Tác giả: MiuMiu
-
Chương 20: Vậy thì cả hai bên cùng chịu thiệt đi!
Trong bóng tối, giọng nói này trở nên vô cùng rõ ràng và đột ngột, lại còn rất gần bên tai. Thân thể của Hạ Lan Từ một nửa nằm trên chăn đệm, một nửa nằm trên người Lục Vô Ưu, nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo khỏi cảm giác rơi từ trên cao…
-
Chương 19: Còn nói nữa thì chỉ có hai chúng ta chịu thiệt thôi!
Trong tiệc sinh thần của Công chúa, các gia quyến quan lại và các thế gia công thần được sắp xếp chỗ ngồi riêng biệt. Hạ Lan Từ ngồi cùng với các gia quyến của quan viên chính Nhị phẩm khác. Bởi vì danh tiếng của nàng quá lớn, dung mạo lại nổi bật, rất…
-
Chương 12: Cỏ dại không rễ
Kim Hồng Mai mang danh con gái nuôi của ông chủ Chúc, làm lễ tân ở khách sạn Trường An. Trần Nguyên Cương cũng học được một đạo lý từ trên người cô – Một người không nơi nương tựa, không người chống lưng mà muốn sống tiếp thì phải làm cho bản thân mình…
-
Chương 11: Bọn họ chạy điên cuồng qua những con phố về đêm ở Melbourne
[Melbourne, năm 1938.] Năm đó khi lần đầu tiên Kim Hồng Mai đến khách sạn Trường An, Trần Nguyên Cương 15 tuổi. Thời gian đó, khách trong khách sạn đều đồn rằng, có một vũ đoàn Châu Âu đến Melbourne, vũ nữ các nước có mặt trong vũ đoàn đều tranh tài khoe sắc, thậm…
-
Chương 10: “Đừng thấy cô đơn mà bỏ tiền tìm đàn ông”
Lượng thông tin quá lớn, cần chút sức lực để tiêu hóa. Mộc Tử Quân ngồi trên ghế dạng hoa lê trong nhà hàng, thấy Trần Tiếu Vấn tự làm mái tóc của mình thêm rối bù, hai tay chống hông, vén chiếc áo vest đang mở ra phía sau, giống như một con đại…
-
Chương 60: Cổ Nữ sống lại
Nhanh lên, nhanh lên. Hồ ly lông trắng phóng như bay vào trại cổ, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó nhìn thấy những chiếc cối xay nước trong trại, những ảo ảnh trẻ con đang nô đùa bên cạnh cối xay nước, những bộ quần áo phơi trên mái nhà gỗ… Nó thậm chí…
-
Chương 59: Tự tìm đường chết
Diệp Trần đã để mắt đến hắn rồi. Kỷ Diệu Quang cảm thấy bức bối trong lòng. Thẩm Xác đã nói Diệp Trần bây giờ không còn là Diệp Trần ngày xưa nữa, cô thực sự có khả năng thông linh, nên dặn hắn phải cất giấu Ngọc thiền thật kỹ. Vậy mà giờ đây,…
-
Chương 58: Kỷ Diệu Quang có đáng chết không?
Màn đêm đã buông xuống, ánh đèn trong khách sạn suối nước nóng bừng sáng, chiếu rọi lên lớp tuyết chưa tan hết trông như một khung cảnh mộng mị. Từ bể tắm nước nóng ngoài trời, có thể nhìn thấy những ánh đèn đỏ trên tòa nhà chính của khách sạn hợp thành hình…
-
Ngoại truyện 10: Niên niên hữu kim nhật, tuế tuế hữu kim triều*
* 年年有今日,岁岁有今朝: một câu chúc trong ngày sinh nhật, ngụ ý năm nào cũng vui vẻ, hạnh phúc. Vì câu chúc này là thành ngữ nên xin được giữ nguyên từ Hán Việt. Dỗ người, Ôn Dữu đương nhiên là biết. Huống hồ đối với Trần Tễ mà nói, Ôn Dữu chỉ cần dỗ dành…
-
Ngoại truyện 9: Tuần trăng mật
Sáng hôm sau thức dậy, Ôn Dữu vừa mở mắt đã nhìn thấy người trước mặt. Hai người nhìn nhau, cô ngơ ngác kéo chăn, lầm bầm hỏi: “Anh nhìn em làm gì?” Trần Tễ kéo chăn, cúi xuống hôn cô một cái: “Anh nhìn vợ của anh.” Sau khi nhận giấy chứng nhận kết…