Chương 4: “Tên người đàn ông của em.”

Người đàn ông vừa mới dứt lời, lông tơ trên toàn thân Trình Phi đều dựng đứng cả lên.

“Em gái” là tiếng địa phương vùng Quảng Đông dùng để gọi các cô gái trẻ, thường mang chút cưng chiều trong đó. Nhưng từ ngữ ấm áp và tươi sáng đó được phát ra từ miệng người này lại hoàn toàn biến vị, chỉ khiến người ta cảm thấy bất an.

Trình Phi không ngốc, đương nhiên cô nghe ra được đây không phải là một lời khen, trái lại còn vô cùng mỉa mai. Mỉa mai cô gan to bằng trời, dám vuốt râu hùm, kéo anh ra làm kẻ thế mạng.

Cô xấu hổ và lúng túng, gương mặt vốn bị gió đêm thổi đến tê cứng bỗng ửng đỏ như quả lựu một lần nữa. Khoảnh khắc đó, cảm giác chột dạ lại còn vượt qua cả nỗi sợ hãi.

Trình Phi ngồi đờ ra do dự vài giây, cắn môi, nội tâm giằng co mấy hiệp. Cuối cùng cô hạ quyết tâm, thở ra một hơi rồi nói: “Thật sự xin lỗi.”

Giọng nói của cô vốn trong trẻo và nhẹ nhàng, bốn chữ đó như gió thoảng lay động thính giác Chu Thanh Nam, không cần suy nghĩ kỹ cũng có thể hiểu được sự áy náy trong lời nói của cô.

Tiếng va chạm của viên ngọc trong xe hơi khựng lại, động tác xoay viên bạch ngọc trong tay Chu Thanh Nam dừng hẳn. Anh nâng mí mắt nhìn cô, ánh nhìn thẳng thắn, lạnh lẽo và nhạt nhòa, không hề gợn sóng.

Anh chỉ nhìn cô, không nói một lời.

Trình Phi sợ ánh mắt của người này, cảm giác bị anh dò xét rất kỳ lạ. Rõ ràng ánh nhìn ấy như được tôi luyện trong băng sương lạnh lẽo, nhưng thứ thực sự dội lên giác quan cô lại là lửa. Gò má, vành tai, từng tấc da thịt đều nóng rực như bị thiêu đốt.

Sự im lặng lan ra trong xe một lúc.

Trình Phi đợi mãi không thấy đối phương trả lời, không đoán được anh đang nghĩ gì, đành phải tiếp tục mở lời. Cô dùng thái độ thành khẩn nói: “Chuyện tối nay, tôi cũng vì bất đắc dĩ nên mới kéo anh xuống nước. Dù sao cũng phải cảm ơn anh đã không vạch trần lời nói dối của tôi ngay lúc đó.”

Chu Thanh Nam nhướn mày, giọng điệu rất tùy ý: “Cược lớn như vậy, cô không sợ thua thảm hay sao.”

Trình Phi mím môi im lặng một lát, thành thật trả lời: “Trong tình thế lúc đó, tôi cũng không còn đường nào khác để đi.”

Chu Thanh Nam cười khẩy, vẫn cái vẻ thờ ơ thường lệ: “Tối nay nhiều người như vậy, cả trai lẫn gái hơn mười người, cô lại cố tình chọn tôi đến giúp cô.”

Nói rồi, năm ngón tay thon dài của anh nhúc nhích, tiếp tục nghịch viên ngọc bích trắng, khóe miệng nhếch lên một đường cong mang theo chút châm biếm: “Cô gái, cô có biết tôi là ai không.”

Trình Phi nghe xong cũng không nghĩ nhiều, nói thẳng ra dòng suy luận đầy logic của mình: “Chẳng cần biết anh là ai, ít nhất anh cũng đã giúp tôi một lần. So với những người khác ở đây, xác suất anh giúp tôi lần thứ hai lớn hơn rất nhiều.”

Cô vừa dứt lời, trong xe bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

Ngay cả người đàn ông có vết sẹo trên mặt ngồi ở ghế lái từ đầu đến cuối đều như tàng hình cũng cảm thấy ngạc nhiên, liếc nhìn Trình Phi ở ghế sau qua kính chiếu hậu một cái.

Chu Thanh Nam thì hơi nheo mắt lại, không biết đang nghĩ gì.

