
Tác giả: Lý Mộ Tịch
Độ dài: 68 chương + 32 ngoại truyện
Thể loại: Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Kim bài đề cử🏅
Ngày đào hố:
Ngày lấp hố:
Giới thiệu
Trì Khê không ngờ đời này mình còn có thể gặp lại Tưởng Duật Thành.
Đã 6 năm trôi qua, giờ anh đã là “Ngài Tưởng” khét tiếng khắp Hong Kong, là nhân vật đứng trên đỉnh xã hội, ngay cả lúc vô tình lướt qua nhau, anh cũng chẳng buồn liếc cô lấy một cái.
Ấy vậy mà anh lại khăng khăng muốn lại tiếp cận cô, muốn giam cầm cô trong nhà tù chật hẹp mà anh tạo ra.
Đêm ấy, hai người đứng cạnh nhau trong vườn hoa ngoài trời, cô khoác áo vest của anh, nói với giọng điệu mệt mỏi: “Tưởng Duật Thành, anh buông tha cho tôi đi, cũng buông tha cho chính anh.”
Anh không đáp lời, bàn tay to lớn lặng lẽ đặt lên vai cô.
Bàn tay ấy chẳng còn dịu dàng như xưa mà trở nên nặng nề, mạnh mẽ, ẩn chứa sức mạnh buộc cô phải nghe lời.
“Nếu tôi buông tha cho em, vậy ai tha cho tôi?”
Anh cười nhẹ, ngón tay kẹp lấy gương mặt cô, ánh mắt lạnh lẽo đầy tính chiếm hữu khiến cô run sợ.
Trì Khê là ánh sáng của Tưởng Duật Thành, cũng là nỗi đau mà anh chôn dưới tận đáy lòng.
Vì xuất thân của mẹ thấp hèn, từ trước tới nay, cô luôn bị những cậu ấm cô chiêu trong vòng tròn thượng lưu cho ra rìa.
Nhưng chẳng ai dám động vào cô, bởi cô là bạn từ nhỏ của cậu cả nhà họ Tưởng, cũng là người bạn thân thiết nhất của anh.
Ngày mưa anh che ô cho cô, khi cô lạc giữa núi hoang, anh bất chấp nguy hiểm đến tìm, cõng cô xuống núi. Thế nhưng cô chưa từng xiêu lòng.
Ngay cả lần ân ái mơ hồ ấy cũng chỉ là ngoài ý muốn, sau đó cô còn gọi điện, cảnh cáo anh phải coi như chưa có gì xảy ra.
Khi gia đình anh sa sút, cô cũng tuyệt tình dứt áo ra đi.
Trước khi đi, anh từng hỏi cô vì sao.
Cô cười nhạt, nói sao anh lại ngây thơ đến thế, chỉ những người cùng một tầng lớp mới có thể gọi nhau là bạn bè.
Anh cũng cười. Cô nói không sai, thắng làm vua, thua làm giặc. Vì vậy, dù bị bạn bè quay lưng, dù chẳng thể quay lại làm thiếu niên rực rỡ ngày ấy, anh cũng muốn trở thành kẻ đứng trên muôn người.
Trong những năm tháng tha hương cực khổ nơi đất khách, anh đã viết cho cô vô số lá thư, nhưng tất cả đều bị chôn vùi trong chiếc rương sắt, anh chưa từng gửi một lá thư nào.
Càng gần quê, anh lại càng thấy sợ. Nụ cười của cô là chỗ dựa duy nhất trong cuộc đời u ám của anh, chói lòa đến mức mắt anh đau nhói.
Khi sự nghiệp của anh vừa khởi sắc, anh đã trở về tìm cô.
Tiếc rằng lúc ấy cô đã là vợ người ta, họ còn có một cô con gái nhỏ.
***
Cháu trai của Tưởng Duật Thành bị đánh ở trường, anh đích thân đến đón.
Người ra tay lại là một bé gái trắng trẻo mũm mĩm như búp bê, vậy mà phong thái lại chững chạc như người lớn. Cô bé chỉ tay vào thằng bé, hùng hổ mắng: “Chú là ba nó à? Bảo nó ăn nói cho tử tế! Nếu lần sau còn trêu cháu, cháu đánh chết nó luôn!”
Tưởng Duật Thành cúi người xuống, bàn tay gõ nhẹ lên đầu gối, hiếm khi kiên nhẫn đến vậy: “Ba mẹ cháu đâu? Họ dạy cháu thế này à? Nắm đấm không giải quyết được vấn đề đâu.”
Bị anh hỏi dồn mấy câu, cô bé nghẹn họng, suýt thì bật khóc.
Không hiểu sao anh lập tức mềm lòng, trái tim vốn lạnh lùng bỗng dao động. Đó là lần đầu anh mua kẹo mút dỗ dành một đứa trẻ, sau đó tự hòa giải bất chấp sự phản đối của chị dâu.
Sau đó, anh thường xuyên đưa cô bé đi chơi, dạy cô bé leo núi, lặn biển, cưỡi ngựa. Anh dành hết thời gian rảnh cho “con gái của tình địch”, mong có thể chiếm ưu thế trong ván cờ này.
Đợi thời cơ chín muồi, vào một buổi trưa nắng vàng rực rỡ, anh mỉm cười hỏi cô bé: “Chú hay ba cháu đối xử với cháu tốt hơn?”
Trì Gia Gia ngẩn người, đặt dao và dĩa xuống: “Cháu đã gặp ba bao giờ đâu.”
Tưởng Duật Thành: “… Không phải Mạnh Nguyên Đình là ba cháu sao?”
Trì Gia Gia khó hiểu lắc đầu: “Chú ấy không phải ba cháu.”
Sợi dây lý trí trong đầu anh chợt đứt phựt.
Hình như bấy lâu nay, anh luôn hiểu nhầm một chuyện, vậy mà anh vẫn coi đó là lẽ đương nhiên.
Lịch up truyện: thứ và thứ hàng tuần, mỗi lần up chương
🏹MỤC LỤC🏹
| Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 |
| Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 |
| Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 |
| Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 | Chương 16 |
| Chương 17 | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20 |
| Chương 21 | Chương 22 | Chương 23 | Chương 24 |
| Chương 25 | Chương 26 | Chương 27 | Chương 28 |
| Chương 29 | Chương 30 | Chương 31 | Chương 32 |
| Chương 33 | Chương 34 | Chương 35 | Chương 36 |
| Chương 37 | Chương 38 | Chương 39 | Chương 40 |
| Chương 41 | Chương 42 | Chương 43 | Chương 44 |
| Chương 45 | Chương 46 | Chương 47 | Chương 48 |
| Chương 49 | Chương 50 | Chương 51 | Chương 52 |
| Chương 53 | Chương 54 | Chương 55 | Chương 56 |
| Chương 57 | Chương 58 | Chương 59 | Chương 60 |
| Chương 61 | Chương 62 | Chương 63 | Chương 64 |
| Chương 65 | Chương 66 | Chương 67 | Chương 68 |
NGOẠI TRUYỆN
| NT1 | NT2 | NT3 | NT4 |
| NT5 | NT6 | NT7 | NT8 |
| NT9 | NT10 | NT11 | NT12 |
| NT13 | NT14 | NT15 | NT16 |
| NT17 | NT18 | NT19 | NT20 |
| NT21 | NT22 | NT23 | NT24 |
| NT25 | NT26 | NT27 | NT28 |
| NT29 | NT30 | NT31 | NT32 |
