Rạng sáng, gió trên đường phố đã yếu bớt, thổi vào mặt cũng không còn lạnh nữa.
Trạm xe buýt bên cạnh Trình Phi không có một bóng người, bảng quảng cáo thay đổi luân phiên, chuyển từ hình ảnh nữ minh tinh nổi tiếng đại diện cho trang sức kim cương sang hình ảnh quảng bá của một khu du lịch, bầu trời đêm lấp lánh sao trời.
Phía sau Trình Phi, tòa nhà tiệm massage chân Tân Thái kia vừa nhìn đã thấy rất sang trọng. Tài xế ở bãi đỗ xe chẳng những mặc vest thắt cà vạt, trên tay còn đeo một đôi găng tay trắng tinh, cả bộ trang phục đó bằng cả tháng lương của không ít người.
Điều kỳ quái chính là tiệm massage này không phải KTV nhưng lại bật nhạc, một giọng nam trầm khàn khẽ ngâm nga hát một bài dân ca mà Trình Phi chưa từng nghe thấy.
Cô chỉ ngẩn người trong vòng hai ba giây ngắn ngủi.
Khoảnh khắc đó cô sinh ra một loại ảo giác, dường như tất cả cảnh vật, âm thanh và màu sắc, động và tĩnh ở quanh đây đều chỉ làm nền cho sự ra đời của một cái tên.
Chu Thanh Nam.
Nghe… cũng khá hay.
Trình Phi đọc thầm cái tên này trong lòng, một lúc sau, cô thoát khỏi dòng suy nghĩ và trở về thực tại.
Trông thấy cửa sổ xe ở ghế sau của chiếc xe việt dã đen vẫn đang hé mở, người đàn ông đang hút thuốc nhìn cô qua làn khói, dáng vẻ tùy ý gần như lười biếng, hứng thú trong mắt không thể diễn tả được.
Trình Phi bỗng hơi nghi ngờ.
Lẽ ra, anh không phải là người bình thường sống cuộc đời tầm thường, anh vốn phải phải che giấu thân phận, vậy mà lại nói rõ họ tên với cô, trông chả hợp lý tí nào.
Hành động như vậy là vì anh tin tưởng rằng cô đã nói là sẽ làm, tuyệt đối không bán đứng anh sau đó. Hay là thế lực quá lớn, ngông cuồng đến cực điểm nên đã ngang nhiên coi trời bằng vung?
Trình Phi không hiểu, cũng không đoán ra.
Dù sao sau này cũng sẽ không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa, cô cũng không kìm nén sự tò mò của mình, nhíu mày hỏi thẳng: “Anh cứ thế nói cho tôi biết anh họ gì tên gì, không sợ tôi vừa đi khỏi sẽ đến đồn cảnh sát báo án sao?”
Nghe thấy lời Trình Phi nói, phản ứng của Chu Thanh Nam lại nằm ngoài dự đoán của cô.
Cô cứ nghĩ rằng mình nhắc nhở như vậy, ít nhiều gì anh cũng sẽ cảm thấy hơi hối hận. Tuy bề ngoài vẫn phải tỏ ra bình tĩnh như một ông trùm, nhưng trong lòng cũng nên hối tiếc.
Tuy nhiên, người này không hoảng hốt cũng chẳng phiền não, chỉ bình tĩnh đáp lại một cách lười biếng: “Cô đi báo án, cùng lắm là nói mình bị chặn đường cướp của bất thành thôi. Người cướp của cô đâu phải tôi, tôi là một doanh nhân tuân thủ pháp luật, đóng thuế đúng hạn, thỉnh thoảng còn làm việc tốt, dám làm việc nghĩa. Sợ gì chứ?”
Anh trưng ra dáng vẻ không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ ma gõ cửa, sự thẳng thắn và bình tĩnh này khiến Trình Phi không khỏi ngỡ ngàng. Thậm chí đầu óc của cô còn trở nên hỗn loạn khoảng nửa giây, dường như anh đúng là một công dân tốt, mọi chuyện đêm nay chẳng qua chỉ là cơn ác mộng của cô khi tăng ca quá muộn.