Trình Phi thấy tình hình này thì sững sốt, cô đờ đẫn vài giây mới chậm chạp phản ứng lại, đưa tay vỗ trán.

Gay go rồi! Người đàn ông này nhìn qua là biết vô cùng mưu mô, cô nói như vậy chẳng khác nào tự vạch áo cho người xem lưng, nói cho anh biết người trốn trong tủ sắt ở tầng hai chính là cô hay sao!

Bây giờ thì hay rồi.

Ban đầu có thể anh chỉ nghi ngờ thôi, cô lại tự khai báo như vậy, hoàn toàn tự kết liễu mình luôn rồi.

Trình Phi vốn đã lo lắng bất an, giờ phút này càng hoảng sợ hơn. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp vải váy sau lưng cô, dính chặt vào da, lạnh lẽo thấu xương.

Người đàn ông bên cạnh tỏa ra khí thế áp bức bức người, Trình Phi biết mình đang ở dưới áp lực cực lớn, đầu óc không tỉnh táo, càng giải thích càng sai. Suy tính tầm mười mấy giây, cô chỉ có thể khô khốc nuốt nước miếng, bắt đầu chuyển chủ đề.

“Ồ, đúng rồi.”

Trình Phi cố gắng tỏ ra bình tĩnh, lấy từ trong túi xách ra chiếc điện thoại đã tắt nguồn với màn hình đen kịt và một sợi dây sạc. Cô nhìn sang bên cạnh, lúng túng nhưng vẫn lễ phép nói: “Anh Chu, điện thoại của tôi hết pin rồi, có thể mượn sạc trên xe của anh một chút được không?”

Chu Thanh Nam nghe vậy thì hơi cử động, uể oải điều chỉnh lại tư thế ngồi. Tay phải của anh chống cằm, tay trái nghịch viên ngọc, đôi mắt phượng màu nhạt không chớp, tiếp tục nhìn chằm chằm vào mặt Trình Phi.

Anh hất nhẹ cằm, ra hiệu cho cô tự nhiên, trưng ra dáng vẻ như đang nhàn nhã uống trà mát xem cô còn có thể bày trò gì nữa.

Trong tình cảnh này, chỉ có Chúa mới biết nội tâm Trình Phi đang bối rối và hoảng loạn đến mức nào. Nhưng cô không dám thể hiện ra, chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì mà nghịch điện thoại, nghịch dây sạc, sau đó cúi người xuống, cắm đầu sạc vào ổ cắm trên xe.

“Có phải cô rất sợ hay không.”

Bất chợt, một giọng nói lạnh lùng lười biếng lọt vào tai Trình Phi khiến cô giật nảy mình, lập tức ngồi thẳng dậy.

Cô vừa ngẩng cổ lên đã chạm phải đôi mắt sâu thẳm, đẹp đẽ và đầy ẩn ý của người đàn ông.

Lồng ngực đập thịch hai cái, nhịp tim như lỡ mất một nhịp.

Mặt Trình Phi lúc trắng lúc đỏ, âm thầm hít một hơi thật sâu, tự thuyết phục bản thân bình tĩnh. Cô cảnh giác nhìn anh, không nói gì.

“57 giây.” Chu Thanh Nam vẫn giữ tư thế chống cằm, nhận xét hành động sạc điện thoại vừa rồi của cô: “28 động tác giả.”

Trình Phi: “…”

Tôi sạc điện thoại mà anh quan sát kỹ lưỡng vậy, đến cả việc tôi làm bao nhiêu động tác giả cũng đếm rõ ràng, có phải hơi rảnh rỗi quá không vậy đại ca?

Trình Phi nghẹn họng, nhất thời không biết nên nói gì. Đúng lúc này, cuối cùng gã giang hồ mặt sẹo lạnh lùng ngồi trên buồng lái cũng lên tiếng nói ra câu thoại đầu tiên kể từ khi xuất hiện.

Không thể nhìn ra được bất cứ cảm xúc nào trên mặt hắn, hắn không quay đầu lại mà chỉ nắm chặt vô lăng, cung kính nói: “Ông chủ, sắp vào đường vành đai số 4 rồi. Mình đi đâu ạ?”

Nghe vậy, Trình Phi lập tức thấy hơi bồn chồn.

