Ngoại truyện: Ác quả của Diệp Đồng Trần

Diệp Đồng Trần giữ lời hứa, vào thứ sáu đã đến bệnh viện để kiểm tra. Lần này cô không giấu Quách Hiểu nữa, cô nghĩ sớm muộn gì anh cũng biết.

Quách Hiểu đến từ sáng sớm, cùng cô đến bệnh viện.

Hiểu Sơn Thanh lái xe chở họ, Cố Ninh và giáo sư của cô ấy đã đợi sẵn ở bệnh viện.

Nói là kiểm tra, thực chất là kiểm tra xác định vị trí khối u để quyết định có nên phẫu thuật cắt bỏ hay không, bởi vì chỉ khi cắt bỏ và làm giải phẫu bệnh mới có thể xác định được 100% khối u là lành tính hay ác tính.

Kết quả kiểm tra rất nhanh đã có, giáo sư của Cố Ninh gọi họ vào, nói với họ khối u trong não của Diệp Đồng Trần không nằm quá sâu, có thể phẫu thuật cắt bỏ, nếu là lành tính thì sau khi cắt bỏ sẽ không tái phát nữa.

Ông ấy đề nghị nên phẫu thuật cắt bỏ càng sớm càng tốt.

Lần này Diệp Đồng Trần cũng không do dự nữa, cô nghĩ dù sao phẫu thuật rồi mọi người mới yên tâm, phẫu thuật xong sớm để cô còn đi giải quyết chuyện của Giang San, mặc dù hiện tại cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào để đến thời điểm của Giang San.

Diệp Đồng Trần nhanh chóng quyết định phẫu thuật, Cố Ninh sốt ruột hơn ai hết, sau khi cô gật đầu, cô ấy lập tức quyết định thời gian phẫu thuật cắt bỏ với giáo sư, chính là vào ngày mai.

Cô ấy như sợ Diệp Đồng Trần lại trì hoãn không làm, chiều hôm đó vội vàng làm thủ tục nhập viện cho Diệp Đồng Trần.

Đới Dã và dì Hà cũng đến, mang theo một số vật dụng hàng ngày, đồ ăn thức uống.

Diệp Đồng Trần cảm thấy mình không phải đi phẫu thuật mà là đi nghỉ dưỡng.

Ngày đầu tiên nhập viện chỉ làm một số xét nghiệm trước phẫu thuật, không cần người nhà chăm sóc, nhưng Quách Hiểu không muốn về, Hiểu Sơn Thanh khuyên thế nào cũng không được.

Diệp Đồng Trần hiểu anh đang nghĩ gì, liền để Quách Hiểu ở lại.

Đợi Hiểu Sơn Thanh và những người khác đều đi rồi, Quách Hiểu cúi đầu ngồi bên giường bệnh gọt táo cho cô, gọt đứt mấy lần, lông mày anh càng nhíu chặt hơn.

Diệp Đồng Trần nhìn anh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: “Muốn hỏi gì thì hỏi đi.”

Anh mới ngẩng đầu lên hỏi: “Có phải cô đã giải trừ cấm thuật đổi mạng với tôi rồi không? Ác quả của kiếp này… ở trên người cô?”

“Ừ.” Diệp Đồng Trần thành thật nói với anh, nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của anh, bàn tay cầm dao gọt hoa quả run rẩy, lần đầu tiên cô chủ động nắm lấy tay anh: “Tiểu Thanh Tĩnh, lúc báo thù xong tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để gánh chịu hậu quả rồi, anh đã làm rất nhiều cho tôi rồi, anh cũng biết rõ đây là tu hành của tôi.”

Quách Hiểu cúi đầu, hai tay ôm lấy tay cô: “Tôi biết…” Anh biết, cô có can đảm chấp nhận tất cả, đạo tâm của cô kiên định, phân biệt rõ ràng thiện ác, cô đã chọn con đường này thì sẽ kiên định đi tiếp.

Anh đều biết, nhưng mà…

Anh nhẹ nhàng áp trán lên mu bàn tay cô: “Ác quả rất đau khổ…” Anh không nỡ để cô phải chịu đựng nỗi đau khổ như vậy, anh không dám tưởng tượng Diệp Đồng Trần sẽ giống như anh trước đây, mọc đầy những vết loét mưng mủ, cô ấy rất thích sạch sẽ.

Bàn tay Diệp Đồng Trần đặt lên đỉnh đầu anh, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của anh, như đang vuốt ve một chú mèo con: “Không phải có anh ở bên cạnh tôi sao? Lúc nào tôi đau thì anh biến thành mèo con cho tôi ôm.”