Trình Phi cứng họng, mất mười mấy giây mới tìm lại được chức năng phát âm. Cô không nhịn được, khẽ nói xấu: “Làm như anh thực sự là người tốt vậy đó.”
Chu Thanh Nam nghe thấy lời lẩm bẩm của cô, dường như thấy thú vị, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ, không nói gì nữa.
Trình Phi cũng không muốn lãng phí thời gian nữa.
“Được rồi, anh Chu.” Cô lại nở một nụ cười lấy lệ trên mặt, hòa nhã nói: “Cuối cùng, tôi xin cảm ơn anh lần nữa. Cảm ơn anh đã ra tay cứu giúp tôi đêm nay, sau này có cơ hội, tôi nhất định sẽ báo đáp. Tạm biệt!”
Khoảnh khắc chữ cuối cùng vừa dứt, nụ cười trên mặt Trình Phi liền biến mất, lười giả vờ tiếp. Cô cũng không đợi Chu Thanh Nam trả lời, quay người chạy đi như thể đang trốn ma, không hề quay đầu lại.
Trong xe, Chu Thanh Nam tiếp tục hút thuốc một cách lơ đãng, ánh mắt dõi theo bóng dáng mảnh mai trong màn đêm.
Nhìn thấy cô gái đeo ba lô sải bước nhanh chóng, nhanh chóng vòng qua trạm xe buýt bước lên vỉa hè, sau vài cú rẽ khéo léo, cô biến mất trong ánh đèn rực rỡ bên ngoài tiệm massage chân.
Cửa kính xe màu đen từ từ nâng lên, cuối cùng đã ngăn cách hai thế giới bên trong và bên ngoài xe.
Chu Thanh Nam cúi đầu, mặt không cảm xúc nhìn điếu thuốc trên tay.
Còn lại hai phần ba.
Bình thường, Chu Thanh Nam không nghiện thuốc lá lắm, nhiều thì 6 – 7 điếu một ngày, ít thì chẳng đụng đến. Đêm nay, chỉ trong 3 tiếng đồng hồ mà anh đã hút liền 3 điếu, coi như phá giới.
Chu Thanh Nam ném phần thuốc lá còn lại vào thùng rác trên xe.
Vứt xong, anh nghe thấy ghế lái phía trước truyền đến một giọng nói trầm lạnh xen lẫn chút khàn khàn, cung kính mà lãnh đạm: “Ông chủ, có phải về đường Doãn Hoa không ạ?”
Tài xế trong xe tên Lục Nham, là tâm phúc của Chu Thanh Nam, đã theo Chu Thanh Nam vào sinh ra tử mười mấy năm, một lòng trung thành.
Công việc thường ngày của Lục Nham rất đơn giản, làm tài xế và chạy việc vặt cho Chu Thanh Nam, cùng Chu Thanh Nam tiếp khách, ăn uống, bàn chuyện làm ăn. Thỉnh thoảng gặp phải đối tác khó nhằn thì ra mặt thay Chu Thanh Nam “trao đổi”, chủ yếu là giao tiếp văn minh, lấy đức thu phục lòng người.
Đường Doãn Hoa mà Lục Nham nhắc đến tọa lạc tại vành đai thứ ba phía Nam của Tân Cảng, là khu nhà giàu bậc nhất khu thương mại trung tâm Kim Loan, được mệnh danh là nơi tụ họp của giới thượng lưu Tân Cảng, người mua nhà ở đây không ai không giàu sang phú quý.
Hôm nay quả thật đã quá muộn rồi.
Chu Thanh Nam hơi buồn ngủ, nhắm mắt xoa mi tâm, giữa chân mày mơ hồ hiện lên vẻ mệt mỏi, dùng giọng mũi “ừm” một tiếng đáp lại Lục Nham.
Lục Nham khởi động xe, lái trên con đường lớn, đi thẳng đến khu dân cư cốt lõi của khu thương mại trung tâm Kim Loan.
