Tác giả: MiuMiu
-
Chương 26: Ta buồn ngủ quá
Hơi lạnh của đêm đông nuốt chửng mọi âm thanh của côn trùng và chim chóc, sáp nến tan chảy theo cánh hoa sen chạm khắc gỗ, rơi xuống mu bàn tay thiếu niên không một tiếng động. Có cảm giác, nhưng không đau. Dựa vào lưng ghế, hắn khẽ nâng tay lên, ánh mắt…
-
Chương 25: Chắc chắn đau
Chiết Trúc biết nàng đang giận. Mỗi khi nổi giận nàng đều sẽ như vậy, mím môi không nói lời nào, chỉ trừng mắt nhìn hắn, chỉ là lúc này, khuôn mặt nàng dính nước, những vệt đỏ lem nhem khiến nàng trông có vẻ chật vật hơn nhiều. Thương Nhung vừa dùng sức lau…
-
Chương 24: Không giống
Từ lâu Thương Nhung đã biết hắn không giống người thường. Trong căn viện nhỏ trên núi ở Nam Châu, nàng từng thay hắn bôi thuốc, cũng từng nghe thấy nửa câu nói mơ hồ của lão đại phu ở y quán trong trấn Dụ Lĩnh. Nhưng, trên đời này thực sự có người sinh…
-
Chương 23: Đêm giết người
Trong ngõ, người Lưu Huyền Ý dẫn đến nghe thấy động tĩnh bèn phá cửa xông vào, hai phe lập tức giao chiến. Khương Anh không kịp để ý đến hai bên đầu gối đau buốt, phi thân xuống dưới, kiếm chém đứt một người. Cùng lúc đó, Lưu Huyền Ý trên mái hiên vung…
-
Chương 22: Hộp phấn son
Mộng Thạch không ngờ nàng lại đột nhiên nói vậy, y thực sự sửng sốt, lại nhìn tiểu cô nương luôn giữ phong thái đoan chính ấy, y lau khô nước trên tay, cười nói: “Tốc Tốc cô nương nói quá lời rồi, ta chỉ là một tử tù giết người, trong căn nhà cũ…
-
Chương 96: Ngày thứ chín mươi sáu
Trong nhà là vậy, còn tổ hợp ba người đi chơi suốt đêm kia mãi đến tận khuya mới trở về. Trên mặt Đốn Châu dán đầy những hình sticker đủ màu sắc, nào là đầu lâu, nào là hình đầu sư tử. Áo khoác của Viên Phong biến mất đâu mất, giữa đêm xuân…
-
Chương 95: Ngày thứ chín mươi lăm
Đối với những người sống trên núi, thành phố đầy sắc màu quả thực hấp dẫn, nhưng chơi liên tục cả tuần, họ rồi cũng sẽ sinh ra kháng thể đối với thành phố bê tông này. Nửa sau của chuyến hành trình, Viên Phong đề nghị đi du lịch quanh khu vực. Cách Miên…
-
Chương 94: Ngày thứ chín mươi bốn
Đã lâu lắm rồi Thời Tự không ốm. Trước năm chín tuổi, anh cùng mẹ phiêu bạt đó đây, sống một cuộc sống không ai đoái hoài, bữa đói bữa no, lúc ấy gầy guộc chỉ còn da bọc xương, dường như thường xuyên bị cảm. Sau khi vào núi, dưới sự chăm sóc tận…
-
Chương 93: Ngày thứ chín mươi ba
Trời đã tối đen, núi non xa xăm chìm vào bóng tối mịt mùng. Trong bếp, dì Phương vội vã muốn quay lại phòng, giọng nói nhanh hơn thường ngày rất nhiều. Dì chỉ hướng dẫn cho Trát Mỗ vài thao tác rồi vội vàng giao lại công việc cho cô bé. “Cháu cứ làm…
-
Chương 105: Khách không mời mà đến
Thảo nào gần đây tiếng kêu của mèo có vẻ lo lắng hơn, có lẽ cũng vì lý do này. Tuy nhiên cô bé không lo lắng về sự an toàn của Đa Tể và những con mèo khác, vì gần đây có rất nhiều mèo xuất hiện ở sân sau, hầu hết những con…