Chuyên mục: Kiếm ủng minh nguyệt – Sơn Chi Tử
-
Chương 50: Cả đời
Trên lầu khách điếm, một cánh cửa mở ra, bốn người đang ăn thịt uống rượu bên dưới nội đường đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên bước ra từ cánh cửa. Hắn vừa tắm xong, chỉ mặc một chiếc áo bào tay rộng trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh vẫn đang…
-
Chương 49: Đổi lấy chân tình
“Công chúa cành vàng lá ngọc, từ nhỏ trong cung muốn gì mà không có? Cùng lắm cũng chỉ là những món đồ chơi nhỏ nhặt tầm thường của dân gian, sao Công chúa lại để tâm đến thế?” Phong Lan trên xe vừa gọi nữ tỳ đến xe ngựa phía trước của Công chúa…
-
Chương 48: Không còn nữa
Cơn mưa nặng hạt làm ướt mái tóc đen nhánh của thiếu niên, từng giọt nước tí tách nhỏ xuống từ đuôi tóc, hắn chậm rãi cưỡi ngựa đi trong mưa, trong miệng ngậm một viên kẹo, mắt khép hờ. “Thập Thất, Lâu chủ đã năm lần bảy lượt bảo đệ về lầu mà đệ…
-
Chương 47: Núi Thần Khê
Đầu óc Thương Nhung trống rỗng, lực nắm chặt lưỡi kiếm trong tay hơi lỏng ra, nhưng nàng chưa kịp phản ứng, hai ngón tay của thiếu niên đã điểm vào gáy nàng. Cơn chóng mặt ập đến, nàng mất hết sức lực, nhắm mắt lại. Chiết Trúc buộc lưỡi kiếm dính máu vào dây…
-
Chương 46: Không cần sợ
Nhà lão Tú tài hôm nay là nơi náo nhiệt nhất thôn Đào Khê, kiệu hoa của tân nương còn chưa tới mà trong sân đã đông nghịt người. Lão Tú tài đã đứng ngoài cổng rất lâu, nhưng trông ông ấy không hề mệt mỏi, vẫn luôn tươi cười đón tiếp từng vị khách…
-
Chương 45: Dạy muội chơi
“Đi với ta, rời khỏi nơi này, được không?” Thương Nhung rõ ràng nghe rõ lời hắn nói. Nhưng nàng vẫn chậm trễ không đáp lời. Ánh mặt trời đã hong khô sương sớm, trên đường về thôn Đào Khê, Thương Nhung luôn cúi đầu không nói lời nào. Ánh tà dương trải một lớp…
-
Chương 44: Đủ rồi
Giọt mưa nhẹ rơi xuống vành tai đỏ hồng của thiếu niên, giọt nước long lanh lạnh lẽo đó uốn lượn đi xuống, dọc theo cần cổ trắng trẻo âm thầm chui vào cổ áo. Thương Nhung khẽ chạm ngón tay vào nhiệt độ trên cổ tay hắn, ánh đèn vàng ấm áp soi rõ…
-
Chương 43: Muốn không
Ở trên núi một tháng rưỡi, cái lạnh đầu xuân đã rút đi. Trên vách núi sau tiểu viện có rừng trúc, cỏ thơm tươi tốt, hoa đua nhau nở. Hôm qua Mộng Thạch đã trồng một cây hoa dại không rõ tên, đặt trước án thư nơi Thương Nhung chép kinh. Thương Nhung thích…
-
Chương 42: Rất đẹp
Buổi sáng gió xuân lạnh lẽo, sương mù dày đặc khắp núi. Thiếu niên áo đen ôm mấy gói giấy dầu trong tay, vừa ăn một miếng bánh ngọt vỏ giòn mật đường mới ra lò, vừa đi về phía cây cầu đá nhỏ. Tiếng nước của con sông nhỏ dưới cầu nghe róc rách,…
-
Chương 41: Có tính không
“Đại nhân, ngài đã nhiều ngày không được ngủ yên, đêm nay xin hãy nghỉ sớm đi.” Trong phòng khách điếm ở thành Hoài Thông, một ngọn đèn lẻ loi tỏa ra ánh sáng lờ mờ, xua tan đôi chút màn đêm đen kịt, một Lăng Tiêu Vệ mặc thường phục cẩn thận khuyên trước…