Chiếc xe việt dã màu đen lao vun vút trong màn đêm.
Chu Thanh Nam luôn là người nói ít làm nhiều, Lục Nham cũng có tính cách trầm lặng ít nói. Xe lái được một lúc, trong xe yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Không lâu sau, một tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Là bài hát “Thiên Nhược Hữu Tình” bản gốc tiếng Quảng Đông của Viên Phượng Anh. Vừa mở đầu đã là phần lời bài hát, xin tha thứ cũng chẳng nói nửa lời, khoảnh khắc này sinh mệnh đang ngưng tụ…
Chưa đợi nữ ca sĩ hát đến câu tiếp theo, Lục Nham đã trượt nút nghe máy.
Lời nói của đối phương ngắn gọn, một câu nói hết toàn bộ sự việc. Sau khi nghe xong, trên mặt Lục Nham không có chút dao động nào, tiện tay cúp máy.
Hắn ngước mắt nhìn vào giữa gương chiếu hậu.
Bên phải của hàng ghế sau, ông chủ của hắn vẫn nhắm mắt như đang ngủ, tay trái thong thả xoay xoay viên bạch ngọc.
Lục Nham nói: “A Văn gặp tai nạn xe ở cầu Tân Cảng, nghe nói bị gãy một chân.”
Sắc mặt Chu Thanh Nam vẫn như thường.
Ông Mai, cây đại thụ ngàn năm này có thế lực trải rộng trong và ngoài nước, cành lá quá nhiều cũng lắm rắc rối, sao mà mọi người có thể cùng chung một lòng được. Hạ Ôn Lương và Phàn Phóng xung đột lợi ích quá nhiều, ngầm đấu đá đã lâu, sớm đã nhìn nhau không vừa mắt. Giờ đây thù cũ thêm thù mới, muốn hai bên biến thù thành bạn đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Chu Thanh Nam hiểu rõ tính cách chó điên của Phàn Phóng, chẳng hề ngạc nhiên chút nào khi nghe thấy tin tức từ miệng Lục Nham. Anh chỉ lười biếng nhếch mép, cũng không mở mắt: “Thù cướp vợ. Thằng nhóc đó không đổ chút máu, bảo anh Phóng của chúng ta sau này làm sao gặp người khác được nữa.”
Nghe vậy, Lục Nham khựng lại, không biết nghĩ đến điều gì. Hắn ngước mắt nhìn vào giữa kính chiếu hậu với ánh mắt phức tạp khó hiểu, muốn nói lại thôi.
Chu Thanh Nam như cảm nhận được, chậm rãi mở mắt, hờ hững nhìn lại Lục Nham thông qua gương chiếu hậu: “Có gì muốn nói ư?”
Lục Nham vừa lái xe vừa trầm ngâm thêm vài giây, bỗng nhiên nhún vai, lắc đầu nói: “Cũng không có gì. Chỉ cảm thấy cô gái tối nay thật may mắn.”
Chu Thanh Nam lười biếng tựa vào lưng ghế, nghe xong lời của Lục Nham thì hơi nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Gió thổi tan mây đen, trăng tròn quang đãng, đèn neon đêm rực rỡ và xa xăm.
Anh chợt ngẩn ngơ, không hiểu sao lại nhớ đến gương mặt trong trẻo linh động và đôi mắt sáng ngời hơn cả bầu trời sao kia.
Chỉ một thoáng gặp gỡ ngắn ngủi, dường như anh đã nhớ rất nhiều về cô.
Trong buồng lái, Lục Nham – người luôn lạnh lùng và hung dữ hiếm khi có hứng thú trò chuyện, chậm rãi nói: “Không thân cũng chẳng quen, chưa từng thấy ai giúp người như anh cả.”
***
Ở tiệm massage chân Tân Thái bên này, Trình Phi vòng vèo trên lề đường vài vòng, cuối cùng cũng trốn thoát thành công.
