Tác giả: MiuMiu
-
Chương 64: “Ta gả cho huynh.”
“Thẩm Thính Trúc, Thẩm Thính Trúc…” Lâm Khinh Nhiễm ngồi xổm trước mặt hắn, muốn lau đi vết máu trên khóe miệng hắn, nhưng càng lau càng nhiều, động tác trên tay nàng ngày càng hỗn loạn hơn, nước mắt không ngừng trào ra. “Thẩm Thính Trúc, huynh tỉnh lại, tỉnh lại đi…” Nhưng bất…
-
Chương 48: “Chị có thai rồi.”
Đợi gần nửa tiếng, thức ăn cuối cùng cũng đã được đưa lên, Kỷ Thụy gắp một miếng sườn xào chua ngọt, nếm thử rồi đột nhiên mắt sáng lên: “Món này ngon! Có vẻ như không phải nhà hàng nào trên mạng cũng dở như chú nhỏ nói, lát nữa lúc về phải đóng…
-
Chương 47: Mong được chỉ bảo thêm.
Tưởng Cách vừa dứt lời thì trong văn phòng lập tức im lặng. Một lúc lâu sau, Tạ Uyên mới chậm rãi mở miệng: “Cậu muốn nói gì?” Tưởng Cách muốn nói rất nhiều điều, chẳng hạn như Kỷ Thuỵ có tìm được người thân hay không, có đi với họ hay không cũng không…
-
Chương 46: Quan tâm quá nhiều
Bởi vì đột nhiên tìm được ba, Kỷ Thuỵ kích động đến mức cả đêm không thể ngủ ngon, có lúc cô mơ thấy mình trở về thời không ban đầu, có lúc cô mơ thấy được đoàn tụ với người mẹ phiên bản trẻ, dù là giấc mộng nào thì cũng tốt đẹp và…
-
Chương 45: Thật sự là ba.
Mãi cho đến khi ngồi trên ghế sofa ở phòng khách thì Kỷ Thuỵ mới có chút cảm giác chân thực… Cô không tìm thấy ba nhưng ba lại chủ động tìm tới. “Thụy Thụy, uống nước đi.” Quản gia nhận thấy cô có gì đó không ổn thì lập tức mang cho cô một…
-
Chương 44: Ba tới rồi.
Sau khi nghe Lý Diệc Sính oán hận về việc tốt nghiệp khoa chính quy ở nước Đức khó khăn như thế nào, Kỷ Thuỵ đầy ngỡ ngàng, cuối cùng cô xác nhận sự thật rằng chú Lý thân yêu của mình vẫn chưa tốt nghiệp đại học, hiện tại chỉ có bằng cấp ba.…
-
Chương 43: Tốt nghiệp trung học phổ thông
Ăn trưa xong, Kỷ Thuỵ nhìn Tạ Uyên một cách đáng thương, Tạ Uyên bất đắc dĩ nên đành phải hủy bỏ vài cuộc họp để đưa cô đến bệnh viện. Trên đường đến bệnh viện, Kỷ Thuỵ đột nhiên có chút lương tâm: “Chú nhỏ, cháu có ảnh hưởng đến công việc của chú…
-
Chương 34: “Em muốn uống. Em muốn uống rượu vừa rồi trong miệng anh.”
Đối mặt với những câu nói bất ngờ của Trần Tễ, Ôn Dữu đã học cách phớt lờ một cách vô cảm và từ chối: [… Không đi.] Trần Tễ: [Thật sự không đi?] Ôn Dữu: [Thật.] Trần Tễ: [Được thôi, vậy anh đành phải một mình cô đơn uống rượu.] Ôn Dữu: [Hứa Thanh…
-
Chương 33: Chúng ta tới chỗ không người.
Mọi người xung quanh ồn ào náo nhiệt. Hai người đứng đối diện nhau, nghe lời cô nói, sắc mặt Trần Tễ hơi tối lại, nhìn cô sâu sắc, yết hầu chuyển động: “Dỗ anh?” Ôn Dữu bị anh nhìn chằm chằm, má ửng hồng: “Đúng vậy.” Cô nhìn vào cúc La Mã trong vòng…
-
Chương 32: “Anh ấy thật sự rất đẹp trai.”
Con đường tối đen, ánh đèn neon nhấp nháy không ngừng. Người đi đường tấp nập, có người tinh ý nhìn thấy cô gái tì tay lên cửa sổ xe, cúi đầu hôn một thiếu niên tóc đen thò đầu ra khỏi xe. Ánh đèn đường vàng mờ nhạt chiếu lên người họ, bóng đổ…