Tác giả: MiuMiu
-
Chương 82: Không dám không nghiêm túc!
Quý Hựu Vũ vẫn phải kiểm tra tình hình luyện tập của cô bé trong tuần này. Mặc dù tuần này Hạ An An chỉ luyện tập ở nhà anh hai ngày, những ngày sau không đến nữa, nhưng Quý Hựu Vũ đã có chuẩn bị tâm lý, sự tiến bộ của An An chắc…
-
Chương 81: Còn không bằng bà cô hai của cháu nhảy múa quảng trường
Ngày hôm đó, Hạ An An đến nhà Chu Ngôn Thiên tập luyện một tiếng đồng hồ, sau bữa tối, cô bé lại đến nhà Quý Hựu Vũ tập thêm hai tiếng nữa. Chu Ngôn Thiên vừa mới bắt đầu học đàn, nên không thể ngồi yên trước cây đàn piano được, ngồi được nửa…
-
Chương 135: Khương Lê X Vệ Cẩn (Mười)
“Chàng lại gần đây một chút.” Trong ánh đèn mờ ảo, tiểu nương tử khẽ nhếch khóe môi, hai má lúm đồng tiền nhỏ xinh hiện ra, nụ cười tươi như hoa. Vệ Cẩn đặt quyển sách trên tay xuống chiếc bàn nhỏ bằng gỗ kê bên cạnh, ngoan ngoãn nghiêng người lại gần. Địa…
-
Chương 134: Khương Lê X Vệ Cẩn (Chín)
Vệ Cẩn nay nhậm chức tại Hàn Lâm Viện, bận rộn hơn nhiều so với khi còn ở Đô sát viện. Từ khi A Mãn và Lục Cân Lục chào đời, hắn phải chắt chiu từng khoảng thời gian để đọc sách cho hai đứa nhỏ. Nhưng từ khi Giang Ly đến, Vệ Cẩn an…
-
Chương 133: Khương Lê X Vệ Cẩn (Tám)
Giữa đêm khuya thanh vắng, căn phòng tối om lặng ngắt như tờ. Tiểu cô nương trong lòng đã say giấc nồng, hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn. Vệ Cẩn khẽ khép mắt, trong bóng tối mập mờ, dường như lại trở về đêm tuyết rơi dày đặc năm nào. Kiếp trước, năm Thành Thái…
-
Chương 132: Khương Lê X Vệ Cẩn (Bảy)
“Vệ Cẩn, đứa nhỏ này là ai vậy?” Khương Lê vừa dứt lời, Vệ Cẩn liếc nhẹ tiểu hài tử bên cạnh, thản nhiên nói: “Chẳng lẽ nhóc đã quên ước định giữa ta và nhóc rồi sao?” Cậu bé nghe vậy, thần sắc hung dữ biến mất, không cam lòng nói: “Ta tên là…
-
Chương 131: Khương Lê X Vệ Cẩn (Sáu)
Minh Huệ và Khương Lệnh – Hậu truyện Minh Huệ Quận chúa cùng Tiết Oánh đã trải qua trọn một tháng trời ngồi xe ngựa, mãi đến nửa đêm hôm qua mới về đến Thịnh Kinh. Sáng nay hai người dậy sớm đến phủ Khương Lê, chẳng vì gì khác, chỉ là quá muốn nhìn…
-
Chương 12: Đi ăn đêm
“Ta chỉ quen một mình huynh.” Chiết Trúc nghe câu nói đó của nàng, hắn nhìn chăm chú vào chóp mũi đỏ hồng vì gió lạnh của nàng một lúc, có lẽ men rượu dâng lên đã khiến tâm trí hắn không được tỉnh táo, hắn đưa cánh tay che mắt, cười rất khẽ một…
-
Chương 11: Không thể nói
Đôi mắt trại chủ nhìn chằm chằm viên thuốc màu xanh lục trong tay thiếu niên, không biết là do lúc này quá căng thẳng sinh ra ảo giác hay là độc tính thực sự phát tác, gã ta cũng mơ màng cảm thấy lòng bàn tay hơi nhói đau. Nhìn lại gã mặt sẹo,…
-
Chương 10: Học bỏ nhà theo tình
Cái gì mà làm khách chứ. Làm gì có chuyện bị trói hai tay đến hang ổ của sơn tặc để làm khách. Con đường đá nhỏ hẹp và ẩm ướt, trước sau Thương Nhung đều là đám hán tử hung ác cầm đao, lá cỏ um tùm hai bên đường phất qua vạt váy…