Chuyên mục: Kiếm ủng minh nguyệt – Sơn Chi Tử
-
Ngoại truyện ba
Sương xuân dày đặc, ánh bình minh xanh xám. Vạt áo bào xanh nhạt của thiếu niên bị nước sương đọng trên cỏ cây um tùm làm ướt, khóa vàng trên đai lưng điệp tiệp(*) của hắn ánh lên vẻ lạnh lẽo, hoa núi hắn ôm trong lòng che đi nửa phần chuôi kiếm Ngân…
-
Ngoại truyện hai
Tháng mười hai mùa đông, tuyết rơi lả tả. Cỏ hoang phủ kín lối mòn từng rất rộng rãi trên núi, trong làn sương mù ấm áp, bốn chữ “Sơn Trang Lạc Hà” khắc trên cổng ngọc trắng đã được sơn mới lại. Dưới chiếc ô giấy mai đỏ, gương mặt tuấn tú nghiêm túc…
-
Ngoại truyện một
“Nhiều người như vậy, đều rơi xuống biển chết đuối hết à?” Trong đêm hè vang tiếng ve, Thương Nhung gối đầu trên gối mềm, nằm trên chiếc giường trải chiếu mát, nghe thiếu niên bên cạnh nói đến đoạn hấp dẫn, chiếc quạt tròn thêu hoa văn bướm bằng lụa trắng trong tay nàng…
-
Chương 97: Kết thúc
Mặt trời lặn về Tây, bầu trời tối sầm. Tiếng vó ngựa trên đường núi đột nhiên dừng lại, thiếu niên áo đen nhảy xuống ngựa, dang rộng vòng tay về phía cô nương trên lưng ngựa. Gió xuân lay động vạt áo khói xanh của cô nương, nàng ôm lấy cổ hắn, được hắn…
-
Chương 96: Đêm Giao Thừa
Kinh thành Ngọc Kinh đóng cửa nửa tháng, Tân Đế lên ngôi kế vị. Sáng sớm sương mù dày đặc, trước cửa Vinh Vương phủ, đám nô bộc thu dọn hành lý chất đầy xe, Phong Lan đỡ Vinh Vương phi, Thu Hoằng đỡ Vinh Vương, được đám nô tỳ thị vệ vây quanh lên…
-
Chương 95: Muốn nhìn nàng
Người tuyết nhỏ đã hoàn toàn tan chảy. Thương Nhung kìm nén cảm giác chua xót trên chóp mũi, nắm lấy bàn tay ẩm ướt của hắn, lạnh buốt như băng, lòng bàn tay ngược lại trở nên ấm nóng, nàng ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên vẫn trắng bệch đáng sợ,…
-
Chương 94: Nàng là thật
Cửa cung cấm đóng chặt, từ đêm qua đến trưa nay, trên phố Ngự đã trải qua vài trận chém giết, không ai biết tình hình trong cung cấm giờ ra sao, Tinh La quán đóng cửa, ngoài Đoàn Vân và đám đạo sĩ bị kẹt ở đài Trích Tinh trong cung không ra được,…
-
Chương 93: Trong thế gian
Thập Ngũ nhanh chóng bước tới, hai ngón tay điểm nhẹ hai cái vào sau gáy Chiết Trúc, Chiết Trúc lập tức nhắm mắt lại, dưới ánh trăng lấp lánh, trên gương mặt trắng nhợt của hắn, những giọt máu đã khô cạn, hàng mi dài đen nhánh khẽ run trong gió lạnh. Nếu không…
-
Chương 92: Chỉ cần chàng
Đêm khuya, cửa chùa Đại Chung trên núi Quan Âm vang lên tiếng gõ, vị tăng lữ đang gà gật chậm rãi mở một cánh cửa, chỉ thấy ngoài cửa là vài khuôn mặt xa lạ, người nào người nấy áo dính sương lạnh, tóc mai vương tuyết. Hòa thượng trẻ tỉnh táo hơn đôi…
-
Chương 91: Không ai biết
Tuyết lông ngỗng rơi loạn, gió cuốn lá khô vàng. Đệ Tứ khoanh tay, đứng một bên nhìn tiểu cô nương khoác áo váy mỏng manh đang chuyên tâm nghịch chiếc khóa Lỗ Ban trong tay, nàng ấy lười biếng ngáp một cái, không nhịn được nói: “Tiểu Công chúa, người giải bao lâu rồi?…