Chuyên mục: Hướng dẫn yêu đương vào mùa đông – Thời Tinh Thảo
-
Chương 42: “Thích em.”
Sáng hôm sau, Ôn Dữu ngủ dậy mở điện thoại, thấy hơn chục tin nhắn chưa đọc, tất cả đều do cùng một người gửi. Tin nhắn gần nhất cách đây năm phút, anh gửi ảnh một góc trường, một gốc cây rụng hết lá vào cuối thu, cành cây trơ trụi vào giữa đông,…
-
Chương 41: “Gọi thêm lần nữa.”
Gió lạnh mùa đông buốt giá bị ngăn cách bên ngoài cửa sổ, trong phòng ấm áp như mùa xuân. Trần Tễ trả lời xong câu hỏi của Ôn Dữu, rồi bước vào phòng tắm. Ôn Dữu, người chưa từng “trải qua chuyện đời”, bị câu trả lời bất ngờ của anh làm cho sững…
-
Chương 40: Đừng quá tin vào lời nói của đàn ông
Ôn Dữu “à” một tiếng, hỏi với vẻ không chắc chắn: “Căn hộ của anh?” Trần Tễ cụp mi, nhìn rõ sự thay đổi biểu cảm trên mặt cô, lông mày khẽ nhướng lên: “Dám đi không?” “Anh đừng khích em.” Ôn Dữu chậm rãi chớp mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em không phải kiểu…
-
Chương 39: Căn hộ, có đi không?
Trần Tễ và Trì Minh Tuấn nghe thấy giọng nói đó, cùng lúc ngoảnh đầu nhìn người đến. Tống Ngôn Tĩnh đứng trước cửa phòng ký túc xá của họ, tay xách theo một túi đồ, ánh mắt nhìn thẳng Trần Tễ, cứng rắn nói: “Có thể cho mọi người biết được không?” “…” Bầu…
-
Chương 38: Sói đói lớn vừa tâm cơ vừa nham hiểm
Bốn người họ đi xa, ánh đèn đường sáng rực kéo dài bóng của họ. Bên trong quán, Tống Ngôn Tĩnh đột ngột đứng dậy, khiến Mã Tử An bên cạnh giật mình. Cậu ấy hừ một tiếng: “Anh Ngôn, cậu làm gì vậy?” Tống Ngôn Tĩnh mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ…
-
Chương 37: Cọ vào chân cô
Ôn Dữu thực sự không hiểu, chuyện này có gì đáng để ăn mừng chứ. Nhưng mà Trần Tễ muốn tặng, cô cũng không thể ngăn cản. Bởi vì mùa đông đã đến, cô và các bạn cùng phòng thực sự lười đến căn tin ăn sáng. Ôn Dữu suy nghĩ một lúc, rồi hỏi:…
-
Chương 36: Danh phận
Ôn Dữu thấy có chút vui mừng khi Trần Tễ đội mũ lên cho cô, giúp cô che đi đôi tai đang đỏ ửng. Nhưng cho dù là thế thì cách một lớp mũ Ôn Dữu vẫn có thể nghe thấy giọng nói trầm thấp của Trần Tễ, khiến cô ngại đến mức muốn chạy…
-
Chương 35: “Bé yêu yên tâm, chúng ta sẽ lén lút.”
Tin nhắn cuối cùng này, Ôn Dữu giả vờ không nhìn thấy, bình tĩnh tắt điện thoại, nhét lại vào túi. Chỉ là như vậy khiến cô có vẻ rất nhát gan, rất chột dạ. Sau vài giây do dự, Ôn Dữu lại lấy điện thoại ra mở, nhắn tin nhắc nhở người bên kia:…
-
Chương 34: “Em muốn uống. Em muốn uống rượu vừa rồi trong miệng anh.”
Đối mặt với những câu nói bất ngờ của Trần Tễ, Ôn Dữu đã học cách phớt lờ một cách vô cảm và từ chối: [… Không đi.] Trần Tễ: [Thật sự không đi?] Ôn Dữu: [Thật.] Trần Tễ: [Được thôi, vậy anh đành phải một mình cô đơn uống rượu.] Ôn Dữu: [Hứa Thanh…
-
Chương 33: Chúng ta tới chỗ không người.
Mọi người xung quanh ồn ào náo nhiệt. Hai người đứng đối diện nhau, nghe lời cô nói, sắc mặt Trần Tễ hơi tối lại, nhìn cô sâu sắc, yết hầu chuyển động: “Dỗ anh?” Ôn Dữu bị anh nhìn chằm chằm, má ửng hồng: “Đúng vậy.” Cô nhìn vào cúc La Mã trong vòng…