Chuyên mục: Ngày độc lập của tôi – Dung Quang
-
Chương 14: Ngày thứ mười bốn
Nếu chỉ có một người thì làm sao mà dựng thành màn cãi nhau được. Đối mặt với sự bình tĩnh từ đầu đến cuối của Chúc Kim Hạ, Vệ Thành cảm thấy bất lực như đấm một cú vào bông. Cơn giận dữ qua đi, cuối cùng hai đầu dây bên kia rơi vào…
-
Chương 13: Ngày thứ mười ba
Lúc hai người bước ra khỏi quán ăn thì mặt trời đã lặn hẳn. Xoa xoa cái bụng tròn căng, Chúc Kim Hạ vô tư đánh một tiếng ợ rõ to. Thời Tự bật cười nhìn cô: “Sao giống bà bầu thế?” “Tại ai chứ hả?” Chúc Kim Hạ lườm anh một cái, trong lòng…
-
Chương 12: Ngày thứ mười hai
Cả đêm ngủ không ngon, nên hôm sau khi dự giờ, Chúc Kim Hạ liên tục ngáp ngắn ngáp dài. Rút kinh nghiệm từ hôm trước, cô quyết định “trốn học”. Cũng không trốn nhiều, chỉ hai tiết, một là tiết Toán của Thời Tự, hai là tiết tiếng Tây Tạng của Đốn Châu. Cô…
-
Chương 11: Ngày thứ mười một
Chúc Kim Hạ như một tín đồ ngoan đạo, cô không bỏ lỡ tiết học nào mà dự giờ trọn vẹn một ngày, thậm chí cả tiết tiếng Tây Tạng cũng không tha. Đến bữa tối, Đốn Châu lật giở cuốn sổ ghi chép chật kín chữ của cô, cảm thán nói: “Hồi đó mà…
-
Chương 10: Ngày thứ mười
Cánh cửa ký túc xá khép hờ, tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong. “Này, anh làm được không đấy, không thì để em làm cho.” — Giọng của Đốn Châu. “Nhào bột thôi mà, xem em làm như chuyện gì ghê gớm lắm.” — Lần này là Thời Tự. Tối qua còn cãi…
-
Chương 9: Ngày thứ chín
Bữa cơm tối ngon đến bất ngờ, Chúc Kim Hạ ăn liền hai bát. Đốn Châu tròn mắt kinh ngạc: “Giỏi đấy cô giáo Chúc, nhìn dáng người chẳng ai nghĩ cô ăn khỏe thế.” “…” Chúc Kim Hạ ngại ngùng đặt bát cơm xuống: “Bình thường tôi ăn không nhiều vậy đâu…” Chắc chắn…
-
Chương 8: Ngày thứ tám
Lại hành động theo cảm tính rồi! Chúc Kim Hạ nằm vật ra giường, trân trân nhìn trần nhà. Tòa nhà này được coi là mới xây, vậy mà tường tróc sơn, nấm mốc loang lổ… Cô cũng gần ba mươi tuổi đầu rồi, sao chỉ vì nhìn lũ trẻ vài cái, bị Hiệu trưởng…
-
Chương 7: Ngày thứ bảy
Ký túc xá của Hiệu trưởng nằm trên tầng ba, từ đây có thể nhìn bao quát toàn bộ ngôi trường. May mắn là màn “ném đĩa” chỉ là một tình huống bất ngờ, mọi chuyện sau đó đều diễn ra suôn sẻ theo kịch bản của Thời Tự. Đây là lần đầu tiên Chúc…
-
Chương 6: Ngày thứ sáu
“Anh là Hiệu trưởng?” “Phải.” “Sao anh lại là Hiệu trưởng?” “Tôi không thể là Hiệu trưởng sao?” “…” Vu Tiểu San đứng bên cạnh, hơi ngơ ngác: Hai người đang chơi trò nối chữ à? “Hai người quen nhau?” Hai người đồng thanh trả lời— “Quen.” “Không quen.” Vu Tiểu San hoang mang tột…
-
Chương 5: Ngày thứ năm
Từ bến phà đi chưa được bao xa, Chúc Kim Hạ đã ngồi phịch xuống dưới gốc cây ven đường. Cô không đi nổi nữa. Nắng quá gắt. Vali quá nặng. Say độ cao khiến cô thở không ra hơi. Điện thoại vẫn tối đen, cô lắc đi lắc lại nhưng không thể bật lên…