Tác giả: MiuMiu
-
Chương 49: Đổi lấy chân tình
“Công chúa cành vàng lá ngọc, từ nhỏ trong cung muốn gì mà không có? Cùng lắm cũng chỉ là những món đồ chơi nhỏ nhặt tầm thường của dân gian, sao Công chúa lại để tâm đến thế?” Phong Lan trên xe vừa gọi nữ tỳ đến xe ngựa phía trước của Công chúa…
-
Chương 21: “Công trạng hạng Ba”
Phản ứng đầu tiên của Hạ Mê là: Công trạng hạng Ba của mình cuối cùng cũng xuất hiện rồi! Giây tiếp theo cô mới chợt nhớ ra, cô đang bị mắc kẹt trong tường, rất có thể sẽ không nhận được công trạng hạng Ba. Nỗi đau không thể thăng chức và nỗi sợ…
-
Chương 20: “Nó”
Hạ Mê vốn tưởng rằng sau khi rời đi hơn 10 tiếng đồng hồ, quen biết Tiểu Liêu và chị Khiên, có được không ít vũ khí, còn học được “Tằm”, đã là “Kẻ sĩ ba ngày không gặp”, có thể đối mặt trực diện với dì phòng 704 rồi, không ngờ dì cũng có…
-
Chương 19: Tiểu Liêu
“Khiên”: [Tôi thấy không thể trông cậy vào Tiểu Liêu được, hiệu suất làm việc bên họ quá thấp, cô phải tự nghĩ cách thôi.] Hạ Mê nhìn chằm chằm vào hai chữ Tiểu Liêu, giọng kính trọng nói: “Chị Khiên, phải chăng chức vụ của chị cao hơn Đội trưởng Liêu, tôi có nên…
-
Chương 18: Muỗi
Dù thế nào cũng không thể gắn bốn chữ này lên người cô, nhỡ bị tổ chức hiểu lầm, không đạt yêu cầu thẩm tra chính trị thì làm sao? Hạ Mê thường nghe nói có người thi viết, phỏng vấn, kiểm tra thể lực, khám sức khỏe đều đạt yêu cầu, nhưng lại thất…
-
Chương 17: “Tằm”
Tầng 9, thất thủ trong vòng 5 phút. Chỉ thấy Hạ Mê đi đầu, bắt đầu phun sương từ trong hành lang, vài người bị đục hóa đang trên cầu thang cố leo lên tầng 10 đã hít phải sương mù trong lúc thở, Lưu Vân Hà cảm nhận rõ ràng họ đã tiếp xúc…
-
Chương 16
Phòng 1005 là một trong năm hộ có lượng nước sử dụng hàng ngày cao nhất mà trước đây Liêu Thiên Hoa từng điều tra. Trong số năm người dùng này, đứng đầu là chị Lị ở phòng 710, lượng nước sử dụng hàng ngày lên đến 1-2 tấn. Hạ Mê, một người keo kiệt…
-
Chương 48: Không còn nữa
Cơn mưa nặng hạt làm ướt mái tóc đen nhánh của thiếu niên, từng giọt nước tí tách nhỏ xuống từ đuôi tóc, hắn chậm rãi cưỡi ngựa đi trong mưa, trong miệng ngậm một viên kẹo, mắt khép hờ. “Thập Thất, Lâu chủ đã năm lần bảy lượt bảo đệ về lầu mà đệ…
-
Chương 47: Núi Thần Khê
Đầu óc Thương Nhung trống rỗng, lực nắm chặt lưỡi kiếm trong tay hơi lỏng ra, nhưng nàng chưa kịp phản ứng, hai ngón tay của thiếu niên đã điểm vào gáy nàng. Cơn chóng mặt ập đến, nàng mất hết sức lực, nhắm mắt lại. Chiết Trúc buộc lưỡi kiếm dính máu vào dây…
-
Chương 46: Không cần sợ
Nhà lão Tú tài hôm nay là nơi náo nhiệt nhất thôn Đào Khê, kiệu hoa của tân nương còn chưa tới mà trong sân đã đông nghịt người. Lão Tú tài đã đứng ngoài cổng rất lâu, nhưng trông ông ấy không hề mệt mỏi, vẫn luôn tươi cười đón tiếp từng vị khách…