Cô trốn trong bóng tối lặng lẽ quan sát, cho đến khi nhìn thấy chiếc xe việt dã màu đen đó lại chạy lên đường lớn, tảng đá lớn treo trên đỉnh tim mới rơi xuống đất.
Trình Phi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vỗ ngực. Ngay sau đó như nhớ ra điều gì, cô vội vàng cầm điện thoại lên, bật màn hình gọi điện.
Vừa rồi điện thoại được sạc lại, cô kiểm tra tin nhắn WeChat thì phát hiện trong hơn 1 tiếng đồng hồ điện thoại tắt máy, mẹ cô đã gọi cho cô hai mươi mấy cuộc gọi thoại, rõ ràng là đã rất lo lắng.
Cô nhất định phải gọi lại ngay lập tức để báo bình an.
Người ở đầu dây bên kia rõ ràng là cầm điện thoại không rời, cuộc gọi này của Trình Phi vừa gọi gần như được kết nối ngay lập tức.
“Trời ơi, cuối cùng con gái cưng của mẹ cũng gọi lại rồi!” Giọng nữ trong điện thoại thở dài nhẹ nhõm, suýt mừng đến phát khóc: “Mẹ còn tưởng con xảy ra chuyện gì, suýt nữa thì gọi điện báo cảnh sát rồi.”
Trải qua quá nhiều chuyện kinh hoàng và hoang đường trong một đêm, lúc này nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ Trình, Trình Phi nhắm mắt lại, thở dài một hơi, vai cũng thả lỏng theo.
Không muốn để mẹ lo lắng, Trình Phi gượng cười, cố gắng nói bằng giọng điệu thoải mái: “Vừa rồi điện thoại hết pin nên tắt máy. Hôm nay con nhiều việc quá, tăng ca đến giờ mới xong, xin lỗi mẹ.”
“Được rồi.” Trình Phi từ nhỏ đã ngoan ngoãn, mẹ Trình luôn không nghi ngờ lời con gái nói, chỉ dịu dàng dặn dò: “Xong việc rồi thì tốt, mau về nhà đi.”
“Vâng.”
Cúp điện thoại, Trình Phi cất điện thoại vào ba lô, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một chiếc taxi vừa chạy đến từ phía trước, cô vội vàng giơ tay vẫy lại.
Một phút sau, taxi dừng lại bên đường. Trình Phi kéo cửa xe ngồi vào, báo địa chỉ cho bác tài rồi rời đi.
***
Nhà của Trình Phi nằm ở khu Bình Cốc, một khu nhà tập thể của doanh nghiệp nhà nước, cao 7 tầng, không có thang máy. Diện tích sở hữu 94 mét vuông, ba phòng ngủ, một phòng vệ sinh, là căn nhà cũ mà ba mẹ Trình đã mua cách đây 7 năm.
Giá nhà ở khu Bình Cốc thuộc loại thấp nhất trong sáu quận của thành phố chính Tân Cảng. Bảy năm trước, căn nhà này mua với giá bao nhiêu, bây giờ bán ra cũng với giá đó, hoàn toàn không có bất kỳ thuộc tính tài chính nào. Ưu điểm duy nhất là nằm ở trung tâm thành phố, giao thông tương đối thuận tiện.
Lúc này đã gần 4 giờ sáng.
Trình Phi bước vào cửa đơn cũ kỹ, giậm chân, cố gắng làm sáng đèn cảm ứng trên đầu.
Tòa nhà này còn lâu đời hơn cả Trình Phi, cảm ứng không còn nhạy nữa. Giậm chân một cái, đèn không sáng, giậm lại lần nữa vẫn không sáng. Trình Phi bất lực, biết rằng cái đèn cũ kỹ này lại hỏng rồi, cô đành phải bật đèn pin điện thoại, leo lên tầng 5.
Lấy chìa khóa ra, mở cửa.
“Đài truyền hình của các con cũng thật là. Cũng đâu phải bệnh viện, cần gì phải làm việc thâu đêm suốt sáng để cứu người.” Vừa bước vào cửa, một giọng nữ đã vang lên, từng câu từng chữ đều là sự bất mãn và xót xa: “Cứ hở tí là tăng ca đến 3 – 4 giờ sáng, không sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của các con sao.”