Anh lại muốn khóc, nâng tay cô lên hôn nhẹ một cái lên mu bàn tay, lại sợ cô phát hiện: “Tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô, lúc nào cô cũng có thể nhìn thấy tôi.”

Anh sẽ không rời xa Diệp Đồng Trần, anh tuyệt đối sẽ không để Diệp Đồng Trần cô đơn một mình.

Ca phẫu thuật của Diệp Đồng Trần được sắp xếp vào ca mổ đầu tiên buổi sáng, cô được đẩy vào phòng mổ, nhìn thấy một đám người lo lắng tiễn cô, đột nhiên nhận ra từ lúc nào mà cô đã không còn cô đơn một mình nữa.

Thật tốt.

Cô nằm trên bàn mổ, câu nói cuối cùng nghe được trước khi thuốc mê có tác dụng là của giáo sư Cố Ninh: “Đừng căng thẳng, có lẽ cô…”

Những lời sau đó cô hoàn toàn không nghe rõ, trực tiếp rơi vào trạng thái hôn mê…

Nhưng mơ mơ màng màng, bên tai lại có tiếng rao bán, tiếng ồn ào, tiếng trẻ con cười đùa, còn có rất nhiều tiếng xì xào bàn tán.

Một số người nhỏ giọng nói: “Người vừa rồi hỏi đường là ai vậy? Không phải người ở đây nhỉ? Tôi thấy cô ấy đi giày da mới tinh, đắt tiền lắm, đế giày không dính chút bùn đất nào, nhìn là biết người thành phố rồi.”

“Người ta là sinh viên đại học ở Thượng Hải đấy, nghe nói là cán bộ trong trấn đích thân ra đón, là luật sư.”

“Luật sư là cán bộ gì?”

“Luật sư là người giúp kẻ giết người kiện tụng đấy.”

“Vậy sao lại đến cái thị trấn nhỏ bé này của chúng ta? Vừa rồi cô ấy hỏi đường tìm nhà ai nhỉ? Nhà Giang San? Giang San là ai vậy? Sao tôi không nhớ trong ngõ chúng ta có người tên Giang San?”

“Giang San chính là vợ của Dương đại đầu – Dương Phàm ấy, cô con gái nhà tư bản đó.”

“Cô ta á? Hóa ra cô ta tên Giang San à? Sống ở đây lâu như vậy mà tôi mới biết tên cô ta đấy.”

“Chứ còn gì nữa, cô ta khó gần lắm, ngày thường im hơi lặng tiếng, người ta là con gái nhà giàu có, học cao hiểu rộng, chắc là coi thường chúng ta đấy.”

“Luật sư tìm vợ của Dương đại đầu làm gì nhỉ?”

“Không biết, chẳng lẽ là xảy ra chuyện gì rồi?”

Giữa vô số lời bàn tán, Diệp Đồng Trần mở mắt ra, trước mắt là con đường nhỏ lát gạch xanh, hai bên đường là những ngôi nhà cũ kỹ, cô quay đầu lại nhìn những người phụ nữ đang bàn tán về mình ở đầu ngõ, trang phục của họ đều là quần xanh quân đội và áo xám xịt.

Cô lập tức cúi đầu nhìn giày của mình – Là một đôi giày da màu nâu gót thấp.

Đây là trong ký ức của Giang San, trang phục của “luật sư Diệp” khi lần đầu tiên gặp cô ấy.

Chẳng lẽ cô đã đến những năm 70, 80 của thế kỷ trước, khi Giang San còn chưa ly hôn? Từ trên bàn mổ sao?

Diệp Đồng Trần ngẩng đầu nhìn thấy cuối con hẻm chật hẹp, một bé gái đang ngồi xổm chơi trò chơi xếp chữ trước cửa nhà, đó là… con gái của Giang San – Giang Mãn Hồng, à không, bây giờ cô bé vẫn chưa đổi họ, vẫn còn tên là Dương Mãn Hồng.

Rất nhiều lời bàn tán từ phía sau truyền đến.

Diệp Đồng Trần vừa đi về phía trước vừa đưa tay sờ lên bức tường gạch xanh ẩm ướt, cảm giác ẩm ướt trên tường là thật, không phải mơ, cô thực sự đã đến thời điểm Giang San chưa ly hôn. Nếu cô nhớ không nhầm thì bây giờ là cuối những năm 70, chế độ luật sư phải vài năm nữa mới được thiết lập, đừng nói là những người này chưa từng gặp luật sư, cả nước cũng không có bao nhiêu luật sư, hơn nữa đều là “ăn cơm nhà nước”.