Qua 1 tiếng đồng hồ dạo chơi trong nhà máy bỏ hoang, lúc này đầu óc Trình Phi toàn là đủ loại cảnh phim tội phạm, nào là chợ đen buôn người, buôn bán nội tạng, hòn đảo bí mật… Ai mà biết được tên họ Chu này có phải là loại người mặt người dạ thú, bán cô sang Châu Phi đào quặng đen hay không cơ chứ.

Đang lo lắng bất an, cô lại nghe thấy tên họ Chu lên tiếng.

“Báo địa chỉ đi.”

… Ơ?

Trình Phi hơi sững sờ, quay phắt đầu nhìn sang bên cạnh. Ánh mắt cô vừa kinh ngạc vừa ngờ vực, vô cùng phức tạp.

Chu Thanh Nam cũng đang cụp mắt, nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc. Sau vài giây đối mặt, anh như có chút mệt mỏi, buông tay xuống, tựa lưng vào ghế da nhắm mắt lại, nói: “Nếu cô không muốn về nhà, tôi cũng có thể đưa cô trở lại tủ sắt trong xưởng sửa chữa ô tô. Lựa chọn như thế nào là tùy cô.”

Trình Phi ngẩn người, đờ người vài giây mới rặn ra được một câu: “… Cảm ơn anh.”

Lần này, Chu Thanh Nam không mở mắt, cũng không để ý đến cô nữa.

Gã mặt sẹo trên buồng lái cũng không nói gì nữa, im lặng chờ Trình Phi nói ra địa chỉ. Thế nhưng mười mấy giây trôi qua, vẫn không nghe được đáp án.

Ánh mắt tên mặt sẹo lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, nhìn vào cô gái trẻ trong gương chiếu hậu.

Lúc này, cuối cùng Trình Phi cũng lên tiếng.

Cô mỉm cười với người trên buồng lái, nói: “Anh cứ lái về phía Đông đi, nhà tôi ở gần đường vành đai 2 phía Đông.”

Trình Phi không hề nói thẳng ra địa chỉ nhà mình.

Mượn lời đánh giá của bà nội Trình về cháu gái của mình, cô nhóc Trình Phi này không thông minh, nhưng lại có nhiều trò vặt vãnh lắm. Bề ngoài nhìn cô có vẻ vô tư, nhưng trên thực tế lại khá thận trọng.

Trong mắt Trình Phi, hai người đàn ông ngồi cùng xe này có thân phận mờ ám khó lường, hoàn toàn thuộc về một thế giới khác với cô. Lần gặp mặt đêm nay chỉ là một sự tình cờ đi chệch khỏi quỹ đạo của số phận, trời vừa sáng, họ đi đường họ cô đi đường cô, chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa.

Phòng người là điều không thể thiếu. Để tránh những rắc rối không đáng có, cô không định để lộ địa chỉ nhà thật sự của mình.

Xuất phát từ tâm lý cảnh giác này, Trình Phi chuẩn bị mở ra chế độ chỉ đường vòng.

Lúc này đã là hơn 3 giờ sáng, trên đường lớn chỉ lác đác vài chiếc xe lao vút qua, hầu như không thấy bóng người đi bộ.

Tình hình giao thông rất tốt, chiếc xe việt dã màu đen chỉ dùng chưa đến 25 phút để lái từ khu Tân An mới đến khu trung tâm thành phố.

Ban đầu lộ trình còn khá bình thường, nhưng vừa vào khu vực vành đai 2 phía Đông, Trình Phi bắt đầu thi triển công lực. Lúc thì chỉ huy rẽ trái phía trước, nói nhớ nhầm đường, rồi lại bảo quay đầu tại chỗ. Lúc thì yêu cầu chạy qua giao lộ lớn, đi thêm mấy trăm mét lại bắt vòng về phía sau một trung tâm thương mại.

Sau khi bị cô giày vò qua lại ba lần như thế, Trình Phi lén lút cầm chiếc điện thoại đang sạc lên xem.

Màn hình sáng lên, mức pin hiển thị đã sạc được 30%.

Đủ cho cô bắt taxi về nhà và gọi 110 khi có sự cố bất ngờ.

Trình Phi thầm thấy vui mừng trong lòng, cô vươn cổ quan sát ngoài cửa xe. Thấy quanh đây ánh đèn sáng choang, còn có thể lờ mờ nghe được tiếng người, cũng xem như một nơi khá an toàn, cô cũng chẳng kịp nhìn kỹ, vội vỗ cửa xe nói: “Đến rồi đến rồi! Đến nhà tôi rồi, phiền dừng xe ở đây nhé!”

