Chương 6: Đối tượng xem mắt.

Cất khung ảnh bị rơi đi, Trình Phi lắc đầu vỗ mặt, cố gắng lấy lại tinh thần, bắt đầu chuyển nội dung trong bút ghi âm vào máy tính.

Thực tập 3 tháng tại đài truyền hình Tân Cảng, Trình Phi đã hiểu rõ tính tình của Từ Hà Mạn. Người sếp này hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu “bà đầm thép” của mình. Không những yêu cầu khắt khe với người khác và với chính mình, mà nhiệm vụ mà chị ấy giao, hoàn thành đúng chất lượng và số lượng chỉ là mức đạt yêu cầu cơ bản, nếu dám làm hỏng, chị ấy sẽ đưa vào danh sách đen, từ đó không còn cơ hội được trọng dụng nữa.

Trình Phi có mục tiêu rõ ràng, quyết tâm theo sát Từ Hà Mạn để học hỏi kinh nghiệm và kỹ năng, tích lũy các nguồn lực.

Một đêm trải nghiệm vào hang sói thì đã sao, suýt mất mạng thì đã sao, tăng ca vẫn phải tăng ca, vẫn phải viết biên bản cuộc họp.

Đó là số phận của người làm công ăn lương.

Không lâu sau, nội dung cuộc họp trong bút ghi âm được tự động chuyển thành văn bản, xuất hiện trên tài liệu. Trình Phi thở phào nhẹ nhõm, mười ngón tay thon thả gõ trên bàn phím, xóa, sửa và trau chuốt văn bản.

Vừa chỉnh sửa xong đoạn nội dung đầu tiên, điện thoại đặt trên bàn của cô bỗng “tít” một tiếng, nhận được tin nhắn WeChat mới.

Trình Phi kinh ngạc nhướn mày, cầm điện thoại lên.

Tin nhắn đến từ hộp thoại được ghim, vì quá quen thuộc nên thậm chí Trình Phi còn lười đổi ghi chú cho đối phương, vì vậy biệt danh trên cùng của hộp thoại chính là tên WeChat của người gửi: Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to.

Ảnh đại diện là ảnh thần tài chibi ôm thỏi vàng, mũm mĩm, trông rất vui vẻ.

“Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to” tên thật là Ôn Thư Duy, là bạn học cùng lớp cấp 3 của Trình Phi, hai người vô cùng thân thiết, còn thân hơn cả chị em ruột.

Tin nhắn mới nhất trong hộp thoại được gửi lúc 4 giờ 19 phút, là liên kết của trang web mà Ôn Thư Duy chia sẻ cho Trình Phi.

Trình Phi nhấp vào.

Phát hiện liên kết này là trang chủ của một blogger ẩm thực, cả trang đều là các loại món ngon tuyển tập, lẩu Tứ Xuyên, chân giò nướng cay thơm, lẩu vịt nấu ốc, tiệc hải sản sống khiến người ta thèm thuồng.

Trình Phi cạn lời, chuyển về WeChat, trả lời Ôn Thư Duy một dấu chấm hỏi.

Rồi lại gõ chữ: [Hơn 4 giờ sáng rồi còn khoe đồ ăn, cậu có bị gì không vậy?]

Đối phương trả lời ngay: [Bạn tốt thì phải có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, không thể để mình tớ nửa đêm đói bụng muốn gặm giường được.]

Trình Phi: [Xin lỗi, tớ vừa ăn xong một bát mì trứng to, không biết chữ đói viết như thế nào.]

Ôn Thư Duy: [Hứ.]

Đầu dây bên kia, Ôn Thư Duy dừng lại một chút rồi lại trả lời: [Kỳ lạ thật. Tớ bị đói đánh thức giữa đêm, còn cậu, người bình thường uống bia cũng phải pha cẩu kỷ dưỡng sinh sao giờ này vẫn chưa ngủ?]

Trình Phi: [Tăng ca.]

Ôn Thư Duy: […??? Cậu vẫn còn ở văn phòng?]

Trình Phi: [Ở nhà, đang soạn thảo biên bản cuộc họp. Bọn tớ mới họp xong lúc 12 giờ đêm, hơn 1 giờ lãnh đạo đã nhắn tin cho tớ, bảo tớ làm xong rồi gửi vào email của chị ấy trước 8 giờ sáng mai.]

Trình Phi gõ xong, lại gửi cho Ôn Thư Duy một biểu tượng cảm xúc (cười ra nước mắt).

