Chuyên mục: Tiểu thanh mai của Thủ phụ đại nhân – Bát Nguyệt Vu Hạ
-
Chương 92: Không phụ lòng
Cuối tháng sáu ở Thịnh Kinh, hơi nóng như muốn bức người đến ngạt thở, tiếng ve kêu râm ran trong bụi cây, đua nhau hát vang. Dư Tú Nương đứng dưới cây hòe lớn cuối phố, khẽ nhíu mày, nói: “Nói đi, làm sao ngươi tìm được ta? Tiểu Nguyệt nói cho ngươi biết…
-
Chương 91 (Tuyến cặp phụ)
Bài vị của Vệ Giới được làm từ gỗ trầm hương thượng hạng, thân gỗ đen nhánh, chữ màu vàng kim, giờ đã vỡ thành nhiều mảnh, rất khó để ghép lại. Nhưng Vệ Xuân vẫn hết sức tập trung, chất lỏng màu đỏ chảy ra từ vết nứt đã được lau sạch, khe nứt…
-
Chương 90: Tâm nguyện ban đầu của ông ta luôn là quyền lực
Sau khi Hoắc Giác xuống xe ngựa, Triệu Bảo Anh lặng lẽ nhắm mắt, phất trần trong tay mềm mại rủ xuống, khuôn mặt thường ngày tươi cười giờ đây đã không còn nụ cười, thay vào đó là vài tia buồn bã. Ông ấy không ngờ rằng, Như Nương lại phải sống khổ sở…
-
Chương 89: Một người mang long khí, một người mang tướng Văn Khúc
“A Lê.” “Ta, Hoắc Giác, thương mến nàng.” Khi lang quân trên giường nghiêm túc nói ra câu này, Khương Lê thực sự ngẩn người một lúc lâu. Lúc trước trong lòng còn sợ hắn lại làm càn, bất chợt nghe được câu nói này, nàng kinh ngạc đến nỗi hơi thở cũng ngừng lại.…
-
Chương 88: Ta, Hoắc Giác, thương mến nàng.
Ngày thứ hai sau khi trở về từ yến tiệc trong cung, Như Nương đã kể với Khương Lê và Dương Huệ Nương chuyện lần này vào cung, bà ấy đã gặp lại đại ca nhà bên thời thơ ấu. Người đó là một người vô cùng quan trọng với bà ấy. Khi Như Nương…
-
Chương 87
Canh ba giờ Hợi, sau nửa canh giờ mây đen cuồn cuộn, cuối cùng cũng rơi xuống những hạt mưa lất phất. Tiết Vô Vấn ngồi trong xe ngựa, khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay. Linh bài của tổ tiên họ Vệ đã khóc ra máu. Vừa nghe tin này, hắn ta đã biết…
-
Chương 86: “Hoàng huynh, huynh có tin vào báo ứng không?”
“Ầm!” Một tiếng sấm vang lên nơi chân trời. Một tia chớp xé màn đêm đen, mang theo khí thế như vạn quân, tạo thành một vết nứt trên bầu trời. Tông Khuê nhìn khung cửa sổ bị gió lớn đột ngột thổi đến phát ra tiếng “loảng xoảng”, duỗi khuỷu tay, hạ giọng hỏi…
-
Chương 85: Yến tiệc trong cung
Trên đời này làm gì có hoa đường điểu màu đỏ? Ở huyện Định Phong, hoa đường điểu vốn chỉ có màu cam, chỉ vì Như Nương thích màu đỏ, muốn thêu một hà bao độc nhất vô nhị cho Triệu Bảo Anh nên mới thêu một chùm hoa đường điểu màu đỏ. Công công…
-
Chương 84: “Người rất quan trọng.”
Theo lệ cũ, yến tiệc tại điện Càn Minh bắt đầu vào giờ Mùi. Đúng giờ, trong điện Tập Anh vang lên khúc nhạc Trung Hòa Thiệu. Giữa tiếng đàn sáo trang nghiêm, Khương Lê nghe thấy một giọng nói cao vút “Hoàng thượng giá lâm” từ ngoài điện vọng vào, tất cả mọi người…
-
Chương 83: Tướng mặt hung dữ
Trong mắt Khương Lê, Dư Tú Nương là một lựa chọn rất phù hợp. Bà ấy có sự điềm tĩnh sau khi trải qua nhiều biến cố, gặp chuyện không hoảng hốt. Khương Lê cảm thấy, một nữ tử như Tú nương tử làm phụ bếp trong quán rượu thì quá là uổng phí tài…