Còn chưa dứt lời, cả nhà máy bỗng chốc im phăng phắc.
Đám người đều sững sờ trợn to mắt.
Thanh niên tóc vàng và đám thanh niên đeo khuyên mũi chạy đến, nhìn thấy tình hình này thì suýt chút nữa đã hộc máu mồm. Rõ ràng cô nhóc kia là nhân viên văn phòng của một công ty gần đây, trong lúc bị bọn họ truy đuổi đã vô tình chạy vào đây trốn, hoàn toàn không phải đến tìm người như lời cô nói.
Bọn họ cứ tưởng gặp được vị kia rồi thì cô nhóc này sẽ im lặng. Ai ngờ, cô không những tiếp tục mạnh miệng mà còn liều lĩnh lao đến!
Ai cũng biết Chu Thanh Nam là nhân vật như thế nào. Ngay cả Hạ Ôn Lương và Phàn Phóng gặp anh cũng phải ngoan ngoãn cụp đuôi, vậy mà cô gái này dám mắng anh bội tình bạc nghĩa trước mặt bao nhiêu người? Thật sự chê mạng mình quá dài, chán sống rồi ư!
Trình Phi vừa dứt lời, cả nhà máy chìm vào một sự im lặng quỷ dị.
Đám nam nữ xung quanh cũng không uống rượu, không chơi xúc xắc nữa, tất cả đều rối rít đứng dậy, đồng loạt nhìn về phía chiếc ghế sofa da đen ở giữa nhà máy.
Cô gái mặc váy trắng là tâm điểm của mọi ánh nhìn đang quỳ một gối, còn người đàn ông trước mặt cô thì ngồi tựa lưng ra sau với dáng vẻ lười biếng. Một người ngẩng đầu, một người cúi đầu, ánh sáng và bóng tối giao thoa tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ.
Không ai dám xem trò hay này, chỉ lặng lẽ quan sát sắc mặt của Chu Thanh Nam.
Chu Thanh Nam lại chỉ nhìn chằm chằm vào Trình Phi.
Vừa rồi cô gái lao vụt đến, từ những chi tiết trên cơ thể có thể nhìn ra được tâm lý ăn cả ngã về không này. Đến nỗi khi đến trước mặt anh, cô đã không còn đứng vững, loạng choạng ngã xuống.
Cô có một khung xương mảnh mai và làn da trắng nõn, tóc đuôi ngựa buộc sau đầu hơi rối, vài sợi tóc lòa xòa quanh khuôn mặt nhỏ nhắn. Không biết là do xấu hổ hay căng thẳng mà hai má trắng nõn ửng đỏ, càng làm cho dung nhan thêm phần rực rỡ.
Trông hoàn toàn lạc lõng giữa màn đêm đậm đặc son phấn lại đầy sát khí này.
Tuy gương mặt yếu đuối nhưng lại sở hữu một đôi mắt sáng ngời, kiên cường.
Ở khoảng cách gần như vậy, cô ngẩng đầu nhìn anh, rõ ràng là sợ muốn chết nhưng vẫn cứng đầu không né tránh. Mười ngón tay nắm chặt cổ áo anh càng lúc càng siết chặt, đồng tử sáng rực, dường như không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ cuộc.
Không khí ngưng đọng vài giây.
Chu Thanh Nam hạ mắt, mặt không cảm xúc nhìn gương mặt nhỏ nhắn trước mặt. Một lúc sau, anh nhướn mày đầy ẩn ý.
Trái ngược với sự bình tĩnh của đối phương, lúc này Trình Phi đã căng thẳng đến mức sắp nôn ra, nhịp tim trong lồng ngực như trống đánh. Mỗi tiếng trống đều đánh mạnh vào màng nhĩ, trong đầu như có hàng trăm con ong bay vo ve khiến cô hoa mắt chóng mặt, đầu óc quay cuồng.
Thật lòng mà nói, Trình Phi không hề chắc chút nào cả, cô hoàn toàn không biết người đàn ông này có giúp cô bịa chuyện hay không.
Nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, cô không còn lựa chọn nào khác. Dù khả năng chiến thắng chỉ có 1%, cô cũng phải đánh cược.
Thoạt nhìn, người này chính là nhân vật tầm cỡ.
