Chuyên mục: Chỉ xuân mới biết chốn này – Phong Ca Thả Hành
-
Chương 17: Ngày mai Lương Học có đến không?
Kỷ Vân Hành đờ đẫn liếc nhìn Hứa Quân Hách, khóe miệng khẽ hạ xuống, tỏ vẻ không vui. Hứa Quân Hách không để tâm đến thái độ ấy, hắn đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, từ phía bên nhìn sang, gò má của Kỷ Vân Hành còn có chút da thịt để…
-
Chương 16: Tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng
Kỷ Vân Hành vốn có thân thể yếu ớt, lúc đang chơi bùn nàng đã biết chắc rằng mình sẽ bị bệnh. Ở Linh Châu hiếm khi có cơn mưa lớn như vậy. Trước đây mỗi khi mưa, Kỷ Vân Hành sẽ dùng chậu hứng nước rồi mang ra ngoài sân đổ. Dù cực nhọc,…
-
Chương 15: Hóa ra trái tim hắn cũng làm bằng máu thịt, cũng mềm yếu như bất kỳ ai khác.
Hứa Quân Hách dùng móng vuốt đập vào cửa, tuy âm thanh rất nhỏ nhưng vì đêm tối quá yên tĩnh nên Kỷ Vân Hành chắc chắn sẽ có thể nghe thấy. Nàng vốn chỉ cần nghe thấy tiếng động từ chó con là sẽ đến chơi cùng nó, buổi tối cũng thường dắt nó…
-
Chương 14: Kỷ Vân Hành lập tức tái mặt, hoảng sợ đến mức làm rơi xiên kẹo xuống đất.
Tô Y ở trong phòng trò chuyện với Kỷ Vân Hành một lúc lâu, sau đó bà đi ra bàn giao công việc cho chưởng quỹ rồi dẫn Kỷ Vân Hành rời khỏi tửu lâu. Bà ấy nói lễ hội thuyền hoa ba ngày sau chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt, đến lúc đó…
-
Chương 13: Ngài mau nói đi chứ!
Kỷ Vân Hành vừa mới thức dậy, trên khuôn mặt còn lờ đờ chưa tỉnh hẳn, nàng tựa vào khung cửa ngạc nhiên nhìn Hứa Quân Hách một hồi lâu, vẫn chưa hiểu được tại sao hắn lại đưa ra một kết luận ngang ngược như vậy. Bức tường trong tiểu viện này đã đủ…
-
Chương 12: Tường nhà cô cũng không cản được ta, ta muốn đến thì đến thôi!
Tiết Cửu nâng cánh tay lên, quay đầu nhìn qua nàng, giọng điệu có vẻ tùy ý: “Không phải bị thương, là lúc giết heo không chú ý nên máu mới dính vào, không sao cả, đừng lo lắng.” Vừa dứt lời, những người đang xếp hàng đã bắt đầu thúc giục Tiết Cửu, bởi…
-
Chương 11: Cô có hận cha mình không?
Kỷ Vân Hành ngồi bên cửa, chó con quấn quýt dưới chân nàng, thỉnh thoảng lại nhảy lên chơi đùa với vạt áo xanh thẫm đang rũ xuống đất. Nàng nhìn ra chiếc bát đã vỡ tan cùng nước cháo vương vãi tung tóe dưới đất ngoài sân, thở dài một hơi. Trong tay Kỷ…
-
Chương 10: Ông ngoại của cô chính là tham quan lớn nhất Linh Châu.
Trong tiểu viện của Kỷ Vân Hành ngoài hạ nhân của Kỷ gia ra, chưa từng có người lạ nào đến thăm. Nàng rụt đầu nấp dưới bệ cửa sổ, dùng ngón tay đẩy cửa sổ mở ra một khe hở im lặng lắng nghe bên ngoài, chờ đến khi không còn tiếng động nữa…
-
Chương 9: “Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ. Tên của cô lấy từ trong câu này sao?”
Lúc Kỷ Vân Hành bảo vệ những thứ mình trân quý, sẽ không hề giống kẻ ngốc như lời người khác nói. Đôi mắt nàng đỏ ngầu, khuôn mặt vốn dĩ đờ đẫn bình thản giờ đã lộ ra vẻ phẫn nộ. Dù những công kích đó của nàng không quá mạnh mẽ, nhưng cũng…
-
Chương 8: Quả nhiên thỏ khi bị dồn ép cùng đường cũng sẽ cắn người
Kỷ Vân Hành được hạ nhân dẫn đi, nhưng lần này không phải đến gian phòng mà nàng từng gặp Vương Huệ như trước đó, mà là băng qua một hành lang dài đến bên cạnh hồ nhỏ phía tây của phủ. Bên hồ nhỏ có vài núi giả, xung quanh trồng hoa và cây…