Chuyên mục: Ngày độc lập của tôi – Dung Quang
-
Chương 24: Ngày thứ hai mươi bốn
Khúc nhạc kết thúc, mọi người lần lượt ra về, Thời Tự cũng giục Chúc Kim Hạ quay trở lại. Lúc thanh toán, Khúc Trân nhất quyết không chịu nhận tiền bia, quay đầu lại đưa tay ra với Thời Tự: “Khô bò, 200 tệ một đĩa.” Cô ấy rất hiểu thế nào là đối…
-
Chương 23: Ngày thứ hai mươi ba
“Thần chết” giáng lâm, bầu không khí nhất thời trở nên căng thẳng. Khúc Trân thấy tình hình không ổn liền chuồn lẹ. “Hai người cứ từ từ uống nhé, tôi đi tiếp khách đây!” Chẳng mấy chốc, lại có người từ quầy lễ tân mang bia đến, vẫn là một thùng bia tươi. Có…
-
Chương 22: Ngày thứ hai mươi hai
“Trên xe?” Chúc Kim Hạ kinh ngạc: “Xe của ông Lý ấy hả?” “Chứ còn gì nữa?” Đốn Châu bực bội nói: “Cô không biết anh ấy keo kiệt thế nào sao? Một đêm ở nhà nghỉ mất 100 tệ, anh ấy có nỡ bỏ ra số tiền đó không? Thà giết anh ấy còn…
-
Chương 21: Ngày thứ hai mươi mốt
Bên cạnh có một tiệm tạp hóa nhỏ. Sau khi ăn mì xong, Chúc Kim Hạ vào mua tám chai nước ngọt, quay đầu lại thấy mọi người đã lên xe, chỉ còn Thời Tự đang thanh toán trong quán, cô liền xách túi đứng đợi anh ở cửa. Bà chủ đang tính tiền: Tổng…
-
Chương 20: Ngày thứ hai mươi
“Tuần lễ lớn” đã đến. Chiều hôm đó sân trường đông nghịt người, lũ trẻ xếp hàng ngay ngắn, ngóng trông nhìn ra cổng sắt. Các giáo viên đứng xung quanh duy trì trật tự. Thời Tự đứng ở hành lang, nơi không bị nắng chiếu vào, đều đều thông báo những lưu ý trong…
-
Chương 19: Ngày thứ mười chín
Bài văn của lũ trẻ muôn hình vạn trạng, ngoài việc câu cú lủng củng, vấn đề lớn nhất là thiếu trí tưởng tượng. Chúc Kim Hạ giao cho bọn trẻ một đề tài tự do, bọn trẻ có thể trở thành bất cứ ai trên giấy, thực hiện bất kỳ hoài bão hay ý…
-
Chương 18: Ngày thứ mười tám
Sự nghiệp dạy Tiếng Hán của Chúc Kim Hạ cứ thế lên hương, hay nói cách khác, sự nghiệp dạy Tiếng Anh của cô đã chính thức tuột dốc không phanh. Tham gia giảng dạy đã ba năm, cứ ngỡ “con dâu đã thành mẹ chồng”, tất cả những lần đầu tiên với vai trò…
-
Chương 17: Ngày thứ mười bảy
Lần cuối cùng tỉnh giấc là lúc bốn giờ sáng, trời sắp sáng rồi. Mặt trời ở nơi hẻm núi này mọc muộn hơn nhưng không thể ngăn cản ánh sáng từ đường chân trời xa xăm lan tỏa, mảng trời màu xanh lam đậm trên đỉnh đầu đã nhạt dần, giống như màu đen…
-
Chương 16: Ngày thứ mười sáu
Mới chỉ dự giờ ba ngày, Chúc Kim Hạ đã bị “ném” lên bục giảng. Trước khi lên lớp, cô vội vàng ôn bài, cặm cụi đọc sách giáo khoa trong ký túc xá, càng đọc càng thấy bất an, cuối cùng đành phải gõ cửa phòng Thời Tự lúc nửa đêm. Gõ một hồi…
-
Chương 15: Ngày thứ mười lăm
Bị đánh thức giữa đêm khuya, dì Phương vung gậy quật tới tấp. “Chuyện bé tí tẹo lại bảo với tôi là chuyện quan trọng lắm, mạng người nguy cấp rồi.” Thời Tự vừa né tránh vừa giải thích: “Không phải đâu dì, cô ấy khóc rồi mà!” “Thử đứng yên xem nào, không đến…