Những nhân vật lớn này xem trọng thể diện nhất, lúc này có vô số ánh mắt đang nhìn, vô số đôi tai đang nghe. Chỉ cần cô một mực khẳng định mình đang mang thai con của anh, khuấy đục một vũng nước, thật giả lẫn lộn, thì hoàn toàn chẳng có ai phân biệt được. Ai mà muốn mang tiếng bội bạc cơ chứ?
Trình Phi thầm nghĩ.
Phía trên đỉnh đầu, người đàn ông vẫn im lặng như trước, chỉ dùng đôi mắt đẹp nhưng bạc tình kia nhìn thẳng vào cô với ánh mắt đầy ẩn ý, khiến Trình Phi càng thêm sợ hãi, da đầu bắt đầu tê dại.
Ngay lúc đó, đám thanh niên tóc vàng ở phía sau lại có động tĩnh.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán gã tóc vàng, hối hận xen lẫn hoảng sợ. Gã vội vàng chạy tới, cúi đầu khom lưng cười nịnh nọt với Chu Thanh Nam, cung kính nói: “Thật ngại quá anh Chu, đã làm phiền anh rồi. Chắc chắn là đầu óc của con đàn bà này có vấn đề, em sẽ xử lý ngay.”
Vừa dứt lời, gã tóc vàng liền cúi xuống túm lấy cổ áo Trình Phi, nghiến răng nghiến lợi quát khẽ: “Mày muốn chết hả con khốn, tự mày muốn chết thì đừng có lôi bọn tao theo.”
Nói xong, gã tóc vàng lôi Trình Phi định kéo cô đi.
Trình Phi hoảng hốt, liều mạng giãy giụa muốn thoát khỏi gã tóc vàng. Tuy rưng rưng nước mắt, nhưng cô vẫn nhìn chằm chằm người đàn ông trên ghế sofa. Ánh mắt ấy chất chứa nhiều cảm xúc phức tạp, oán hận, cầu xin, và một tia hy vọng cuối cùng.
— Giúp tôi với.
Nước mắt sợ hãi tuôn rơi, cô mấp máy môi nói không thành tiếng, gần như tuyệt vọng.
Thế nhưng, ngay khi Trình Phi nghĩ rằng mình đã hoàn toàn xong đời thì một giọng nói trên đầu lại vang lên, anh hờ hững buông ra ba chữ: “Thả cô ấy ra.”
“…” Ánh mắt Trình Phi chợt lóe lên nét kinh ngạc.
Gã tóc vàng đang giằng co với Trình Phi cũng sững sờ, vô thức buông lỏng tay, kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Từ đầu đến cuối, Chu Thanh Nam chẳng thèm liếc nhìn gã tóc vàng lấy một cái. Anh tựa lưng vào ghế sofa, lười biếng buông mắt nhìn Trình Phi, một lát sau mới hỏi: “Lần khám thai tiếp theo là khi nào?”
Trình Phi chưa phản ứng kịp, run hàng mi nói khẽ: “Cái gì?”
“Không phải cô đang mang thai sao.”
Ánh mắt Chu Thanh Nam lướt qua khuôn mặt cô, nhếch môi đầy ẩn ý: “Tôi chịu trách nhiệm.”
***
Hiện trường lập tức ồn ào vài giây.
Mọi người xung quanh nhìn nhau, đều lộ vẻ khó tin.
Ban đầu, khi cô gái nhỏ này nói muốn tìm Chu Thanh Nam, bọn họ còn không tin lắm, cảm thấy hai người chẳng có liên quan gì đến nhau, thật sự không giống có quan hệ gì.
Kết quả, bây giờ sự thật đã phơi bày, hai người này chẳng những có quan hệ mà còn có cả con với nhau nữa.
Cô gái mặc áo hai dây thấy vậy chỉ cảm thấy sợ hãi, vỗ vỗ ngực nói nhỏ: “May mà tôi chưa làm gì cô ta.”
Gã xăm hình gai đen cũng sợ hãi, lau mồ hôi trán, chửi thầm: “Thằng chó tóc vàng, suýt nữa thì hại chết tao rồi!”
Cách đó vài mét, sắc mặt tên tóc vàng đang nhanh chóng chuyển sang xanh mét. Gã nhát gan, sợ hãi quỳ sụp xuống đất, thái độ với Trình Phi ngay lập tức thay đổi 180 độ, nịnh nọt cười gượng gạo còn khó coi hơn cả khóc: “Chị dâu cả! Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm!”
