Chuyên mục: Tiểu thanh mai của Thủ phụ đại nhân – Bát Nguyệt Vu Hạ
-
Chương 122: Ngoại truyện: Sau này (Hai)
Gió nhẹ thổi qua rừng cây rậm rạp, mưa phùn nhẹ nhàng tưới mát vạn vật Trên cây bồ đề, một tiếng “tách” vang lên nhẹ nhàng, giọt nước tròn trịa lăn từ lá bồ đề rơi xuống. Chu Nguyên Ninh đứng trước xá trúc, ngón tay thon dài khẽ nâng vòng đồng trên cửa,…
-
Chương 121: Ngoại truyện: Sau này (Một)
Năm Thành Thái thứ bảy, Thiên tử thất đức, tuyết xuân thành thiên tai. Hoàng Đế Chu Nguyên Canh bị bức thoái vị, Thành Vương Chu Nguyên Quý kế vị. Vị Thành Vương đam mê hội họa này sau khi lên ngôi, ngay cả đại điển đăng cơ cũng lười tổ chức, mười ngày sau…
-
Chương 120: A Lê của hắn có lẽ không biết, hắn đợi ánh sáng này rất lâu rồi (Đại kết cục – Hạ)
Trong cửa Nam Trực, Chu Nguyên Canh nghe tiếng trống Đăng Văn vang lên từng hồi, nghe từng người từng người một bước lên tố cáo ông ta thất đức, lảo đảo lùi lại hai bước. Sao lại thế này? Bảy năm trước, rõ ràng là bọn họ quỳ trước phủ Khang Vương, cầu xin…
-
Chương 119: Trống Đăng Văn vang (Đại kết cục – Trung)
Chùa Đại Tướng Quốc, Dược Cốc. Tiếng chuông chùa trên núi “đang…” một tiếng vang lên, âm thanh ngân nga làm rung động cả những lá bồ đề xào xạc bên ngoài xá trúc. Kim ma ma nhìn ngắm núi phủ đầy tuyết trắng, thở dài: “Giờ Tỵ rồi.” Bà khép cửa sổ, ngồi xuống…
-
Chương 118: Đại kết cục (Thượng)
Mồng năm tháng hai, Hoắc phủ. Hoắc Giác lặng yên nhìn bức thư trên tay, hồi lâu, hắn chậm rãi gấp lại, đặt vào phong thư. Ngoài cửa sổ, băng tuyết rơi thành mưa đá, gió rít gào. Kiếp trước, những kẻ đáng chết đã chết, kẻ đáng điên đã điên. Hắn trở thành Hoắc…
-
Chương 117: Châm ngôn
Tết Nguyên Tiêu, người đến chùa Đại Tướng Quốc thắp hương cầu Phật không ít, từ thứ dân, sĩ tử lên Kinh ứng thí, đến cả bậc quyền quý. Năm Thành Thái thứ sáu, bởi vì trận động đất năm ngoái, Hoàng lăng nhỏ máu, biên cương loạn lạc cùng tai họa nội thần, trong…
-
Chương 116: Là nàng hại hắn
Năm Thành Thái thứ bảy, tuyết rơi thành thiên tai Người ta nói năm mới trừ tai ương, nhưng Tết năm nay vì phải chay tịnh cho Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn, cả Thịnh Kinh phủ một màu trắng tang tóc. Đến mười lăm tháng giêng, Tết Nguyên Tiêu, việc chay tịnh cuối…
-
Chương 115
Ngọn nến khẽ nổ “lách tách”, ánh đèn lay động nhẹ. Hoắc Giác đặt chén xuống, kéo Khương Lê vào lòng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng buông trên vai, cúi mắt hỏi: “Có phải Tú nương tử đã nói gì với nàng không?” Khương Lê đáp: “Không phải, hôm…
-
Chương 114: “Cái roi này ta chịu, đáng lắm…”
“Con cháu Vệ thị Thanh Châu, Vệ Xuân, Vệ Cẩn, xin cầu kiến Tiết thế thúc.” Vệ Xuân vừa dứt lời, hai cha con trong phòng đều ngẩn ra. Tiết Tấn ngạc nhiên vì hai chữ “Vệ Cẩn”, còn Tiết Vô Vấn thì ngạc nhiên vì Vệ Xuân quay lại. Tiết Tấn nhìn Tiết Vô…
-
Chương 113: Gia pháp
Lần này Tiết Tấn hồi Kinh không mang theo nhiều người, tính cả thảy cũng chỉ độ hai mươi người. Vừa vào Kinh, trước tiên áp giải Định Viễn Hầu Tuyên Hoa giao cho Hình Bộ, sau đó lập tức vào cung diện Thánh. Phải nói rằng, Tiết Tấn hồi Kinh đúng thời điểm. Không…