

Thi Vân Lâm vội vàng gọi bà lại, hỏi với vẻ nôn nóng: “Ma ma có biết Đại tướng quân khi nào sẽ khởi hành đi Phỉ Châu không?”

“Hôm nay ngài ấy sẽ khởi hành. Đại tướng quân hiện đang bàn việc, dặn dò xong mọi chuyện thì ngài ấy sẽ xuất phát. Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, phu nhân không cần lo lắng.”

“Ừm. Ngươi lui đi.” Thi Vân Lâm cúi đầu, nàng cố gắng kìm nụ cười trên khóe môi xuống.

Sau khi Ngô ma ma cùng các cung nữ khác rời đi, Hựu Lục lập tức sắp xếp và dọn dẹp mọi thứ trong phòng một cách nhanh nhẹn, rồi nàng ấy thêm than vào lò khiến cả căn phòng trở nên ấm áp. Nàng ấy làm việc rất nhanh, sau khi xong hết mọi việc thì Hựu Lục tiếp tục đứng trong góc tối phía Tây Bắc của phòng một cách yên lặng, cung kính cúi đầu không nói một lời.

Căn phòng thật ấm áp, Thi Vân Lâm lười biếng ngả mình vào ghế, ôm lấy lò sưởi tay, đưa mắt nhìn Hựu Lục.

“Vì sao ngươi lại muốn theo ta đến Kỳ Sơn? Nơi đó không dễ sống như trong cung đâu.”

Hựu Lục ngập ngừng một lát, rồi mới cất lời: “Bẩm phu nhân, nô tỳ thích sự tĩnh lặng.”

Thi Vân Lâm mỉm cười. Xem ra, chỉ có cái tên của nàng ấy là có đôi chút tương đồng với Dã Thanh, còn tính tình hai người lại hoàn toàn khác biệt.

Im lặng cũng tốt, bởi bây giờ Thi Vân Lâm cũng không còn ham chơi, thích gây chuyện như trước kia nữa.

Nàng ôm lò sưởi tay, khép mắt lim dim.

Trong lúc đó, Kỳ Sơn Lang đang cùng vài vị phó tướng bàn bạc trong thư phòng. Gương mặt hắn không hề có biểu cảm gì, ngồi uy nghi trên cao, phía dưới bảy tám vị võ tướng đang tranh luận đến đỏ mặt tía tai.

“Lỗ quốc đã chiếm được Tương quốc, nếu để mặc chúng nuốt thêm các nơi khác nữa thì tai họa sẽ ập đến! Chúng ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn!”

“Phải xét đến tình cảnh xem cái nào xa cái nào gần nữa. Dù Hồ quốc quan trọng, nhưng Mẫn quốc mới là nước môi hở răng lạnh của Kỳ quốc ta. Nếu điều binh đến Hồ quốc, mà Lỗ quốc quay sang tấn công Mẫn quốc thì chúng ta sẽ đối phó thế nào? Mẫn quốc và Kỳ quốc chỉ cách nhau một dãy Kỳ Sơn thôi!”

“Mẫn quốc đâu phải hoàn toàn bất lực! Cho dù Lỗ quốc có kéo quân đến thì Mẫn quốc vẫn có thể cầm cự được một thời gian! Nhưng Hồ quốc thì khác, nếu chúng ta không lập tức xuất binh trợ giúp, Hồ quốc sẽ trở thành Tương quốc thứ hai!”

Các võ tướng lớn tiếng tranh cãi, người đập bàn, kẻ kéo ghế, như muốn lật tung cả nóc phòng. Cuối cùng, khi đã mệt mỏi vì cãi nhau, họ cùng quay sang nhìn Kỳ Sơn Lang, người đang ngồi im lặng phía trên.

“Ý của Đại tướng quân thế nào?”

Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.

Kỳ Sơn Lang hờ hững ngước mắt, từ tốn quét ánh nhìn qua từng người, ánh mắt của hắn dừng lại trên mỗi người một nhịp, vừa đủ, không thừa cũng chẳng thiếu. Kẻ nào bị hắn nhìn tới cũng lập tức ngồi thẳng lưng. Những người vừa nổi giận bừng bừng lúc trước, giờ đây như bị ánh mắt của Kỳ Sơn Lang thuần phục, trở nên ngoan ngoãn ngay.

Sau khi đưa mắt nhìn hết một lượt, Kỳ Sơn Lang chậm rãi thu hồi ánh nhìn, trở lại với dáng vẻ lãnh đạm, nhìn thẳng phía trước.

Căn phòng càng thêm tĩnh mịch, lặng ngắt như tờ.

