Tác giả: MiuMiu
-
Chương 89: Quả thật cần phải tính toán món nợ giữa hai ta!
Vị trí của núi Bình Sa hơi khuất, xung quanh không có đường lớn nên rất ít người qua lại. Cũng chính vì vậy mà khi xưa lúc Bùi Diên Văn mua lại căn nhà trên núi này với giá rất thấp cũng không hề nhận ra điều bất thường gì. Chỉ là sau khi…
-
Chương 88: Đương nhiên rồi, người nào cho rằng Hữu Hữu vô dụng thì đều là kẻ có mắt không tròng!
Hứa Quân Hách đã xuống núi trước khi ám vệ báo tin kịp tới, suốt dọc đường đi hắn thúc ngựa phi nhanh thậm chí còn bỏ xa Trình Du ở phía sau, trong lòng chỉ mong mọc thêm đôi cánh để bay thật nhanh tới Kỷ gia. Khi hắn nhìn thấy ám khí để…
-
Chương 87: Đêm nay, nàng là người lợi hại nhất!
Kỷ Vân Hành nhận ra thanh đao cong ấy, đó là tác phẩm do chính tay Tiết Cửu rèn nên. Khi đó, không biết Tiết Cửu kiếm được một cái lò lớn từ đâu ra, ông ấy đốt lửa trong lò cháy đỏ rực sau đó đứng cạnh lò lửa dùng búa gõ leng keng…
-
Chương 86: Lục Cúc không muốn chết, nhưng càng không muốn Kỷ Vân Hành phải chết.
Thực chất vào mười tám năm trước, ngay khi sự cố của Bùi gia vừa xảy ra, đã có không ít người một mực tin tưởng vào sự trong sạch của họ. Những người từng nhận ân huệ từ Bùi gia quá nhiều, dù biết rõ đây là vùng nước sâu không thấy đáy, vẫn…
-
Chương 85: “Trông ngài yếu hơn rất nhiều, không còn như trước kia nữa.”
Trên đường xuống núi, hai người ngồi trong xe ngựa đều không nói lời nào. Kỷ Vân Hành vén rèm cửa xe, tựa cằm lên khung cửa sổ nhìn ra ngoài, nhìn thì giống như đang ngắm cảnh nhưng ánh mắt lại trống rỗng vô định, suy nghĩ chẳng biết đã trôi dạt về phương…
-
Chương 84: Đây là cái bẫy đã được sắp đặt tỉ mỉ để hãm hại Bùi gia.
Từ rất lâu trước đây, Hứa Quân Hách đã biết đến sự tồn tại của một người như vậy. Chính người này đã khiến đám người Tôn tướng ở lại Linh Châu suốt mười mấy năm, chưa từng từ bỏ việc truy tìm. Về sau hắn mới biết người đó là một thợ săn sống…
-
Chương 83: Hứa Quân Hách cảm thấy điều đó chẳng có gì là lạ, bởi lẽ những người động lòng trên đời này đều như vậy, hắn cũng không ngoại lệ.
Người tên Thiệu Sinh này trông bề ngoài không có gì nổi bật. Ngoài miệng nói là một Tú tài thi trượt, nhưng ngày thường cũng không thấy có dáng vẻ chăm chỉ học hành, mà lại suốt ngày chạy ngược chạy xuôi, như thể chuyện náo nhiệt nào cũng muốn tham gia góp vui,…
-
Chương 4
Thi Vân Lâm đưa ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai chữ “Bình an” thêu trên túi thơm. Đây là hai chữ do chính nàng thêu. Khi Đại hoàng huynh lần đầu xuất chinh, Mẫu hậu đã xin cho huynh ấy một chiếc bùa bình an. Huynh ấy không tìm được túi thơm phù hợp,…
-
Chương 3
Thi Vân Lâm bỗng thấy trước mắt tối sầm, tầm nhìn của nàng bị chiếc áo choàng lông chồn che khuất trong giây lát. Chiếc áo nặng trĩu mang theo mùi máu tanh và hơi ấm rơi xuống đôi vai mảnh mai của nàng, cũng đồng thời bao phủ lấy nàng. Khi Thi Vân Lâm…
-
Chương 2
“Sói sao?” Thi Vân Lâm hơi nghi hoặc. Trong cung có vườn Bách Thú, nàng từ nhỏ đã thấy nhiều loài muông thú. Vườn Bách Thú cũng có sói, nhưng chúng không phát ra tiếng kêu như thế này. Nàng nói ra điều mà mình đang thắc mắc: “Nhưng con sói trong vườn Bách Thú…