Ôn Thư Duy: [Trời ơi, người của đài truyền hình Tân Cảng các cậu định tu tiên à? Định giành hết việc của những người làm truyền thông khác như bọn tớ sao.]

Nhìn dòng chữ mà bạn mình gửi đến, Trình Phi nhớ lại những gì mình đã trải qua tối nay, câu chuyện mở ra, không nhịn được mà than thở: [Thật ra, tớ không cần phải thức khuya đến vậy, chủ yếu là gặp chút chuyện trên đường đi làm về tối nay.]

Ôn Thư Duy: [Chuyện gì?]

Trình Phi: [Gặp phải mấy tên côn đồ cướp bóc. May mà tớ thông minh nhanh trí, nếu không chắc mất mạng rồi.]

Ôn Thư Duy: [… Thật hay giả vậy? Mắt chữ A mồm chữ O.jpg]

Trình Phi: [Tớ lừa cậu làm gì.]

Ôn Thư Duy: [Woa, nghe kích thích ghê, tớ hết buồn ngủ luôn rồi.]

Ôn Thư Duy: [Kể nhanh lên xem đã xảy ra chuyện gì rồi!]

Từ nhỏ đến lớn, Trình Phi và Ôn Thư Duy không hề có bí mật gì với nhau, cô không định giấu giếm. Thấy gõ chữ quá chậm, cô gửi tin nhắn thoại luôn, kể lại toàn bộ sự việc bị chặn đường tối nay, bao gồm cả chuyện sau đó mình gặp ở xưởng sửa chữa ô tô bỏ hoang cho Ôn Thư Duy nghe.

Vài phút sau, khi nghe xong toàn bộ sự việc, Ôn Thư Duy ở đầu dây bên kia rõ ràng đã bị sốc.

Ôn Thư Duy gửi tin nhắn thoại đến, tấm tắc khen ngợi: “Trải nghiệm của cậu không làm phim thì tiếc quá! Ghi lại nhanh đi, viết thành kịch bản rồi tìm diễn viên có thực lực, cậu làm đạo diễn, tớ cá là cậu sẽ nổi tiếng!”

Trình Phi bật cười, phì cười đáp lại cô ấy: [Được thôi, tổng giám đốc Ôn đầu tư cho tớ 50 triệu đi, tớ lập tức lập đội ngũ.]

Hai cô gái nói chuyện linh tinh một lúc. Bỗng nhiên, Ôn Thư Duy dường như lại nghĩ đến điều gì đó, gửi tin nhắn thoại hỏi Trình Phi, giọng điệu có chút lo lắng: “Cậu chắc chắn là không để lộ địa chỉ nhà cho tên cầm đầu đó chứ?”

Trình Phi: [Không, tớ không để anh ta biết tớ ở đâu.]

Ôn Thư Duy: [Chắc chắn là không thì tốt.]

Ôn Thư Duy: [Loại người như vậy, một chân ở trong tù một chân ở trong quan tài, bụng đầy mưu mô xảo quyệt, chuyện gì cũng làm được. Tối nay anh ta giúp cậu có lẽ chỉ là nhất thời nổi hứng, cậu đừng có dính líu gì đến anh ta nữa.]

Đọc xong những dòng chữ này, không biết vì sao, Trình Phi bỗng nhớ đến cảnh tượng mình đã chứng kiến ở nhà xưởng bỏ hoang tối nay. Xung quanh khói thuốc mù mịt, thế giới hỗn loạn, người nọ ngồi lẻ loi trên ghế sofa nhìn màn hình điện thoại. Dáng vẻ uể oải, ánh mắt lạnh nhạt, dường như không còn cảm giác gì với mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại sự chán ghét và mệt mỏi.

Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy anh có gì đó khác lạ.

“…” Ý nghĩ này vừa lóe lên, chưa đầy ba giây sau Trình Phi đã tự giễu. Cô lắc đầu cười khổ, tự thấy mình thật nực cười, trong bầy dã thú vốn dĩ có chó sói cũng có hổ báo, một đám người xấu xa thì kẻ nào cũng xấu theo cách riêng của mình thôi.

Nghĩ đến đây, Trình Phi nhắn lại cho Ôn Thư Duy vài chữ: [Tớ biết rồi.]

Nhắn xong, liếc nhìn phía trên cùng màn hình điện thoại, cô lập tức tái mặt, vội vàng gửi tiếp: [Suýt quên mất tớ còn phải viết biên bản cuộc họp, không nói nữa nhé!]

Ở đầu dây bên kia, Ôn Thư Duy rất thông cảm với tình trạng hiện tại của Trình Phi, gửi lại một nhãn dán hình mèo con xoa đầu.

