Chuyên mục: Ngày độc lập của tôi – Dung Quang
-
Chương 84: Ngày thứ tám mươi bốn
Đây là lần đầu tiên Chúc Kim Hạ lái xe đường núi, tuy đã đi lại giữa huyện và trường vài lần, nhưng trước đây đều có Thời Tự làm tài xế, cô chỉ biết cắm đầu ngủ, không quen thuộc với đường xá. Vì vậy, cô lái xe rất chậm, dù đường vắng, vẫn…
-
Chương 83: Ngày thứ tám mươi ba
Sau khi đại hội động viên kết thúc, nhà ăn nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Chúc Kim Hạ phát giấy xuống, bọn trẻ bắt đầu viết bài, trong sảnh lớn chỉ còn lại tiếng sột soạt của giấy bút. Còn cô như một con thuyền nhỏ mất phương hướng, thong thả len lỏi giữa…
-
Chương 82: Ngày thứ tám mươi hai
Trường học vắng tanh. Cứ đến cuối tuần, học sinh được nghỉ, cả trường rộng rãi hẳn ra, chỉ còn lác đác vài giáo viên. Kể cũng lạ, ngày thường cứ thấy chúng ồn ào, giờ chúng không đi học, lại cảm thấy quạnh quẽ, thấy nhớ chúng. Chiều tối, Vu Minh chạy xe máy…
-
Chương 81: Ngày thứ tám mươi mốt
Hai anh em vừa chạy về vừa nói chuyện. Thời Tự dặn dò: “Chuyện này cứ giữ bí mật trước đã, về đến nơi đừng nói với ai đấy.” “Vì sao?” Đốn Châu hỏi: “Anh không cho cô ấy danh phận, hay là cô ấy không cho anh danh phận?” “Không liên quan đến danh…
-
Chương 80: Ngày thứ tám mươi
Đốn Châu chạy đi mà không nhận ra mình đã khóc. Cậu cũng không biết bản thân đang chạy đi đâu nữa, chỉ biết cứ lao về phía trước. Trong bóng đêm, cậu vẫn băng băng chạy, đôi chân như không biết mệt, còn lâu mới thấy hụt hơi như ai kia. Cậu chạy đến…
-
Chương 79: Ngày thứ bảy mươi chín
Ánh nắng giữa trưa xuyên qua khe rèm cửa, mỏng manh hắt lên cuối giường như đuôi cá lập lòe trên mặt biển. Thời Tự tỉnh dậy đầu tiên. Cả đêm quậy phá, mãi đến lúc trời sáng mới ngủ, lúc này mở mắt ra cũng cảm thấy khó nhọc, mí mắt nặng trĩu, cố…
-
Chương 78: Ngày thứ bảy mươi tám
Điều hòa không ngừng thổi luồng gió ấm áp, căn phòng nóng như mùa hè, quần áo nằm vương vãi trên sàn, ga giường lộn xộn. Không biết có phải là ảo giác không, nhưng không khí như ngấm thêm hơi ẩm. Thường thì khí hậu cao nguyên khô ráo quanh năm, nhưng lúc này…
-
Chương 77: Ngày thứ bảy mươi bảy
Nửa đêm, người không ngủ không chỉ có Thời Tự và Chúc Kim Hạ, mà còn có cả Viên Phong. Cậu mới đến vùng Tây Tạng này, không quen khí hậu cao nguyên, luôn thấy khô miệng khô họng. Trước khi ngủ lại uống quá nhiều nước, chưa được bao lâu đã thấy buồn đi…
-
Chương 76: Ngày thứ bảy mươi sáu
Vào tuần đầu tiên khi trở lại núi, Thời Tự đã gọi Đốn Châu và dẫn theo Chúc Kim Hạ cùng Viên Phong để trở về nhà một chuyến. Nhờ Bồ Tát phù hộ (?), cả hai mong ước của Thời Tự đều thành hiện thực: Ngoài việc Chúc Kim Hạ trở lại vùng núi,…
-
Chương 75: Ngày thứ bảy mươi lăm
Khi xe dừng trước cổng trường, tay của Chúc Kim Hạ vẫn được Thời Tự nắm chặt. Lúc lên xe, tay cô lạnh như băng, nhưng khi xuống xe, tay đã nóng bừng, không chỉ vì thấm đẫm hơi ấm của anh mà còn đổ một lớp mồ hôi mỏng. Dù vậy, cô không nỡ…
