Chuyên mục: Chỉ xuân mới biết chốn này – Phong Ca Thả Hành
-
Chương 54: “Cô biết người mình vẽ là ai không?” Hứa Quân Hách hỏi.
Liễu Kim Ngôn lại mơ thấy cảnh mình bị bắt lại khi chạy trốn lúc nhỏ. Nàng ấy chạy trong tuyết rất lâu, nước tuyết ẩm ướt thấm vào giày, lạnh đến mức đôi chân nàng ấy hoàn toàn mất đi cảm giác, điều này lại giúp nàng ấy không còn thấy đau đớn mà…
-
Chương 53: “Học được nịnh hót.” Hứa Quân Hách hừ nhẹ một tiếng.
Hứa Quân Hách ngồi vững vàng, đôi mắt khẽ khép lại, rơi vào khoảng không. Hắn không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của nơi này. Đại khái nó là một căn phòng đơn sơ, cửa không đóng kín, cửa sổ cũng lắc lư, gió thổi qua liền vang lên tiếng…
-
Chương 52: “Bởi vì Lương Học chính là tinh thông việc học.”
“Tinh thông việc học, bất kể học thứ gì cũng rất nhanh, lại học rất giỏi, đây chính là nguồn gốc của tên Lương Học.” Kỷ Vân Hành nhìn Thi Anh trước mặt, nghi hoặc mở to mắt hỏi: “Là như thế thật sao, Thi công công?” Thi Anh nghe xong thì vô cùng kinh…
-
Chương 51: Hứa Quân Hách không nghĩ ra tại sao lại như vậy.
Linh Châu xưa nay vốn là một nơi náo nhiệt. Dù đến mùa đông trời tối sớm, gió cũng lạnh thấu xương, nhưng mọi người vẫn dựng đứng từng chiếc từng chiếc đèn dài bên vệ đường mở chợ đêm. Nơi này không như Hoàng thành, không cấm đi lại ban đêm, đường phố sau…
-
Chương 50: “Về sau không được nói những lời như vậy nữa.”
Trong lòng Thi công công luôn có một khúc mắc chưa giải được. Theo lý mà nói thì Tiểu điện hạ nhà họ trời sinh tuấn tú vô song, dáng dấp cao lớn, diện mạo xuất chúng, dù tính tình có hơi nóng nảy một chút nhưng thân phận tôn quý đủ để bù đắp…
-
Chương 49: “Là Thái tôn phi mà Tiểu điện hạ tự mình chọn phải không?”
Hứa Quân Hách không thích uống thuốc, lớn đến chừng này rồi mà mỗi lần bệnh hắn đều cố gắng chịu đựng, chỉ khi không chịu nổi nữa mới đành uống thuốc. Mỗi lần nếm thứ thuốc đắng chát có mùi nồng nặc, hắn lại có phản ứng buồn nôn ngay lập tức. Dù Kỷ…
-
Chương 48: Đây chính là bài học mà thần minh của Linh Châu dạy cho Trữ quân của Đại Yến.
“Cha mẹ ta từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, tình nghĩa phu thê rất sâu nặng. Sau khi cha gặp nạn qua đời, mẹ ta đổ bệnh nặng, bà lúc tỉnh lúc mê dần dần không còn nhận ra ai nữa, thậm chí đến cả ta cũng quên mất. Bà ấy cứ gọi tên…
-
Chương 47: Hứa Quân Hách trở tay chạm nhẹ vào nó rồi giữ lấy sự ấm áp ấy trong tay mình.
Kỷ Vân Hành không rõ đã xảy ra vấn đề ở bước nào, nhưng nàng cứ cảm thấy có điều gì đó bất thường. Kể từ khi Sở Tình đến Linh Châu, bà chưa từng ngừng tìm kiếm con gái của mình. Ánh mắt bà mỗi lần nhìn Kỷ Vân Hành luôn tràn đầy cảm…
-
Chương 46: Bây giờ ta chính là đôi mắt của ngài!
Lúc Hứa Quân Hách ngồi dậy, hắn mới cảm thấy phần thân trên lạnh buốt. Đưa tay sờ lên ngực, hắn giật mình nhận ra mình không mặc áo, vội vàng với tay kéo tấm chăn bên cạnh phủ lên người rồi nói: “Kỷ Vân Hành, ra ngoài.” “Hả?” Kỷ Vân Hành không hiểu tại…
-
Chương 45: Tựa như màn đêm đen tối vô tận bị xé toạc, ánh mặt trời le lói chiếu sáng soi rọi vào thế giới hoang vắng.
Lần đầu tiên Kỷ Vân Hành gặp Sở Tình là vào tháng Chạp năm Hi Bình thứ ba mươi tám. Khi ấy, một gia đình ở khu Tây thành không biết làm sao đã mắc phải chứng bệnh kỳ lạ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lây nhiễm sang các gia đình lân cận.…
