Chuyên mục: Ngày độc lập của tôi – Dung Quang
-
Chương 54: Ngày thứ năm mươi bốn
Bữa trưa diễn ra rất hoành tráng. Tuy Thời Tự là một kẻ “tham tiền”, nhưng lại rất giữ chữ tín, sau khi nhận tiền của Vệ Thành, dựa vào chút lương tâm chưa mất hẳn mà làm một bữa thịnh soạn, theo lời của Đốn Châu thì, mức độ phong phú này chỉ có…
-
Chương 53: Ngày thứ năm mươi ba
Có chăn lại thêm nhang muỗi đã được thắp lên, nửa đêm về sau rốt cuộc cũng không còn khó khăn như vậy nữa. Đáng tiếc, sự đau khổ cũng tuân theo định luật bảo toàn, nó sẽ không tự nhiên sinh ra cũng sẽ không tự nhiên biến mất, chỉ là chuyển từ thể…
-
Chương 52: Ngày thứ năm mươi hai
Nếu có thể, cô thật sự muốn tu tiên, nhịn ăn, từ hôm nay trở đi không bao giờ phải ăn cơm nữa. Chúc Kim Hạ với quầng thâm mắt, đứng dưới lầu ký túc xá của Thời Tự, do dự cả phút đồng hồ, không biết có nên lên ăn sáng hay không, quay…
-
Chương 51: Ngày thứ năm mươi mốt
“Sao anh ta còn chưa đi?” Trong ký túc xá tầng ba, Đốn Châu cầm cái xẻng, đứng bên cửa sổ, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào chiếc xe màu trắng đậu trước cổng trường. Thời Tự đang dựng chiếc ghế lên, kiểm tra chân ghế nghi ngờ bị gãy, nghe thấy mùi…
-
Chương 50: Ngày thứ năm mươi
Hai người ngồi trong xe, cửa kính hạ xuống một nửa, mơ hồ nghe thấy tiếng đọc bài từ tòa nhà dạy học. Bên kia đường, dòng sông chảy xiết không biết mệt mỏi, mùa hè là mùa nước lên, tiếng nước chảy ầm ầm khiến sự im lặng trong xe càng thêm rõ ràng.…
-
Chương 49: Ngày thứ bốn mươi chín
Đứa trẻ lớp nhỏ đến để nộp bài tập, sau khi leo lên tầng ba, phát hiện cửa phòng Hiệu trưởng mở toang, bên trong ầm ĩ không biết đang làm gì, cậu bé thò đầu vào xem, mắt tròn xoe. “Không xong rồi, có người đánh nhau!” Vứt bài tập xuống, cậu bé hoảng…
-
Chương 48: Ngày thứ bốn mươi tám
Đốn Châu là người cuối cùng trở về trường. Vu Tiểu San và lão Lý lần lượt đuổi theo ra khỏi tiệm sửa xe, chỉ có cậu đầu óc rối bời đứng trước cửa tiệm hồi lâu, vẫn không thể chấp nhận được sự thật Chúc Kim Hạ đã kết hôn. Một ý nghĩ dần…
-
Chương 47: Ngày thứ bốn mươi bảy
Trên đường từ huyện về trường, ba tiếng đồng hồ lái xe nghiêm túc thành thật. Có Chúc Kim Hạ đi cùng, Đốn Châu tuy có ý định “bay” nhưng lại không dám thực hiện. Gần đến giờ cơm tối, hai người về đến xã Nghi Ba. Đốn Châu dừng xe trước cửa tiệm sửa…
-
Chương 46: Ngày thứ bốn mươi sáu
Ngày tháng trôi qua thật chậm. Giống như ánh mặt trời luôn đến muộn, rõ ràng trời đã sáng từ sớm, nhưng nó lại cứ nấn ná thêm vài tiếng đồng hồ mới chịu chậm rãi bò lên khe núi. Ở vùng núi, kim đồng hồ của Chúc Kim Hạ cũng chậm lại. Cô không…
-
Chương 45: Ngày thứ bốn mươi lăm
Tiết Thể dục ngoài trời này quả thực là một cực hình. Mặt trời buổi chiều treo lơ lửng giữa khe núi, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, sân trường như một cái lò nướng khổng lồ, muốn nung chảy tất cả mọi thứ. Giáo viên Thể dục là một người đàn ông Tây Tạng…