Chuyên mục: Cháu tới để thừa kế gia sản của chú đó – Sơn Hữu Thanh Mộc
-
Chương 18: Là thứ bẩn thỉu
Về đến nhà đã là rạng sáng, quản gia vẫn chưa ngủ, đúng như dự đoán, Kỷ Thụy đã bị bác ấy đuổi đánh. Tạ Uyên bình tĩnh nhìn cảnh Kỷ Thụy chạy trốn loanh quanh một lúc, đi thẳng lên lầu, Kỷ Thụy thấy thế cũng vội vã đuổi theo. Hai phút sau, hai…
-
Chương 17: Chú xem đi, chú xem đi
Vừa nghe thấy lời nói có chút châm chọc của Tạ Uyên, Kỷ Thụy cười gượng một tiếng: “Cháu, đầu óc cháu cũng đâu có hỏng, sao lại quên chú được chứ.” Trong cổ Tạ Uyên tràn ra một tiếng cười khẩy. Chị chủ của trang trại hết nhìn người này lại nhìn người kia,…
-
Chương 16: Bỏ nhà ra đi
Bắt đầu từ rạng sáng, bầu trời đã âm u, đến trưa cuối cùng cũng đã bắt đầu mưa nhỏ. Tạ Uyên đứng trước cửa sổ sát đất, thản nhiên nhìn thế giới dưới chân mình. Chẳng biết gió lớn đột nhiên nổi lên từ lúc nào, thổi bay cây cảnh tứ phía. Người đi…
-
Chương 15: Cháu đi thật đấy
Lý Diệc Sính đang họp, nghe thế lập tức đi vào phòng trà: “Giữ lời chứ, giữ lời chứ, đại tiên muốn tới nhà tôi sao?” “Vâng.” Kỷ Thụy suy nghĩ, cũng không nói với anh ta chuyện mình xuyên không đến: “Nhưng cháu nói trước với chú nhé, cháu không biết bày trận phong…
-
Chương 14: Đổi người chú mới
Kỷ Thụy nói xong, trong phòng rơi vào một sự yên lặng quỷ dị. Hồi lâu sau, Lý Diệc Sính cà lăm, bảo: “Mưa, mưa đá? Dường như Chu Thành rất ít khi mưa đá, đại tiên, vì sao cô lại nói vậy, là có manh mối gì hay sao? Có phải là tôi nên…
-
Chương 13: Chú ấy đánh trẻ con
Bị Tạ Uyên nói chen vào như thế, bầu không khí bi thương gì đó cũng đều hoàn toàn tan tan biến. Kỷ Thụy dụi dụi mắt, lên án: “Cháu sẽ không để chú được như ý đâu, nhất định sẽ có mưa đá!” “Vậy tôi sẽ rửa mắt mong chờ nhé.” Tạ Uyên hơi…
-
Chương 12: Cô muốn khóc
Tuy rằng trò đùa vừa nhạt vừa chán, nhưng cũng may coi như có chút tác dụng, Tạ Uyên hời hợt liếc mắt nhìn Kỷ Thụy một cái, xoay người đi lên tầng. Kỷ Thụy và quản gia đứng đó, yên lặng đưa mắt nhìn bóng lưng của anh dọc theo cầu thang chậm rãi…
-
Chương 11: Cái quái gì vậy
Hiện tại một nhà bốn người này đã biết được thân phận của Kỷ Thụy, họ nghĩ nhát dao sẽ rơi xuống sau những lời nói xấu của họ, nhưng họ không ngờ rằng nó sẽ rơi vào thời điểm như vậy. Cô là học sinh tiểu học à? Có hiểu đạo lý đối nhân…
-
Chương 10: Tên tóc vàng đáng ghét
Chớp mắt đã đến Chủ nhật, mới 10 rưỡi sáng một chiếc xe sang trọng chậm rãi tiến vào nhà họ Tạ, dừng ở chỗ đậu xe dành riêng cho khách trong sân. Cửa xe mở ra, một người đàn ông tóc vàng đeo kính râm bước xuống xe, nhìn thấy cô gái quét rác…
-
Chương 9: Nhận thức lệch lạc
Bầu không khí căng thẳng bỗng chốc tan biến, Kỷ Thụy cười khô khan: “Đùa chút thôi mà.” “Đùa linh tinh quá vậy.” Lý Diệc Sính vỗ vào gáy cô một cái. Kỷ Thụy hoảng sợ che đầu: “Chú đừng có mà động chân động tay nha.” “Cái này mà tính là động chân động…