Con đường gạch xanh dưới chân gập ghềnh, cô càng đi càng có cảm giác chân thật, chẳng lẽ là linh hồn của cô xuất ra “xuyên” đến thời kỳ này của Giang San sao?

Cô biết mình sẽ đến đây, nhưng lại không ngờ mình lại đến theo cách này.

Hơn nữa rất kỳ lạ, nếu là linh hồn xuất khỏi xác xuyên đến đây, nhập vào thân thể của “luật sư Diệp” này, vậy thì “luật sư Diệp” này thật sự tồn tại ở khoảng thời gian này sao.

Nghe những lời bàn tán kia, vị “luật sư Diệp” này thực sự tồn tại, sống ở đây, từ thành phố lớn đi đến thị trấn nhỏ bé này.

Sao ở khoảng thời gian này lại có một Diệp Đồng Trần khác nữa?

Cô không nghĩ ra những chuyện này, bước chân đã dừng lại trước mặt cô bé Dương Mãn Hồng.

Dương Mãn Hồng đang dùng cành cây nhỏ chơi trò chơi với kiến, đôi mắt to nhìn vào đôi giày da của cô trước tiên.

Mãi cho đến khi cô lên tiếng hỏi: “Xin hỏi, đây có phải nhà của Giang San không?”

Dương Mãn Hồng mới ngẩng đôi mắt to lên nhìn cô, chớp chớp mắt gật đầu nói: “Cô tìm mẹ cháu ạ?”

Diệp Đồng Trần chú ý thấy trên mu bàn tay cô bé có vết sẹo do bị nứt nẻ mùa đông, trên chân là đôi giày vải đen được vá víu. Cô bé chắc là chưa được đi học, nhưng cô bé biết chữ, bởi vì trên mặt đất viết ngay ngắn một chữ “Trời”, là mẹ của cô bé – Giang San dạy cho cô bé sao?

“Đúng vậy, cô tìm mẹ cháu, cô ấy có trong nhà phải không?” Diệp Đồng Trần cúi người hỏi cô bé: “Cô có thể vào trong được không?”

Dương Mãn Hồng gật đầu với cô, cửa sân và cửa nhà phía sau cô bé đều đang mở, như thể mẹ của cô bé sợ cô bé bị lạc, nên mở luôn cửa thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài xem cô bé một cái.

Diệp Đồng Trần bước vào trong sân nhỏ, cao giọng hỏi: “Cô Giang San có nhà không?”

Trong nhà không ai trả lời cô.

Cô lại đi vào trong, dừng lại ở cửa nhà, mơ hồ nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của phụ nữ từ trong nhà truyền ra, từ căn phòng nhỏ phía Tây truyền đến, hình như đang bịt miệng lại khóc.

“Cô Giang San có nhà không?” Diệp Đồng Trần lần theo tiếng khóc đi tới, thò đầu nhìn vào căn phòng phía Tây.

Một người phụ nữ đang bịt miệng khóc nức nở bên cạnh bếp lò, cô ấy dùng một miếng giẻ lau bẩn thỉu bịt miệng mình lại để con gái không nghe thấy.

Cô ấy rất gầy, quần áo trên người cũng là vá chằng vá đụp, trên mu bàn tay là những vết bầm tím, tóc bị cắt ngắn ngủn, chắc chắn không phải là do cô ấy tự cắt, bởi vì có những chỗ ngắn đến mức gần như dính sát vào da đầu, dài ngắn không đều như thể có người cố ý cắt lung tung.

Diệp Đồng Trần gõ cửa, lớn tiếng hơn một chút: “Giang San?”

Người phụ nữ kia như bừng tỉnh ngẩng đầu lên nhìn, trên mặt bầm tím, vết thương ở khóe miệng gần như xé toạc cả miệng cô ấy…

“Cô, cô là ai?” Giang San hoảng sợ hỏi cô, vội vàng giấu một gói đồ trên bếp lò đi: “Cô tìm ai?”

Là thuốc chuột sao?

Diệp Đồng Trần đứng ở cửa bếp, nói với Giang San câu đầu tiên: “Định mang theo con gái cùng chết bằng một gói thuốc chuột hay là chỉ cùng chết với Dương Phàm, bỏ lại con gái?”

Cô có thể nhìn thấy Giang San sững người tại chỗ, sau đó suy sụp ôm mặt khóc nức nở.

