Tác giả: MiuMiu
-
Chương 72: Sẽ không đến nữa
Cũng nhìn về phía trước, chỉ thấy Hạ An An đi về phía chúng, Nguyên Bảo sợ hãi cũng muốn chạy ngược lại, lại đụng phải Dưa Hấu. Thế là bốn con mèo cứ thế va chạm lẫn nhau, tất cả đều ngã ngồi xuống đất. Hạ An An ngồi xổm trước mặt Đa Tể:…
-
Chương 71: Nói cho chúng biết không phải là được rồi sao?
Sau bữa tối, An An cho thêm thức ăn vào sân sau. Ban đầu cô bé định cho Đại Cát và Đại Lê thêm hai hộp thức ăn thịt đóng hộp, nhưng vì hiện tại tình hình tài chính hơi eo hẹp, cô bé chỉ cho chúng thêm một hộp. Điều này khiến Đại Cát…
-
Chương 71: Ngày thứ bảy mươi mốt
Khoảnh khắc nhìn thấy Chúc Kim Hạ đó, Thời Tự ngẩn người trong giây lát. Anh vốn không tin thần thánh, nhưng lúc này lại bắt đầu hoài nghi liệu ông trời có thực sự thấu tỏ lòng người hay không. Hai tuần trước, trận tuyết đầu tiên rơi trên núi. Chỉ sau một đêm,…
-
Chương 70: Ngày thứ bảy mươi
Thầm thương trộm nhớ thì làm sao thắng trận, Hái được xuống thì ai còn gọi nó là trăng. Phải bồng bột, phải hấp tấp, phải mù quáng, Để yêu một trận cuồng nhiệt trong tứ bề thọ địch. Mùa hè ngắn ngủi thế thôi, Không tận hưởng thì thật uổng phí. —《Quá trình》 Kỳ…
-
Chương 69: Ngày thứ sáu mươi chín
Chúc Kim Hạ từng đọc một bài thơ ngắn có tên là《Điểm ngắm nhìn đẹp nhất》. Trong đó viết: Con người chỉ nên nhìn từ xa, Chứ không nên nhìn gần. Càng không có được thì càng sóng to gió lớn, Càng đến gần, càng mất đi vẻ đẹp bình thường. Hãy dừng lại. Hãy…
-
Chương 120: A Lê của hắn có lẽ không biết, hắn đợi ánh sáng này rất lâu rồi (Đại kết cục – Hạ)
Trong cửa Nam Trực, Chu Nguyên Canh nghe tiếng trống Đăng Văn vang lên từng hồi, nghe từng người từng người một bước lên tố cáo ông ta thất đức, lảo đảo lùi lại hai bước. Sao lại thế này? Bảy năm trước, rõ ràng là bọn họ quỳ trước phủ Khang Vương, cầu xin…
-
Chương 119: Trống Đăng Văn vang (Đại kết cục – Trung)
Chùa Đại Tướng Quốc, Dược Cốc. Tiếng chuông chùa trên núi “đang…” một tiếng vang lên, âm thanh ngân nga làm rung động cả những lá bồ đề xào xạc bên ngoài xá trúc. Kim ma ma nhìn ngắm núi phủ đầy tuyết trắng, thở dài: “Giờ Tỵ rồi.” Bà khép cửa sổ, ngồi xuống…
-
Chương 118: Đại kết cục (Thượng)
Mồng năm tháng hai, Hoắc phủ. Hoắc Giác lặng yên nhìn bức thư trên tay, hồi lâu, hắn chậm rãi gấp lại, đặt vào phong thư. Ngoài cửa sổ, băng tuyết rơi thành mưa đá, gió rít gào. Kiếp trước, những kẻ đáng chết đã chết, kẻ đáng điên đã điên. Hắn trở thành Hoắc…
-
Chương 117: Châm ngôn
Tết Nguyên Tiêu, người đến chùa Đại Tướng Quốc thắp hương cầu Phật không ít, từ thứ dân, sĩ tử lên Kinh ứng thí, đến cả bậc quyền quý. Năm Thành Thái thứ sáu, bởi vì trận động đất năm ngoái, Hoàng lăng nhỏ máu, biên cương loạn lạc cùng tai họa nội thần, trong…
-
Chương 116: Là nàng hại hắn
Năm Thành Thái thứ bảy, tuyết rơi thành thiên tai Người ta nói năm mới trừ tai ương, nhưng Tết năm nay vì phải chay tịnh cho Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn, cả Thịnh Kinh phủ một màu trắng tang tóc. Đến mười lăm tháng giêng, Tết Nguyên Tiêu, việc chay tịnh cuối…