Lúc này đã gần 5 giờ, Trình Phi nói cô phải gửi biên bản cuộc họp cho cấp trên trước 8 giờ sáng mai.

Phi Phi tội nghiệp, chắc đêm nay mất ngủ rồi.

***

Gần đây, không biết vì lý do gì mà dự báo thời tiết ngày càng không chính xác. Sáng hôm qua, khi Trình Phi xem tin tức trên tàu điện ngầm, còn nghe đài khí tượng nói rằng thời tiết nắng nóng bất thường ở Tân Cảng sẽ kéo dài nửa tháng. Ai ngờ, đúng lúc cô đang choáng váng gõ xong chữ cuối cùng của biên bản cuộc họp, một cơn mưa như trút nước lại ập đến.

Lúc này trời tờ mờ sáng, đã là 6 giờ rưỡi.

Trình Phi không chợp mắt cả đêm, lúc này dưới mắt đậm quầng thâm, sắc mặt tiều tụy, mệt mỏi đến mức cả người đều choáng váng.

Mắt nhìn thẳng đờ đẫn, cô mở hộp thư công việc, gửi biên bản cuộc họp cho Từ Hà Mạn.

Thực sự quá mệt mỏi, ngay sau khi dùng chuột bấm nút gửi, Trình Phi gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Giờ làm việc buổi sáng của đài truyền hình là 8 giờ đúng, thời gian di chuyển buổi sáng của Trình Phi khoảng 30 phút, vì vậy chuông báo thức điện thoại của cô được đặt vào lúc 7 giờ 10 mỗi ngày làm việc.

Nằm gục trên bàn ngủ khoảng 40 phút, khi chuông báo thức vang lên, Trình Phi rên lên một tiếng, đôi lông mày thanh tú nhíu lại. Một lúc sau, cô mới miễn cưỡng đứng dậy, tìm quần áo sạch sẽ vào phòng tắm.

Tiếng nước ào ào vọng ra.

Trình Phi vẫn còn mơ màng, đang tắm thì suýt nữa ngủ gật, may mà tiếng gõ cửa ầm ầm đã đánh thức cô.

“Sao mới sáng mà đã tắm rồi.” Mẹ Trình càu nhàu ngoài cửa. Ngừng một chút, cũng không đợi Trình Phi ở bên trong trả lời, bà đã dặn dò: “À đúng rồi, tối nay tan làm, con đừng quên đến cuộc hẹn ở nhà hàng Cẩm Thái nhé.”

Nghe vậy, Trình Phi vẫn còn đang ngái ngủ không hiểu chuyện gì, liền hỏi: “Cuộc hẹn? Cuộc hẹn gì ạ?”

Mẹ Trình cười, kiên nhẫn nói: “Trước đây, dì Trương của con đã giới thiệu cho con một đối tượng, hẹn tối nay gặp mặt. Con không nhớ sao?”

Trình Phi sững người, ngẫm lại vài giây rồi mới nhớ ra chuyện này, thoáng chốc thấy cạn lời: “Lúc đó mẹ và dì Trương nói chuyện, con cứ tưởng hai người chỉ nói đùa thôi, sao lại thật sự bắt con đi xem mắt thế.”

“Chỉ là để con làm quen thôi, có thành hay không còn phải xem ý con. Nghe dì Trương con nói điều kiện của chàng trai đó rất tốt, làm việc ở công ty của ba mẹ, lương cả năm mấy trăm ngàn, có nhà ở khắp nơi trên cả nước, còn có rất nhiều cửa hàng.” Nói đến đây, giọng điệu của mẹ Trình hơi trầm xuống, cố ý tỏ ra uy nghiêm của một người mẹ, nói: “Con cứ đi gặp, coi như nể mặt dì Trương của con, nghe chưa?”

Trình Phi là một đứa con hiếu thảo, không muốn vì chuyện này mà làm mẹ buồn, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đồng ý.

Cô nghĩ thầm: Dù sao cũng chỉ là một bữa cơm. Hợp nhau thì coi như kết bạn, không hợp thì đường ai nấy đi, cũng chẳng mất mát gì.

Thôi thì tùy vậy.

***

Sự thật chứng minh, dự báo thời tiết quả thực không chính xác, cơn mưa lớn sáng sớm cứ thế kéo dài đến tận chiều tối vẫn chưa tạnh.

Đêm qua Trình Phi gần như không ngủ, quá mệt mỏi khiến cho cả ngày hôm nay đều lờ đờ, làm việc không tập trung. Cũng may, hôm nay Từ Hà Mạn rất bận, đi họp cả ngày, không cho Trình Phi cơ hội nào để mắc lỗi.

