Chuyên mục: Kiếm ủng minh nguyệt – Sơn Chi Tử
-
Chương 40: Đêm mưa xuân
Mưa xuân ẩm ướt, đâu đâu cũng là tiếng mưa rơi tí tách. Ngọn đèn trong phòng lóe sáng, chiếu lên vẻ mặt đầy kỳ lạ của thiếu niên. Khương Anh cũng không biết mình đã đợi bao lâu, mới nghe được giọng nói của hắn: “Nếu ngươi dám tiết lộ chuyện này cho Lâu…
-
Chương 39: Thích nàng
Tạo Tương Đường chuyên làm tượng thần Phật vàng cho đạo quán miếu thờ, ở thành Thục Thanh cũng được xem là có tiếng tăm. Có lẽ vì họ chưa từng tham gia vào việc giết chóc của Thiên Phục Môn trong giang hồ, việc làm ăn chỉ thu mình trong thành Thục Thanh không…
-
Chương 38: Tạo Tương Đường
Mộng Thạch tối qua uống rượu, sáng nay vừa thức dậy đã cảm thấy đầu óc choáng váng, y uống một chén trà nguội để tỉnh táo, thay thuốc trị thương cho mình rồi đi gõ cửa phòng Chiết Trúc. Lại là gõ mãi không có ai trả lời, y đẩy cửa vào, bên trong…
-
Chương 37: Đèn quỳnh trắng
Vở rối ở Cửu Nguyên Lâu hôm nay quả thật không phải là vở họ từng xem ở thành Dung Châu. Tia sáng trắng phản chiếu từ gương đồng thật như ánh trăng lạnh lẽo, chiếu lên người con rối mặc xiêm y thêu hoa rực rỡ, tóc đen búi cao điểm xuyết trâm cài…
-
Chương 36: Có muốn hay không
Mưa đêm ẩm ướt, xối rửa mái ngói, rèm cửa sổ chiếu bóng ánh sáng màu vàng cam tỏa ra từ trong phòng, Thương Nhung đặt giá nến xuống, nhìn đệm và chăn đã trải sẵn trên sàn. Thiếu niên vừa ôm chăn từ phòng nàng trở về, đóng cửa lại rồi quay người thì…
-
Chương 35: Hơi đau
Chưa đến nửa canh giờ, đám đông chen chúc trước cửa nha môn đã giải tán, Thương Nhung đi ngang qua, vừa hay thấy Sầm Chiếu cùng một ông lão tóc bạc bước ra từ bên trong. Sương lạnh buổi sớm đã tan đi nhiều, ánh mặt trời khảm viền vàng trên mái hiên, Sầm…
-
Chương 34: Xin lỗi
Sau khi tắm rửa, Thương Nhung mới dán mặt nạ trước gương, chợt nghe tiếng gõ cửa, ngay sau đó là tiếng của Điền Minh Phương vọng lại: “Cô nương.” Thương Nhung lập tức đứng dậy mở cửa, sương sớm dày đặc, Điền Minh Phương ngoài cửa lộ ra sắc mặt tái nhợt, vô cùng…
-
Chương 33: Có ngốc không
“Minh Phương cô nương không muốn lên công đường làm chứng, hiện nay công tử và ta còn muốn cứu người, chỉ có thể tìm cách từ chủ nhân của hội thơ ngày đó.” Nước mưa trong sân còn chưa khô, Sầm Chiếu cởi áo bào giao cho nữ tỳ bên cạnh, mời thiếu niên…
-
Chương 32: Đúng hay không
Vòng tay của hắn vừa ướt vừa lạnh, đầy mùi tanh máu. Nhưng Thương Nhung lại quên để ý đến chiếc mặt nạ không thể dính nước, trong đêm mưa đông lạnh lẽo, lòng nàng rối bời đến không thể chịu nổi, chỉ là quay đầu lại thấy hắn, không biết vì sao lại chui…
-
Chương 31: Thật sự đáng thương
“Minh Phương cô nương cứ yên tâm, Trương Hiển là một chàng trai tốt, giờ bị người ta hãm hại, ta chắc chắn không thể ngồi yên không quan tâm đến được.” Sầm Chiếu vừa nói vừa đặt cuốn sách trong tay xuống, nghe thấy tiếng bước chân, ánh mắt ông ấy lướt qua Thương…