Người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở bên cạnh nâng mí mắt lên.

Ánh mắt của Chu Thanh Nam xuyên qua cửa sổ xe, lười biếng rơi vào tòa nhà bên ngoài cửa sổ. Nửa giây sau, anh thản nhiên nhận xét: “Nhà cô rất khí thế đấy.”

Nghe thấy lời này, Trình Phi vừa thu dọn đồ đạc xong chuẩn bị xuống xe lại ngẩn người, vô thức nhìn theo ánh mắt của anh.

Chỉ thấy chiếc xe việt dã đen dừng lại theo lời cô nói, ven đường là một tòa nhà hoành tráng, lộng lẫy, trên đỉnh nổi bật mấy chữ neon rực rỡ: Tiệm massage chân Tân Thái.

“…”

Lông mày Trình Phi giật không kiểm soát, cạn lời.

Hai giây sau, cô vội ho một tiếng để thanh giọng, giải thích: “Khu nhà tôi ở ngay phía tiệm massage chân này, chỉ cần đi vài bước là tới thôi, tôi xuống xe ở đây.” 

Chu Thanh Nam xoay viên ngọc trong tay, khoảnh khắc đó, lần đầu tiên anh muốn bật cười. Những trò vặt này trẻ con đến mức không đáng để tâm, đến mức anh còn lười vạch trần, chỉ tựa lưng vào ghế ngồi nhìn cô diễn trò.

Chỉ thấy cô gái nghiêm túc bịa chuyện xong thì nhanh tay rút dây sạc, nhét cùng điện thoại vào balo. Hai tay cô chắp trước trán, thành khẩn cúi người về phía anh: “Cảm ơn anh Chu đã đưa tôi về nhà, tôi rất biết ơn.”

Nói xong, cô không dám chậm trễ một giây, đẩy cửa xe ra chuồn đi giống như một chú cá con màu trắng bơi vào trong biển đèn neon lập lòe lờ mờ, diêm dúa lẳng lơ. Sau khi đứng vững, trở tay đóng cạch cửa lại, cúi người xuống, vẫy tay với anh cách cửa sổ xe: “Tạm biệt nhé!”

Chu Thanh Nam không nói gì. Trong tầm mắt là gương mặt của cô gái trẻ, cửa sổ nâng lên quá cao nên nửa gương mặt của cô bị ngăn lại ở bên ngoài lớp kính đen, chỉ lộ ra một đôi mắt hệt như trăng non, trong sáng ngây thơ, điểm xuyết cho những giọt sương mù buổi sớm.

Chào tạm biệt xong, anh cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng của cô cuối cùng cũng được thả lỏng, tinh quái thở phào nhẹ nhõm. Cô quay đầu bước đi, không lưu luyến một chút nào cả.

Không biết đó là loại tâm lý nào, chỉ có thể đổ cho ma xui quỷ khiến.

Đôi môi mỏng của Chu Thanh Nam khẽ nhếch, đột nhiên lên tiếng gọi cô lại. Bóng trắng trong biển đèn khựng bước, rồi quay đầu.

Trong lòng Trình Phi gõ trống thình thịch, đoán xem anh gọi mình vì chuyện gì. Trầm ngâm hai giây, cô như hiểu ra, nói: “Yên tâm. Anh đã cứu tôi, chuyện tối nay tôi sẽ không báo cảnh sát đâu, cũng sẽ không nói lung tung với người ngoài đâu.”

Ai ngờ người trong xe nhìn cô, chỉ thốt ra ba chữ, dường như đang chỉ nói chơi: “Chu Thanh Nam.”

Trình Phi sửng sốt, bối rối: “Hửm?”

“Có con luôn rồi.”

Có lẽ là rảnh quá, một người như Chu Thanh Nam lại dùng lời Trình Phi nói ban nãy ra trêu cô. Anh vừa nói vừa châm một điếu thuốc rít một hơi, trong vẻ ngông nghênh có phần hứng thú: “Chẳng phải cô nên biết tên người đàn ông của mình sao.”

••••••••

Lời tác giả:

Phương châm của Phi tử: Uống rượu mạnh nhất, yêu kẻ hoang dã nhất.


Bình luận

Bình luận về bài viết này