Chuyên mục: Gió ở Melbourne đã ngừng thổi chưa? – Bắc Phong Tam Bách Lý
-
Chương 24: Điều kiện để “vờ thả để bắt thật” có thể được thành lập
Những ngày tháng chờ tin trôi qua rất nhanh, Tống Duy Bồ lại lần nữa vì cuộc thi và chương trình học bận rộn mà không thấy bóng dáng đâu, chỉ có tiền lương hai tuần một lần vẫn được phát đúng ngày… Trong phong bì chứa tiền mặt và một thanh chocolate được đặt…
-
Chương 23: Cô đến để khôi phục lại truyền kỳ về bà
Ngày hôm sau, trong quán cà phê ngoài trời trước cửa thư viện. “Bây giờ em chỉ muốn biết người tên Diệp Nhữ Thu này là ai…” “Em với River ở cùng nhà sao??” “Tên tiếng Anh của ông ấy là Albert Ye, chắc hẳn sẽ có thể thu nhỏ phạm vi tìm kiếm được…”…
-
Chương 22: “Cậu xong đời rồi, cậu đã sa vào lưới tình!”
Ực, Mộc Tử Quân giật mình nuốt cả miếng đậu hũ trong bát canh tương đậu xuống cổ, cô bị phỏng nóng đến mức chảy nước mắt. “Thuê chung với anh sao?” Cô chật vật hỏi. Anh nghiền ngẫm lời cô nói, sau đó sửa lại: “Là thuê nhà của tôi.” Mộc Tử Quân làm…
-
Chương 21: Tôi còn biết nói Sa-rang-hae-yo, em yêu anh!
“Con nói năm nay không muốn về nhà ăn Tết sao?” Giọng nữ trong điện thoại có vẻ hơi ngạc nhiên. “Không có, con chỉ thuận miệng nói vậy thôi.” Mộc Tử Quân đặt điện thoại trên bàn ăn bữa sáng, cô còn lơ đãng nói thêm một câu: “Con còn phải trở về thăm…
-
Chương 20: “Sao có thể bỏ mặc em được.”
Nhân viên trong viện dưỡng lão giữa chừng có mang đến hai tách cà phê, đến khi Đường Minh Hạc nói xong, cà phê đã nguội lạnh. So với Trần Nguyên Cương, đây thực sự không phải là một cuộc đời vui vẻ. Trong đầu Mộc Tử Quân bỗng hiện lên lời nói của người…
-
Chương 19: Một ngọn lửa màu vàng bùng lên từ dưới mặt đất
Thang máy lên tầng trên của viện dưỡng lão, hành lang trở nên vô cùng yên tĩnh. Các y tá đi qua đều nói chuyện rất khẽ khàng, Mộc Tử Quân quay đầu lại, hạ giọng hỏi Đường Quỳ: “Cô không vào à? Muốn tôi hỏi thử chuyện bán nhà giúp cô không?” “Hỏi thử…
-
Chương 18: Anh! Là chó!
Mùa xuân ở Melbourne mưa phùn rả rích mãi không dứt, nhiệt độ vừa mới ấm lên được đôi chút thì trời lại âm u lạnh lẽo, mưa rơi không ngớt. Chiếc xe bất chấp cơn mưa đi một đường từ Melbourne đến Bendigo, lúc đến thành phố nhỏ này thì trời thì trời lại…
-
Chương 17: Bắt đầu quen tìm anh
Sự thật chứng minh, đánh giá “hành xử bề ngoài” của Do Gia cũng không phải là hoàn toàn vô căn cứ. Sau khi nói câu “Để tôi đưa cô đi là được”, Tống Duy Bồ lại một lần nữa trở về trạng thái nửa ẩn nửa hiện, nửa gần nửa xa như trước. Tuy…
-
Chương 16: Vẫn chưa quen tìm tôi sao
Còn dám… Ban đầu cũng còn ổn, nhưng vừa bị anh hỏi như vậy thì Mộc Tử Quân lại mất tự tin. Đúng là vậy, một lần đón máy bay, một lần đêm nay, Tùy Trang đã tự mình viết ba chữ “Không đáng tin” lên trán mình. Xe phía trước vừa di chuyển, Tống…
-
Chương 15: Vừa khéo đúng lúc cậu ấy có thể đi đón em
Vào ngày lễ mừng kỷ niệm. Xe đi đến nơi đã là 6 giờ rưỡi tối, bên ngoài trang viên đã đỗ đầy xe, rõ ràng còn náo nhiệt hơn cả lần trước. Đón đưa tới lui cũng phải đi bốn chuyến, như vậy quá phiền phức, Mộc Tử Quân chỉ hẹn thời gian đến…