… Thì ra, sau khi họ tranh cãi nãy giờ, Kỳ Sơn Lang chẳng buồn để tâm đến một lời.

Bỗng Kỳ Sơn Lang cất tiếng, giọng điệu của hắn vẫn trầm, chậm và lãnh đạm như vốn có: “Cùng chung hoạn nạn, cùng chung vinh hoa.”

Lập tức có phó tướng đứng dậy: “Đúng vậy! Mẫn quốc và chúng ta là mối quan hệ cùng chung hoạn nạn, cùng chung vinh hoa!”

Một người khác liền phản bác: “Hồ quốc chẳng lẽ không phải sao?”

Cứ tưởng tranh cãi sẽ tiếp tục, nhưng Kỳ Sơn Lang nhíu mày: “Ý ngươi là gì?”

Trong phòng ngay lập tức trở nên yên ắng lần nữa, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Kỳ Sơn Lang, họ nhìn hắn với vẻ mông lung.

Ngồi cạnh Kỳ Sơn Lang là một thanh niên có khí chất thư sinh, y không mang nét sát khí như những người khác. Người này tên Túc Vũ. Túc Vũ khẽ mỉm cười, dùng lời lẽ ngắn gọn giải thích cho Kỳ Sơn Lang về hai từ đó: “Quan hệ mật thiết.”

Kỳ Sơn Lang đứng dậy.

Hắn chỉ tay vào tấm bản đồ trên bàn, nói: “Hồ.”

Dứt lời, hắn rảo bước ra ngoài.

Túc Vũ liền tiếp lời: “Lâm Tướng quân vẫn theo kế hoạch ban đầu, dẫn binh trợ giúp Hồ quốc, Dư Vinh và ta sẽ theo Đại tướng quân đến Phỉ Châu. Những người còn lại ở lại Kỳ quốc. Dư Vinh, mau chuẩn bị hành lý, lập tức xuất phát…”

Kỳ Sơn Lang đã đi xa, rời khỏi phòng họp ồn ào.

Mùa đông, ngày ngắn đêm dài. Mặt trời nhanh chóng lặn xuống, chỉ trong chớp mắt, trời đã tối dần. Kỳ Sơn Lang đạp bước dưới ánh tà dương cuối cùng trong ngày trở về phòng tân hôn.

Thi Vân Lâm đang tựa vào ghế mềm mà ngủ.

Kỳ Sơn Lang đứng trước mặt nàng, nhìn ngắm khuôn mặt ửng hồng trong giấc mơ của nàng.

Hôm nay hắn học được một từ mới: “Cùng chung hoạn nạn, cùng chung vinh hoa”. Nghĩa là, hắn và nàng.

Cái bóng to lớn của hắn phủ xuống khiến Thi Vân Lâm mở mắt theo bản năng. Khi nhìn thấy Kỳ Sơn Lang thì nàng tỉnh táo ngay lập tức.

“Huynh sắp khởi hành đi Phỉ Châu rồi sao?” Nàng hỏi.

Kỳ Sơn Lang gật đầu.

Thi Vân Lâm lập tức đặt lò sưởi tay xuống, nàng vội vã đứng dậy bước tới giá y phục để lấy chiếc áo choàng lông cừu đang treo trên đó.

“Trên đường huynh phải cẩn thận, đến Phỉ Châu rồi nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.” Thi Vân Lâm cố gắng tỏ ra như một người vợ hiền.

Ánh mắt Kỳ Sơn Lang dần hạ thấp xuống, dừng lại ở vòng eo và hông của nàng. Trong phòng, than củi cháy rất rực, nàng không mặc áo khoác ngoài. Khi nàng giơ tay lên, tà áo cũng căng theo, ôm sát vào đường eo và…

Kỳ Sơn Lang bước về phía nàng.

Thi Vân Lâm ôm áo choàng lông cừu của Kỳ Sơn Lang quay người lại thì suýt nữa va vào ngực hắn. Bàn tay Kỳ Sơn Lang đặt lên eo nàng, hắn chỉ hơi kéo một chút đã khiến nàng đè sát vào người hắn.

Vòng eo nàng thon nhỏ, chưa đầy một bàn tay của Kỳ Sơn Lang.

Phần bụng và eo của Thi Vân Lâm bị ép chặt vào người Kỳ Sơn Lang, nàng cố gắng nghiêng người, lui vai về sau để tránh cho hai thân trên của hai người không tiếp xúc quá gần. Nhưng chính dáng uốn lưng cong và vòng eo mềm mại đó của nàng trong lòng Kỳ Sơn Lang lại tạo nên một đường cong yêu kiều đầy quyến rũ.


Bình luận

Bình luận về bài viết này