Chuyên mục: Kiếm ủng minh nguyệt – Sơn Chi Tử
-
Chương 20: Ta biết
Những viên đá cuội hai màu sáng tối được khảm chỉnh tề thành một họa tiết cá chép thái cực âm dương, đế giày thêu của Thương Nhung thỉnh thoảng lại cọ xát vào mắt cá trong đó, một tay nàng khẽ ấn vào mép mặt nạ, để nó dính chặt hơn. “Cô nương, dùng…
-
Chương 19: Tết tóc bím
Mộng Thạch không vội vàng vén tấm màn the xanh kia lên nữa, ngửi thấy mùi canh cá nồng đậm, y chú ý đến cái nồi đất trên bếp lò. Canh cá sôi liên tục gõ vào nắp nồi, y tiện tay dùng tay áo nhấc nắp nồi đặt lên bàn, mùi thơm của canh…
-
Chương 18: Hai bóng người
Con đường núi thăm thẳm, tiếng vó ngựa chậm rãi, Thương Nhung tay nắm dây cương trong màn sương lạnh xanh biếc cũng nảy sinh chút buồn ngủ, nhưng đột nhiên “bịch” một tiếng, có vật nặng rơi xuống đất. Nàng giật mình, cùng lúc đó, thiếu niên vốn đang vô thức tựa vào vai…
-
Chương 17: Cuộn tới trời xanh
Đèn đuốc trong phủ Tri châu Dung Châu cháy suốt cả đêm. Tri châu Kỳ Ngọc Tùng chỉ chợp mắt ngủ được một canh giờ đã tỉnh dậy, gọi người đến hỏi mới biết đám người Hà Nghĩa Sinh vẫn chưa về, toàn thân ông ta đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng rất bất an.…
-
Chương 16: Miếu Sơn Thần
Ba người hai ngựa rời khỏi thành một cách thông suốt không trở ngại, trong đêm giá rét, Thương Nhung vội liếc nhìn, thấy các quan sai canh thành lần lượt đứng ngủ gật, tiếng vó ngựa vang vọng qua cổng thành, họ đều bịt tai không nghe, ngay cả mí mắt cũng không nhấc…
-
Chương 15: Năm mươi lượng vàng
Cuối cùng Thương Nhung đã hiểu ra, chữ “chơi” trong miệng Chiết Trúc không chỉ đơn thuần là vui chơi ngắm cảnh. Miễn là hắn hứng thú, cứu người là chơi, giết người là chơi, cướp ngục — cũng là chơi. Ngọn cỏ mảnh đã đứt làm hai vẫn còn trong lòng bàn tay, Thương…
-
Chương 14: Hồi thứ nhất
Trời còn chưa sáng, Thương Nhung đã bị ác mộng đánh thức. Nàng khoác áo ngồi dậy, đi chân trần xuống giường chạy đến bàn rót một chén trà lạnh uống vội, hơi thở gấp gáp của nàng trong căn phòng tối mờ này càng thêm rõ ràng. Trán sáng bóng đầy mồ hôi li…
-
Chương 13: Như con diều giấy
“Làm ăn ư?” Ánh đèn lồng tắt ngấm, thiếu niên đứng trong con ngõ tối tăm, khẽ nhướn mày. “Ta muốn nhờ tiểu công tử giúp ta cứu một người.” Nam nhân kia cũng rất thẳng thắn, lập tức nói thẳng ý định. “Ta không phải đại phu, làm sao có thể giúp ngươi cứu…
-
Chương 12: Đi ăn đêm
“Ta chỉ quen một mình huynh.” Chiết Trúc nghe câu nói đó của nàng, hắn nhìn chăm chú vào chóp mũi đỏ hồng vì gió lạnh của nàng một lúc, có lẽ men rượu dâng lên đã khiến tâm trí hắn không được tỉnh táo, hắn đưa cánh tay che mắt, cười rất khẽ một…
-
Chương 11: Không thể nói
Đôi mắt trại chủ nhìn chằm chằm viên thuốc màu xanh lục trong tay thiếu niên, không biết là do lúc này quá căng thẳng sinh ra ảo giác hay là độc tính thực sự phát tác, gã ta cũng mơ màng cảm thấy lòng bàn tay hơi nhói đau. Nhìn lại gã mặt sẹo,…