Trình Phi vừa thoát chết liền thở phào nhẹ nhõm, nghe thấy lời của gã tóc vàng, lập tức liếc mắt nhìn với vẻ ghê tởm.
Cô chỉ quay lại công ty lấy bút ghi âm, nếu không phải bị gã tóc vàng chặn lại ở giữa đường, sao lại vô tình xông vào đây rồi gặp phải những chuyện rắc rối này?
Nói cho cùng, tất cả đều tại thằng ngu này cả!
Trình Phi vô cùng tức giận. Lúc này, lại nghe thấy người đàn ông trên ghế sofa lên tiếng, hỏi với vẻ tò mò, thờ ơ: “Cậu đã làm gì chị dâu cả của mình rồi?”
Nghe vậy, Trình Phi quay đầu lại, thấy người nọ vừa nói vừa ung dung đổi tư thế ngồi. Tay trái anh chống cằm, tay phải cầm hai viên ngọc bích đặt trên ghế sofa, xoay xoay theo thói quen.
Ánh mắt Trình Phi vô thức rơi vào tay anh.
Ngón tay người đàn ông rất dài, khớp xương rõ ràng, những viên ngọc bích chất lượng cao được anh xoay tròn trong lòng bàn tay va vào nhau, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng ma sát khe khẽ.
Tư thế lười biếng uể oải này phối với gương mặt lạnh lùng lại kiêu ngạo kia, thật sự rất bắt mắt.
Nhưng sao lại giống như đang xem kịch vậy?
Cách đó không xa, gã tóc vàng nghe thấy câu hỏi này, liền đáp: “Hôm nay, cô của em tái hôn nên mời em đến làm chú rể phụ. Em uống hơi nhiều, ra ngoài thì gặp phải chị dâu cả. Lúc đó đã hơn 2 giờ sáng rồi, em thấy chị dâu cả con gái một mình đi đường đêm, sợ chị ấy gặp nguy hiểm nên muốn đưa chị ấy về nhà. Kết quả chị dâu cả phản ứng thái quá, xịt cả bình hơi cay vào mặt em…”
Trình Phi nghe mà bốc hỏa, mắt trợn tròn xoe, thật sự hận không thể đấm cho kẻ ngu đổi trắng thay đen này một trận. Còn chưa kịp lên tiếng, người đàn ông đang nghịch viên ngọc bích đã nghiêng đầu nhìn cô.
Anh nhướn mày: “Thật vậy ư?”
“Không phải!” Trình Phi sốt ruột đến mức giậm chân.
“Kiềm chế một chút, đừng làm động thai.”
Trình Phi: “…”
Trình Phi nghẹn họng, ôm trán im lặng.
Trong mâu thuẫn này mỗi người đều có một ý kiến khác nhau, Chu Thanh Nam chẳng quan tâm sự thật ra sao, chỉ thấy cô gái nhỏ này thú vị. Kịch đã xem đủ, anh cũng lười phí thời gian thêm nữa liền ngoắc ngón tay, một gã đàn ông lực lưỡng mặc vest bên cạnh lập tức cúi đầu, cung kính chờ anh dặn dò.
Chu Thanh Nam dặn dò vài câu, người thanh niên gật đầu, không nói thêm lời nào đã tiến lên túm cổ áo gã tóc vàng lôi ra khỏi cửa nhà máy.
Trình Phi không biết gã tóc vàng sẽ ra sao, cũng chẳng dám tò mò.
Bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng thoát thân.
Nghe tiếng ngọc bích leng keng bên tai, Trình Phi liếc nhìn người đàn ông trên ghế sofa. Một lát sau, cô hít sâu một hơi, cuối cùng lại lấy hết can đảm hắng giọng, cố gắng bình tĩnh nói: “Ngày mai tôi còn phải đi làm, tôi đi trước đây.”
Nói xong, không đợi đối phương phản ứng, Trình Phi nhanh chóng xoay người, đi thẳng về phía cửa nhà máy.
Lần này, không còn ai dám ngăn cản cô nữa, đám người nhìn cô với ánh mắt khác nhau, tự động tách ra một con đường tựa như Moses rẽ nước biển(*).
(*)Điển tích Kinh Thánh — Moses giơ gậy khiến Biển Đỏ tách ra.
Trình Phi sải bước.
Tuy nhiên, chưa đi được mấy bước, phía sau lại bất ngờ vang lên một câu: “Đợi đã.”
“…” Trình Phi bắt đầu lo lắng, thần kinh lập tức căng thẳng, xoay người lại.
