Tác giả: MiuMiu
-
Chương 7: A Lê, lại đây
Rượu trái cây mà Khương Lê ủ nửa năm trước không ít, tổng cộng có hơn hai mươi vại. Đại quản gia của phủ Viên ngoại rất hào phóng mua hết hơn hai mươi vại rượu trái cây này, còn tăng thêm hai thành so với giá Khương Lê đưa ra. Đợi quản gia đi…
-
Chương 6: Lời đồn về Hoắc Đốc công
Hoắc Giác chỉ dừng lại tiêu cục nửa canh giờ. Đợi Hoắc Giác rời đi, Tôn Bình đặt ống trúc đựng thư niêm phong bằng sáp vào trong một cái hộp gỗ có khóa cơ quan. Nhị đương gia Hà Dũng từ ngoài bước vào, vừa vặn thấy Tôn Bình vẻ mặt nghiêm trọng cất…
-
Chương 80: Ban nhạc
“Tình hình là như thế, bây giờ tôi bị xem như người vô hình trong phòng rồi.” Trần Duyên Tri nói mà khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, giọng điệu thản nhiên như đang kể một câu chuyện không mấy quan trọng. Hứa Lâm Trạc chăm chú nhìn cô: “Có lẽ cậu…
-
Chương 79: Cô lập
Ngày đầu tiên của năm học mới, Trần Duyên Tri vẫn yên lặng ngồi ở chỗ cũ và chăm chú đọc sách, như mọi lần. Chỉ khác là, ghế bên cạnh cô giờ đã trống, không còn ai để cô mong đợi xuất hiện nữa. Xung quanh vô cùng ồn ào, các bạn học đang…
-
Chương 78: Đỉnh cao
Cuối cùng Trần Duyên Tri cũng bị Sở Hề Bắc kéo vào nhà. Trần Duyên Tri cố tìm cách xoay xở: “Này… Hề Bắc, cậu không về nhà à? Trễ rồi đó…” Sở Hề Bắc kiên quyết: “Tối nay tớ ngủ lại nhà cậu.” Trần Duyên Tri: “À, cũng được thôi, nhưng cậu muốn ngủ…
-
Chương 77: Làm khách
Chiếc xe từ từ lăn bánh vào một con đường lát bóng tre, khung cảnh bên ngoài cửa sổ lướt qua, đôi lúc hiện lên một cánh cổng lớn kiểu Trung Hoa, mái ngói đen ẩn hiện giữa biển xanh của rừng tre. Một lúc lâu sau, xe dừng lại trước một cánh cổng cổ…
-
Chương 76: Hiểu rõ
Có lẽ hơn một nửa thời gian của tháng 7, Trần Duyên Tri đã một mình lặng lẽ ngồi trong thư viện. Vào 8 giờ sáng mỗi ngày, cô bước chân vào phòng đọc, và đúng 7 giờ mỗi tối cô rời đi. Dù không còn có Hứa Lâm Trạc bên cạnh, sự thiếu vắng…
-
Chương 4: Ngày thứ tư
Cuối cùng cũng vớt được người lên thuyền, Thời Tự ngồi trên boong, bụng no căng toàn nước. Anh tức giận đến mức muốn phát điên, kết quả lại tự rước thêm phiền phức. “Vali của tôi!” “Con gà rớt nước” vừa được vớt lên cả người ướt sũng, giây trước còn ho sặc sụa,…
-
Chương 3: Ngày thứ ba
Tiếp nối đôi chân dài, tầm mắt Chúc Kim Hạ lại bắt gặp một bàn tay: Mười ngón thon dài, khớp xương rõ ràng, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật thượng hạng. Cô nắm lấy bàn tay ấy, lúng túng đứng dậy. “Cảm ơn…” Còn chưa chờ cô kịp nhìn rõ người trước mặt…
-
Chương 2: Ngày thứ hai
Chuyện tốt cứ quanh quẩn chẳng ai hay, trong khi tiếng xấu thì cứ truyền đi trăm dặm. Giờ thì cả thế giới đều biết hai người họ đang lục đục ly hôn. Chưa đầy một tuần sau, Chúc Kim Hạ như hồn ma phiêu diêu vào văn phòng của Viên Phong, ngã vật ra…