Tác giả: MiuMiu
-
Chương 164: Thu lưới
“Ở đằng kia.” Hạ An An nhẹ nhàng nói. Cô bé bước về phía một bụi cỏ trong khu rừng tre, có vẻ như những con mèo và chó đang ẩn náu ở đó. Lúc này, một con mèo nhỏ nhắn đang trú ẩn trong bụi cỏ lo lắng nói: “Làm sao bây giờ, cô…
-
Chương 163: Chỗ ẩn nấp
Khi lái xe đến cửa khu chung cư, Quý Hựu Vũ lại phanh xe. Chu Ngôn Thiên: “Thầy Quý, sao vậy ạ?” Quý Hựu Vũ lấy điện thoại ra, bật chế độ chụp ảnh selfie, sau đó giơ cao điện thoại: “Nào, hai đứa phối hợp một chút, chú chụp một tấm.” Hai đứa trẻ…
-
Chương 162: Lên đường
“Cái gì?” Chu Ngôn Thiên có hơi ngơ ngác. Trẻ con mẫu giáo thường làm như vậy, thì thầm bí mật với nhau, mở đầu thường là như thế. “Tớ có một bí mật…” Dĩ nhiên, những điều chúng nói thường không phải là chuyện gì quá quan trọng, đây là lần đầu tiên Hạ…
-
Chương 161: Tớ có một bí mật…
Hạ An An mở trang khách trọ Nguyên Bảo, nhấp vào tùy chọn “Tình hình gần đây” và ứng dụng bắt đầu phát một đoạn hoạt hình. Trong hoạt hình, Nguyên Bảo xuất hiện tại một khu chợ, nó lén lút quan sát mọi người trong chợ và những thứ họ mang theo, cuối cùng…
-
Chương 42: Tổ chức Bất Tử
Hạ Mê bước vào phòng tài liệu với kiểu tóc chó gặm, nhẹ nhàng như không đặt con dao lên bàn trước mặt mọi người, thản nhiên nói: “Có vũ khí rồi.” Thái độ của cô vô cùng tùy ý, như thể thứ cô vừa đưa ra không phải là một vũ khí mạnh mẽ…
-
Chương 41: Chế tạo vũ khí
Từ ngày 21 đến 23 tháng 9, trong ba ngày, Hạ Mê đã chơi game hai lần liên tiếp, đạt được tổng cộng bốn kết thúc. Lượng năng lượng bổ sung trong khoảng thời gian đó còn xa mới đủ 1000 đồng đục hóa, cho thấy cô vốn đã có đủ năng lượng trong cơ…
-
Chương 40: Sâu không lường được
Hạ Mê gần như bùng nổ tại chỗ. Sao lại là người thất nghiệp? Vì cái gì mà lại là người thất nghiệp chứ? Không phải Liêu Thiên Hoa đã nộp đơn lên cấp trên rồi sao? Không phải ngay cả khi Liêu Thiên Hoa chết, cô vẫn có thể có biên chế sao? Tại…
-
LỜI TÁC GIẢ:
Viết xong rồi! Lại là một cuốn tiểu thuyết nữa đưa bản thân vào ngõ cụt! Cuối cùng cũng được giải thoát! Đây là lần đầu tiên tôi viết xong một cuốn sách mà lại không biết nên viết gì trong phần hậu ký, chắc là vì đã quá mệt rồi… Để tôi cố gắng…
-
Ngoại truyện 3: Đã từng có ai hôn lên Ayers Rock chưa?
“Tống Duy Bồ! Em nói với anh bao nhiêu lần rồi!” “… Đừng gọi người ta cả họ lẫn tên như thế.” Phía trước là sa mạc, phía sau cũng là sa mạc, giữa vùng hoang mạc ấy chỉ có một con đường nhựa trải dài không thấy điểm cuối, gần như đã sắp bị…
-
Chương 160: Ngôi làng thần bí
Quý Hựu Vũ khoanh tay trước ngực: “Tôi tự hào lắm, hai học trò của tôi thật tuyệt vời! Ha ha các anh ghen tị chưa!” Trong hai mươi ngày qua, không chỉ các bạn nhỏ mà những người lớn bọn họ cũng mệt mỏi lắm. Đừng thấy trại cứu hộ có ít động vật…