Người đàn ông có đôi mắt màu sáng nhìn cô, hỏi: “Vẫn chưa rút ra được bài học gì sao?”
Trình Phi biến sắc, sững sờ.
Rút ra bài học gì? Là nói về việc cô đi đêm một mình rồi gặp phải đám tóc vàng đấy ư…
Chưa kịp hoàn hồn, cô đã thấy đối phương cầm chiếc vest đen trên ghế sofa ném cho cấp dưới rồi đứng dậy. Anh vừa đi vừa nghịch viên ngọc bích, lướt qua cô, mặt không cảm xúc bỏ lại hai chữ: “Theo tôi.”
***
Sau nửa đêm, trời ở Tân Cảng càng tối hơn, chỉ còn tiếng gió rít.
Tài xế đã lái xe đi rồi.
Chu Thanh Nam bước ra khỏi nhà máy rồi dừng lại bên bãi đất hoang, lấy bật lửa ra châm một điếu thuốc. Trình Phi đi theo ra phía sau, dù sao cũng là người lạ, lại biết người đàn ông này không phải hạng người lương thiện nên cô không dám lơ là. Cô chỉ đứng cách xa vài mét, nhìn anh một cách cảnh giác và đề phòng.
Chu Thanh Nam cũng không để ý đến cô, khuôn mặt anh tuấn bị che khuất trong màn đêm và khói thuốc, trông có vẻ không rõ ràng lắm.
Vài phút sau, một chiếc xe việt dã màu đen tuyền chậm rãi chạy đến rồi dừng lại.
Cửa xe phía ghế lái mở ra, người bước xuống khoảng 30 tuổi, trông dáng vẻ là một người từng trải, nói năng thận trọng, giữa lông mày có một vết sẹo cũ. Người đó đi vòng ra phía sau, mở cửa xe.
Chu Thanh Nam dụi tắt điếu thuốc, cúi người lên xe. Ngồi yên vị vài giây, thấy cô gái bên ngoài xe không có động tĩnh gì mới khẽ nhướn mày, quay sang nhìn cô.
Rõ ràng anh không nói một lời nào, nhưng chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người ta cảm thấy áp lực, không rét mà run.
Trình Phi mím môi, biết tình cảnh hiện tại của mình rất nguy hiểm, hoàn toàn không thể cứng đối cứng với anh ở đây. Cô không còn cách nào khác, chỉ đành cắn răng lên xe.
Rầm.
Tài xế đóng cánh cửa sau của xe lại.
Bánh xe việt dã màu đen nghiền nát đám cỏ dại lộn xộn, một cú đạp ga đã lao thẳng ra khỏi khu nhà máy bỏ hoang.
Trong không gian khoang xe rộng rãi sang trọng không bật đèn, cũng không ai nói chuyện, mờ mịt u ám, tĩnh lặng như tro tàn.
Mười ngón tay Trình Phi nắm chặt dây đeo ba lô, vô cùng hoảng loạn, cả người như ngồi trên đống lửa, không biết chiếc xe này sẽ đưa mình đi đâu.
Cô liếc mắt nhìn về phía buồng lái, tài xế có vết sẹo trên lông mày đang lái xe, mặt lạnh tanh.
Lại liếc mắt nhìn sang bên cạnh.
Người đàn ông họ Chu nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng đèn đường bên ngoài cửa sổ xe sẽ chiếu vào, làm sáng lên sườn mặt với đường nét góc cạnh như lưỡi dao của anh khiến người ta không nhịn được mà muốn tìm hiểu. Một gương mặt cứng rắn ngang ngược như vậy, sao lại có thể sinh ra đường nét như ngọc bích tuyết trắng.
Cổ áo sơ mi của anh hơi mở ra một cách gợi cảm, làn da săn chắc ở ngực ẩn hiện.
Đối lập quỷ dị.
Viên ngọc bích trắng xoay tròn trong lòng bàn tay anh, xoay đến mức Trình Phi hoa mắt, chỉ cảm thấy càng thêm hoảng hốt, luống cuống.
Khi đang vô cùng lo lắng, trong không gian lặng như tờ bỗng nhiên vang lên giọng nói đã không còn xa lạ. Giọng điệu hờ hững mà lại lơ đãng, từ từ đâm vào màng nhĩ mỏng manh của cô.
“Em gái, to gan thật đấy.”
Bình luận về bài viết này