Trình Phi hơi giật mình, vừa thay giày vừa nói với vẻ khó tin: “Mẹ, muộn thế này rồi sao mẹ vẫn chưa ngủ.”
“Con chưa về, sao mẹ có thể ngủ được.” Mẹ Trình khoác áo khoác trên vai, bưng một cốc sữa nóng đưa cho Trình Phi, cau mày làu bàu: “Biết trước công việc ở đài truyền hình vất vả như vậy, mẹ đã không cho con đi rồi!”
Cả buổi tối Trình Phi không uống một ngụm nước nào, đang khát khô cả cổ, nhận lấy cốc sữa uống một hơi hết sạch.
Uống xong cô ợ một cái, hơi áy náy nhưng vẫn giả vờ bình thường đáp lời: “Ôi, cũng đâu phải ngày nào con tăng ca muộn thế này, trường hợp đặc biệt mà.”
Dỗ dành lòng vòng một hồi, cuối cùng cũng dỗ được mẹ yêu về phòng ngủ.
Trình Phi về phòng mình, khóa trái cửa, lấy bút ghi âm từ trong túi ra chuẩn bị tiếp tục thức đêm làm việc.
Cô cúi người, nhấn nút nguồn của máy tính.
Khoảnh khắc đứng thẳng người, cô nghe thấy một tiếng “cạch” rất nhẹ, giống như có thứ gì đó bị cô vô tình làm rơi xuống đất.
Trình Phi nghi hoặc, cúi đầu nhìn.
Dưới gầm bàn học có một khung ảnh nằm đó, không rõ sản xuất từ năm nào tháng nào. Khung ảnh năm màu đã phai màu, thậm chí con hổ Tigger nhảy nhót hàng nhái còn thiếu một cái tai, ôm một bức ảnh cũ đã ngả vàng một cách cô đơn đến đáng thương.
Trình Phi sững người, nhặt lên.
Đây là một bức ảnh chụp từ hơn 20 năm trước.
Bối cảnh bức ảnh đổ nát, là dấu ấn thời đại đã bị đô thị phồn hoa này đào thải từ lâu.
Đường dây điện cắt ngang bầu trời, một dãy nhà cấp bốn kiểu khu ổ chuột và một vầng hoàng hôn chỉ còn lại một nửa.
Dưới ánh hoàng hôn, trên con đường nhỏ bên ngoài dãy nhà cấp bốn là hai bóng lưng nhỏ xíu, đều không chụp được mặt.
Cô bé mặc váy công chúa mũm mĩm lẽo đẽo theo sau cậu bé gầy gò, dáng vẻ đáng thương, tay cầm một cây kẹo mút hình vòng cầu vồng. Bóng dáng nhỏ bé của cậu bé đi phía trước, không quay đầu lại, bóng lưng non nớt trầm tĩnh và cô độc…
Ký ức đã bị phủ bụi từ lâu như những con sóng dần dâng cao, chậm rãi tràn vào tâm trí.
Trình Phi nhìn bức ảnh một lúc. Sau đó, cô đặt lại khung ảnh vào kệ đựng đồ đã phủ bụi bên cạnh máy tính.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Cảnh tượng trong ảnh rõ ràng như mới hôm qua, nhưng khi cô ngẩng đầu lên, mới giật mình nhận ra đã qua nhiều năm rồi.
••••••••
Lời tác giả:
Truyện này là truyện riêng của cặp đôi phụ trong “Hàn Nha”, trong “Hàn Nha” hai người này ít đường lắm, hồi đó những bạn theo dõi truyện gần như đều phải tìm đường trong đống thủy tinh vụn… Nhưng mà! Không sao!!! Trong truyện này hai đứa nhỏ thật sự siêu siêu ngọt! Tin tôi đi!! (Vẻ mặt đáng tin)
Bình luận về bài viết này