Chuyên mục: Tiểu thanh mai của Thủ phụ đại nhân – Bát Nguyệt Vu Hạ
-
Chương 102
Minh Huệ Quận chúa nhìn thẳng vào Khương Lệnh, cậu đã để ý thấy. Cậu vô thức sờ lên mặt, không biết có phải lúc nãy khi đang học sách luận với Tông Khuê ca để dính mực lên mặt không? Đang định hỏi Tông Khuê thì thấy hắn ta bỗng chỉnh lại tay áo,…
-
Chương 101
“Ta muốn mạng của hai người, Hoàng huynh có cho không?” Trong cung điện rộng lớn, giọng nói của Huệ Dương Trưởng Công chúa như một tảng đá lớn rơi xuống mặt hồ yên tĩnh, lập tức gây nên sóng to gió lớn. Thành Thái Đế hơi mở to mắt, khó tin nhìn Huệ Dương…
-
Chương 100
Trên phố Trường An, Ngọc Kinh lâu Tiếng đàn róc rách, tiếng cười nũng nịu không ngừng vọng ra từ phòng bên ngoài. Tiết Vô Vấn xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, nhìn Chu Dục Thành ngồi đối diện với nụ cười nửa miệng, rót đầy rượu cho ông ấy rồi trêu: “Cứ tưởng hôm…
-
Chương 99
Rằm tháng tám, hiếm khi cung đình không tổ chức yến tiệc. Vị Thành Thái Đế vốn thích quân thần cùng vui, trong ngày lễ đoàn tụ sum vầy này, lại mơ màng nằm trong điện Thừa Loan, mặt mày tái nhợt, hỏi Vương Quý phi hết lần này đến lần khác: “A Loan, nàng…
-
Chương 98
Khi tiểu nương tử nói những lời này, giọng điệu rất nghiêm túc, đôi mắt ướt át cũng đầy vẻ ngạc nhiên, như thể thực sự nhìn thấy móc câu trong mắt Hoắc Giác. Đôi mắt trong veo vô tội ấy, kết hợp với khuôn mặt phù dung ửng hồng vì men rượu, quả thực…
-
Chương 97
Ngươi đã từng thực sự yêu một người chân thành chưa? Cái kiểu yêu mà trong lòng, trong mắt đều chỉ có người đó, chỉ cần nơi nào có họ, dù e thẹn đến mấy cũng phải lén nhìn trộm một cái. Vương Loan đã từng như vậy. Người ta nói nam tử có lúc…
-
Chương 96
Ánh trăng lung linh, nước sông lấp lánh. Trên dòng sông dài, thuyền lắc lư, ngay khi Khương Lê chạm môi Hoắc Giác, một chiếc thuyền hai tầng sang trọng và lộng lẫy lướt qua một bên. Hồ Ngọc Nhã rót một ly rượu cho vị lang quân lạnh lùng trước mặt, dịu dàng nói:…
-
Chương 95
Tết Đoan Ngọ năm ngoái, khi Khương Lê và Trương Oanh Oanh đi hội chùa xem bắn liễu, Oanh Oanh còn cười hỏi nàng: “A Lê này, cô nói xem, có khi nào Hoắc Giác đã thích cô từ rất lâu rồi không?” Lúc đó Khương Lê làm sao có thể tin lời Oanh Oanh,…
-
Chương 94: Từng nét bút hạ xuống, tất cả đều là nàng
Từ ngày Tông Khuê lên phố Vĩnh Phúc rồi ghé quán rượu, từ đó hắn ta đã trở thành khách quen của quán. Tuy hắn ta tính tình kiêu ngạo, nhưng luôn biết che chở cho người thân. Từ nhỏ đến giờ, hắn ta chưa từng có người bạn nào cùng trang lứa. Hoắc Giác…
-
Chương 93: Người luôn sống không tốt, chính là kẻ ngồi trên cao đường kia
Đêm đó, tại Lăng phủ. Lăng Duệ đặt mảnh giấy trong tay lên đèn nến bên cạnh để đốt, ném vào lư hương đồng, ngọn lửa cuốn lấy tờ giấy mỏng, chỉ trong nháy mắt đã cháy thành tro bụi. Ông ta quay người ngồi xuống ghế thái sư, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn…