Chuyên mục: Chỉ xuân mới biết chốn này – Phong Ca Thả Hành
-
Chương 47: Hứa Quân Hách trở tay chạm nhẹ vào nó rồi giữ lấy sự ấm áp ấy trong tay mình.
Kỷ Vân Hành không rõ đã xảy ra vấn đề ở bước nào, nhưng nàng cứ cảm thấy có điều gì đó bất thường. Kể từ khi Sở Tình đến Linh Châu, bà chưa từng ngừng tìm kiếm con gái của mình. Ánh mắt bà mỗi lần nhìn Kỷ Vân Hành luôn tràn đầy cảm…
-
Chương 46: Bây giờ ta chính là đôi mắt của ngài!
Lúc Hứa Quân Hách ngồi dậy, hắn mới cảm thấy phần thân trên lạnh buốt. Đưa tay sờ lên ngực, hắn giật mình nhận ra mình không mặc áo, vội vàng với tay kéo tấm chăn bên cạnh phủ lên người rồi nói: “Kỷ Vân Hành, ra ngoài.” “Hả?” Kỷ Vân Hành không hiểu tại…
-
Chương 45: Tựa như màn đêm đen tối vô tận bị xé toạc, ánh mặt trời le lói chiếu sáng soi rọi vào thế giới hoang vắng.
Lần đầu tiên Kỷ Vân Hành gặp Sở Tình là vào tháng Chạp năm Hi Bình thứ ba mươi tám. Khi ấy, một gia đình ở khu Tây thành không biết làm sao đã mắc phải chứng bệnh kỳ lạ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lây nhiễm sang các gia đình lân cận.…
-
Chương 44: “Lương Học bị trúng độc, cả mắt và tai đều đã hỏng rồi, con muốn nhờ dì cứu Lương Học.”
Kỷ Vân Hành viết ba chữ ấy vào lòng bàn tay Hứa Quân Hách. Nhưng Hứa Quân Hách lại không trả lời, chỉ từ từ khép các ngón tay lại, giữ chặt ba chữ ấy trong lòng bàn tay mình. “Sẽ ổn thôi.” Đó là một câu nói vô thưởng vô phạt, hoàn toàn là…
-
Chương 43: Nàng không kìm được đưa tay khẽ chạm lên đôi mắt hắn.
Hạ Nghiêu bị thương không nhẹ, khi về lại căn phòng nhỏ chật chội của mình, hắn xé rách lớp vải băng tạm ở chân, cầm lấy một khúc vải nhét thẳng vào miệng để cắn, rồi dốc cả bình rượu mạnh lên vết thương. Cơn đau như khoan thấu tận xương khiến hắn nghiến…
-
Chương 42: “Thiên hạ tấp nập, đều vì lợi ích mà đến; thiên hạ xô bồ, đều vì lợi ích mà đi.”
Cho dù ngọn lửa ở sau núi đã được dập tắt, cho dù viện binh sắp đuổi kịp đến, nhưng đến cuối cùng Hạ Nghiêu vẫn là người đầu tiên tìm ra nơi ẩn náu của Hứa Quân Hách và Ân Lang. Hạ Nghiêu đã theo bên cạnh Hứa Quân Hách hơn mười năm, đã…
-
Chương 41: “Chỉ là đổi chủ để trung thành mà thôi, sao có thể nói là phản bội?”
Hơi lạnh buốt giá, gió lớn rít gào. Hứa Quân Hách đứng trong gió, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh cóng. Tên gác cửa chạy tới chỉ vừa hét lên một tiếng, bỗng một mũi tên lao vút tới đâm thẳng vào lưng xuyên qua lồng ngực gã, máu tươi trào ra thành từng dòng. …
-
Chương 40: Ngốc một chút cũng tốt, dễ lừa!
Bất kể Kỷ Dục có khóc lóc thảm thiết thế nào, hay Kỷ Viễn quỳ gối cảm tạ nghìn lần ra sao, cuối cùng cha con họ cũng thoát khỏi những ngày tháng như ác mộng trong lao ngục. Kỷ Vân Hành lặng lẽ đi cạnh Hứa Quân Hách ra khỏi nhà lao, ba người…
-
Chương 39: “Ngươi nói với nàng, nếu còn muốn ăn thì phải lên núi Cửu Linh vào hành cung mà ăn.”
Kỷ Vân Hành nghe xong những lời ấy, không thấy vui trong lòng. Nàng thầm nghĩ, người khác luôn nói nàng là kẻ ngốc, nhưng nàng cảm thấy mình chẳng hề ngốc chút nào. Rõ ràng Lương Học cũng xem nàng là kẻ ngốc. Hứa Quân Hách thấy khóe miệng nàng mím chặt không nói…
-
Chương 38: Điện hạ chỉ cần dọa ta là được rồi!
Trong phòng, ánh nến sáng rực chiếu lên khuôn mặt của Kỷ Vân Hành, làm mờ đi nét yếu đuối thường ngày của nàng. Từ góc nhìn của Vương Huệ, nàng mặc áo gấm, dáng đứng thướt tha, mái tóc dài được chải thành búi tinh xảo, trên đầu chỉ cài một cây trâm vàng.…