Lơ mơ lửng thững đến trước giờ tan làm, điện thoại cô nhận được một tin nhắn, là của dì Trương gửi. Trình Phi mệt mỏi, liếc nhìn qua, thấy đó là thông tin đặt chỗ của nhà hàng Cẩm Thái —

[Kính chào quý khách, cảm ơn quý khách đã lựa chọn nhà hàng Cẩm Thái, thời gian dùng bữa: 19 giờ tối, địa điểm dùng bữa: phòng riêng Hạc Lâm.]

Trình Phi trả lời [Cảm ơn dì Trương] rồi vừa ngủ gật vừa chờ tan làm.

Vất vả lắm mới đến 18 giờ tan làm, Trình Phi lại lơ mơ. Cô chấm công xong đến ga tàu điện ngầm, sắp lên tuyến số 3 mới chợt nhớ ra mình còn phải đi xem mắt, không khỏi buồn bã, muốn khóc nhưng bất lực.

Vốn đã thiếu ngủ lại còn bực bội, khó khăn lắm mới tan làm về nhà được ngủ bù, vậy mà còn phải đi xem mắt.

Thật thảm.

Cực kỳ bi thảm, cực kỳ tàn ác!

Nghĩ đến đây, Trình Phi khóc không ra nước mắt, lửa giận ngập tràn không biết trút vào đâu, càng không còn chút hứng thú nào đối với người xem mắt chưa từng gặp mặt kia, chỉ muốn gặp sớm rồi kết thúc sớm.

Cô ra khỏi ga tàu điện ngầm, gọi taxi đến thẳng nhà hàng Cẩm Thái.

Đến nơi.

Trình Phi xuống xe, vừa tự thôi miên bản thân “Mình là cỗ máy ăn cơm không có cảm xúc”, vừa mặt không cảm xúc bước vào cánh cửa kính xoay.

Nhà hàng Cẩm Thái là một nhà hàng năm sao lâu đời ở Tân Cảng, mang phong cách cổ kính, mức tiêu thụ bình quân đầu người khá cao, là lựa chọn hàng đầu của giới thượng lưu địa phương để thiết đãi khách quý. Từ địa điểm xem mắt này cũng không khó để nhận ra lời dì Trương nói không sai, gia thế của nhà trai quả thực rất hùng hậu.

Có một nữ phục vụ trẻ trung xinh đẹp tiến lên, mỉm cười hỏi Trình Phi đã đặt chỗ chưa.

Trình Phi báo tên phòng riêng, sau đó đi theo nhân viên phục vụ lên thang máy đến tầng 7 của nhà hàng, đi đến trước một cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo.

Cốc cốc.

Nhân viên phục vụ giơ tay gõ nhẹ hai cái vào cửa, rồi đẩy cửa ra.

Trình Phi không hứng thú lắm, vô tình ngước mắt lên, liếc mắt một cái liền thấy một bóng lưng đen tuyền.

Cô sững người.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ sát đất đã tối dần, từ đây nhìn ra xa, tòa tháp biểu tượng của khu trung tâm thương mại Kim Loan vươn thẳng lên trời. Đèn neon xung quanh rực rỡ, ánh sáng biến đổi, sự phồn hoa và náo nhiệt của đô thị chọc trời đều thu vào tầm mắt.

Người đàn ông quay lưng về phía cửa, đứng trước cửa sổ sát đất ngắm cảnh đêm. Dáng người cao ráo thẳng tắp, vai rộng chân dài, dáng vẻ thư thái, tay trái lười biếng xoay xoay hai viên ngọc bích trắng. Dưới sự chuyển đổi của ánh đèn, bộ vest đen trên người anh ánh lên màu sắc rất nhạt, rất có chất lượng.

Trình Phi không nhìn thấy khuôn mặt của đối phương, nhưng khí chất vừa lơ đãng vừa lạnh lùng đó thật sự rất đặc biệt, khiến cô nhớ đến một cái tên nào đó.

Nửa giây sau, có lẽ bị tiếng mở cửa làm phiền, người xem mắt của cô vô cùng tùy ý quay đầu lại, nhìn về phía cửa.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Trình Phi kinh ngạc trợn to mắt.

Quả nhiên là anh.

Chu Thanh Nam?

••••••••

Lời tác giả:

Phi Phi: ? Hay thật chứ, cả nhà tôi đều sốc — 


Bình luận

Bình luận về bài viết này