Chuyên mục: Ngày độc lập của tôi – Dung Quang
-
Chương 64: Ngày thứ sáu mươi bốn
Trong lớp học, lũ trẻ đang tự học buổi tối, vì sự xuất hiện của Hiệu trưởng mà hơi náo loạn, ai nấy đều vươn cổ ra nhìn hành lang. Đốn Châu quay đầu lại bực bội nói: “Tất cả ngồi xuống làm bài tập cho thầy!” Cậu thấp giọng hỏi Thời Tự trên hành…
-
Chương 63: Ngày thứ sáu mươi ba
Thời gian như một bàn tay dịu dàng, chỉ cần vẫy nhẹ một cái, vạn vật đã bắt đầu thay đổi. Lúc bắt đầu thời gian suy nghĩ lại một tháng (theo lời của Cục Dân Chính), Chúc Kim Hạ còn hơi có cảm giác ăn không ngon ngủ không yên. Cô lo lắng Vệ…
-
Chương 62: Ngày thứ sáu mươi hai
Ngày đầu tiên Chúc Kim Hạ trở lại lớp học, trong lớp vang lên tiếng reo hò chói tai. Sinh viên đồng loạt tố khổ: “Gin, cô mà không quay trở lại, bọn em sắp bị thuật thôi miên của Kiều Sir hành hạ đến nỗi nôn ra rồi!” Kiều Sir tên thật là Kiều…
-
Chương 61: Ngày thứ sáu mươi mốt
Ngày thứ ba trở về Miên Thủy, Chúc Kim Hạ vội vàng chạy đến một cuộc chia tay đã được thỏa thuận từ trước. Sảnh hành chính làm việc từ tám giờ sáng, cô hẹn gặp Vệ Thành lúc tám giờ rưỡi. Sáng hôm đó cô dậy rất sớm, sợ giờ cao điểm tắc đường…
-
Chương 60: Ngày thứ sáu mươi
Trời sáng rõ, Thời Tự tỉnh dậy trên chiếc ghế dài, theo bản năng quay đầu nhìn trời. … Mưa đã tạnh. Anh cau mày ngồi dậy, vận động cái lưng cứng đờ. Người trong phòng ngủ vẫn còn đang ngủ, tiếng thở đều đều văng vẳng qua lớp rèm vải, Thời Tự lắng nghe…
-
Chương 59: Ngày thứ năm mươi chín
“Mưa thì cứ mưa đi, tôi còn mong trận mưa này cứ tiếp tục mãi, tốt nhất là mưa đến năm sau, mưa đến tận thế cũng được.” Nghe thấy câu nói này, trái tim Chúc Kim Hạ chợt thắt lại, cô ngẩng đầu nhìn Thời Tự, gương mặt góc cạnh của anh như được…
-
Chương 58: Ngày thứ năm mươi tám
Ngày cuối cùng ở trung tâm giáo dục, Chúc Kim Hạ ngủ không ngon giấc. Tối hôm đó, mãi đến mười một giờ đêm, vẫn có những đứa trẻ lần lượt đến thăm. Người lớn nhắm một mắt mở một mắt, bọn trẻ liền nhân cơ hội đi vòng qua sân trường, chạy vào tòa…
-
Chương 57: Ngày thứ năm mươi bảy
Một ngày sau khi Vệ Thành rời đi, Chúc Kim Hạ nhận được một lá thư. Trước đó, Chúc Kim Hạ đã gửi hai tin nhắn cho anh ta. Tin nhắn đầu tiên: [Anh về rồi à?] Tin nhắn thứ hai: [Đã về đến nhà an toàn chưa?] Vệ Thành không trả lời một chữ…
-
Chương 56: Ngày thứ năm mươi sáu
Tối hôm đó, đến khi mọi người ăn cơm xong đã là mười giờ tối. Bận rộn cả ngày trời, chú Vượng đã kiệt sức, dựa vào vai dì Phương ngủ thiếp đi. Dù đã ngáy o o nhưng tay ông vẫn nắm chặt lấy tay áo dì Phương không buông, như một đứa trẻ…
-
Chương 55: Ngày thứ năm mươi lăm
Lúc Đốn Châu gia nhập vào đại gia đình không hề có quan hệ huyết thống này, chú Vượng đã gần năm mươi tuổi, sức khỏe bắt đầu giảm sút. Học sinh trong trường ngày càng đông, ông bận rộn đến mức không còn thời gian để ý đến những chuyện khác, còn Đốn Châu…