Chuyên mục: Ngày độc lập của tôi – Dung Quang
-
Chương 94: Ngày thứ chín mươi bốn
Đã lâu lắm rồi Thời Tự không ốm. Trước năm chín tuổi, anh cùng mẹ phiêu bạt đó đây, sống một cuộc sống không ai đoái hoài, bữa đói bữa no, lúc ấy gầy guộc chỉ còn da bọc xương, dường như thường xuyên bị cảm. Sau khi vào núi, dưới sự chăm sóc tận…
-
Chương 93: Ngày thứ chín mươi ba
Trời đã tối đen, núi non xa xăm chìm vào bóng tối mịt mùng. Trong bếp, dì Phương vội vã muốn quay lại phòng, giọng nói nhanh hơn thường ngày rất nhiều. Dì chỉ hướng dẫn cho Trát Mỗ vài thao tác rồi vội vàng giao lại công việc cho cô bé. “Cháu cứ làm…
-
Chương 92: Ngày thứ chín mươi hai
Thời Tự không ở lại Miên Thủy lâu. Ngày hôm sau, dù bận rộn sau khi gặp bà, anh vẫn dành chút thời gian để đi ăn với Viên Phong. Ban đầu, bữa ăn này vốn không nằm trong kế hoạch, nhưng Viên Phong từ đầu dây bên kia đã lớn tiếng: “Anh ấy đã…
-
Chương 91: Ngày thứ chín mươi mốt
Bà cụ rất điềm đạm, sau khi dặn dò đủ điều, bà nhìn họ bằng ánh mắt sắc sảo đầy ẩn ý, như muốn nhắn nhủ rằng “Tự mà hiểu lấy” rồi xách giỏ đi thẳng về phía chợ một cách thong thả. Dù nước có đến chân, thì việc đi chợ mua thức ăn…
-
Chương 90: Ngày thứ chín mươi
Say rượu không phải chuyện tức thì, hơi men xâm nhập vào não bộ một cách chậm rãi, từ đôi chân lảo đảo đến trước mắt choáng váng, và đến giờ phút này, khi ngẩng đầu lên, cô lại thấy có đến hai Thời Tự. Chúc Kim Hạ phán đoán mình vẫn chưa đến nỗi…
-
Chương 89: Ngày thứ tám mươi chín
Tết năm nay trôi qua không giống những năm trước. Mối tình trước của Chúc Kim Hạ bắt đầu từ thời đại học, kéo dài nhiều năm, mọi thứ đều thuận lợi, chưa từng cảm nhận được áp lực của việc độc thân, vậy mà giờ đây, khi đã gần ba mươi tuổi, tình trạng…
-
Chương 88: Ngày thứ tám mươi tám
Đêm Giao Thừa năm đó, chú Vượng tỉnh lại một lúc. Lúc đó, mọi người đang xem chương trình mừng xuân ở phòng khách, trên chiếc bàn dài bày đầy đồ ăn đêm Giao Thừa, tuy là vùng Tây Tạng, nhưng cũng là vùng Tây Tạng ở Tứ Xuyên, đồ ăn mà cả nhà chuẩn…
-
Chương 87: Ngày thứ tám mươi bảy
Tết đã cận kề, những bữa tiệc tất niên gia đình liên tục, các bà cô, bà dì mai mối cũng bắt đầu rục rịch. Thời Tự và Chúc Kim Hạ, một người ở trên núi, một người ở ngoài núi, vậy mà lại cùng lúc đón nhận một làn sóng mai mối nhỏ. Tối…
-
Chương 86: Ngày thứ tám mươi sáu
Bầu trời xanh thẳm, mây trôi lững lờ như kem tươi. Lại một lần nữa, họ chia tay nhau ở bến xe của huyện. Trùng hợp thay, bác bảo vệ ở cổng soát vé vẫn là người cũ, ông dụi mắt nhìn đôi uyên ương quyến luyến không rời, cứ ngỡ như ngày hôm qua…
-
Chương 85: Ngày thứ tám mươi lăm
Biết được tiền thưởng là do Thứ Nhân tự bỏ tiền túi ra, Chúc Kim Hạ lập gọi điện cho ông ta, mở miệng là gọi “chủ nhiệm Thứ”. Thứ Nhân bực bội nói: “Thôi đi, cô cứ gọi tôi là sư huynh như trước đây đi.” “Vậy thì ngại quá, anh là lãnh đạo…
