Tác giả: MiuMiu
-
Chương 37: Ngày thứ ba mươi bảy
Sáng hôm sau, Chúc Kim Hạ không lên lầu ăn sáng. Trước khi vào núi, cô lười biếng, ăn sáng tùy hứng: Dậy sớm thì ăn, dậy muộn thì thôi. Sau khi vào núi, Thời Tự đều đặn vào bếp nấu nướng, đã giúp cô hình thành thói quen ăn uống đầy đủ ba bữa…
-
Chương 125: Tạm biệt
“Tôi nghĩ câu hỏi này có thể xem xét từ góc độ trao đổi chéo và đột biến gene, phân tích dựa trên tính trạng và đặc điểm của giống a này…” Trần Duyên Tri nhanh chóng giải xong một bài toán di truyền Sinh học như đang thái rau củ, ngước lên thì phát…
-
Chương 124: Pháo hoa
Tháng 6 gió hè tràn đầy, tiếng ve kéo thành một đường thẳng dài. Kỳ thi lớn cuối cùng của năm lớp 11, cũng là kỳ thi cuối kỳ quan trọng nhất đang âm thầm đến gần. Khi sợi dây căng đến cực điểm, có người không chịu nổi áp lực, bắt đầu có dấu…
-
Chương 123: Cậu
Hứa Lâm Trạc ngồi ở chỗ của mình đọc sách, ánh nắng rực rỡ bên ngoài cửa sổ rọi vào mái tóc cậu. Chiếc điện thoại để trong ngăn bàn bỗng rung nhẹ. Ánh mắt cậu khẽ di chuyển, những ngón tay thon dài trắng muốt lấy điện thoại ra xem. Tin nhắn ngắn gọn:…
-
Chương 122: Chữ đầu
Làn gió mát cuối cùng của những ngày cuối tháng 5 đã thổi qua, sự nóng bức và ngột ngạt đè nặng như núi đang âm thầm bao trùm lấy thành phố. Gần đây, tòa nhà đối diện trường Trung học Đông Giang đang được xây dựng, tiếng ồn vọng lại cũng giống như buổi…
-
Chương 121: Trong ngoài
Trịnh Nghiệp Thần gãi đầu: “Cũng không hẳn là vậy…” “Này, đừng lạc đề, cậu nói nhanh đi, cô gái đó là ai vậy?” Hứa Lâm Trạc cười híp mắt đánh trống lảng: “Chuyện này không nói nữa.” Trịnh Nghiệp Thần sắp nổi điên: “Tại sao không nói, chuyện này cũng phải giấu bọn tôi…
-
Chương 50: Vòng ôm này thật quen thuộc, không cần ngẩng đầu lên, nàng đã biết đó là ai
Trong đêm tối đen, tuyết gầm gió rít, giọng nói của Tông Úc cố tình hạ thấp xuống, ẩn chứa một chút giận dữ. “Hơn hai mươi thi thể, trong lúc động đất, bị rung lắc lộ ra từ khe nứt. Hiện tại vẫn chưa biết người chết là ai, cũng không biết ai là…
-
Chương 49: Chỉ thấy người đó vẻ mặt bình thản, mi dài rủ xuống, không hoảng sợ trước cơn địa chấn kinh thiên động địa, cũng không tự mãn trước sự biết ơn rơi lệ của hơn vạn dân chúng
Đất rung như sấm, kỳ vật chấn động. Trong một khu rừng rậm hoang vắng ở ngoại ô Lâm An, hơn vạn dân chúng Lâm An lấm lem bụi bặm đồng loạt ngẩng đầu nhìn về hướng Đông Nam, ánh mắt hoảng sợ. Đó là nơi họ sinh sống qua nhiều đời, đền thờ tổ…
-
Chương 48: Động đất
Trên chiếc bàn nhỏ, làn khói nhẹ bay lên từ lư hương hình núi, hai chén trà Lư Sơn Vân Vụ thượng hạng bên cạnh đã nguội lạnh. Từ khi tiểu nương tử xuất hiện trên phố Trường An, Tuyên Nghị đã đặt chén trà xuống, vén rèm lên, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo…
-
Chương 47: Con lừa già trọc(*) này chính là kẻ giúp Hoàng gia cướp thê tử của hắn ta
(*)“Con lừa già trọc” (老秃驴): ý chỉ các vị hòa thượng. Thời gian thấm thoát đã đến Tết Nguyên Tiêu. Triều Đại Chu sùng bái Phật pháp, người thời bấy giờ coi trọng việc “thắp đèn cúng Phật” vào ngày rằm tháng Giêng. Thành Thái Đế đã đăng cơ trị vì sáu năm, là vị…