Tiếng khóc ấy cách nhau mấy chục năm, truyền đến tai cô một cách rõ ràng.

Diệp Đồng Trần cứ như vậy lắng nghe, như thể nghe thấy tiếng khóc của rất nhiều người phụ nữ. Trong thời đại này có bao nhiêu người như Giang San? Trong ngõ nhỏ, trong làng quê, trong căn phòng không thấy ánh mặt trời… có bao nhiêu người phụ nữ đã kết thúc sinh mạng của mình bằng một gói thuốc chuột?

Vết thương của họ rõ ràng là chói mắt như vậy, nhưng lại bị những người xung quanh làm như không thấy.

Không nên như vậy, không thể như vậy.

Cô đã nhìn thấy, đã nghe thấy, không thể nào làm ngơ được.

Giữa những tiếng khóc yếu ớt dần của người phụ nữ, cô nói với Giang San: “Rửa mặt rồi nói chuyện với tôi. Không phải chỉ có chết là cách giải quyết duy nhất, phụ nữ có thể tự do ly hôn.”

Giang San ngẩng đầu lên, nhìn cô với vẻ mặt bối rối và kinh ngạc, như thể đang nghe chuyện hoang đường.

Đúng vậy, thời buổi này nói đến chuyện ly hôn tự do chẳng khác nào nghe chuyện cổ tích.

Cô bước vào căn nhà nhỏ tối tăm, tiến đến trước mặt Giang San: “Tôi tên là Diệp Đồng Trần, là luật sư. Nếu cô muốn sống tiếp, tôi có thể giúp cô ly hôn.”

Trên bếp lửa vẫn còn đang nấu cơm, một con cá đã được làm sạch đặt trong chậu cạnh bếp, đó là do Dương Phàm mang về, nói là tối nay có bạn đến nhà uống rượu, bảo cô ấy nấu vài món quê nhà để đãi khách.

Diệp Đồng Trần nói rất nhiều với Giang San, những lời nói mà Giang San nghe như chuyện hoang đường, nào là ly hôn, nào là kiện tụng, nào là sau khi ly hôn cô ấy có thể dẫn con gái rời đi sống tốt… còn giúp cô ấy tìm việc làm… 

Giang San liên tục lẩm bẩm: “Chuyện này làm sao có thể… Làm sao được?”

Đúng vậy, làm sao có thể? Ly hôn? Dương Phàm sẽ giết cô ấy mất. Cô ấy chỉ là ra ngoài nói chuyện với ông chủ bán báo vài câu, Dương Phàm đã cho rằng cô ấy đang ve vãn đàn ông, uống rượu say đánh cô ấy gần chết, ấn cô ấy xuống đất cắt tóc… 

Cô ấy không dám nghĩ, nếu cô ấy muốn ly hôn với Dương Phàm thì hậu quả sẽ như thế nào… 

Nhưng luật sư Diệp này lại nói với cô ấy: Ly hôn là quyền lợi của phụ nữ, ly hôn rồi cô ấy có thể ra ngoài làm công, vào nhà máy, có thể cho con gái đi học, có thể tự mình làm chủ…

Giống như đang miêu tả một giấc mơ đẹp.

Có thật là cô ấy có thể không?

Cô ấy nghe đến mức đầu óc choáng váng, chỉ nhỏ giọng hỏi Diệp Đồng Trần: “Vậy… vậy cô… cô muốn lấy bao nhiêu tiền?”

Là kẻ lừa đảo sao?

Giang San thầm nghĩ, nhưng luật sư Diệp mỉm cười nói với cô ấy: “Không lấy tiền.”

“Không lấy tiền?” Giang San không dám tin: “Không lấy tiền… Vậy cô giúp tôi để làm gì?”

Luật sư Diệp không trả lời cô ấy, mà nói: “Nếu cô suy nghĩ kỹ rồi thì có thể đến tìm tôi, tôi ở…”

Diệp Đồng Trần khựng lại một chút, trong đầu hiện lên một số ký ức, cô nhớ trong túi mình có địa chỉ hiện tại.

Cô đưa tay sờ soạng, quả nhiên sờ thấy trong túi có một cuốn sổ tay, trang đầu tiên ghi địa chỉ của cô, đó là chỗ ở mà thị trấn cung cấp cho cô.

“Tạm thời tôi ở đây, cô có thể đến tìm tôi.”

Diệp Đồng Trần xé địa chỉ đưa cho cô ấy.

Diệp Đồng Trần nhìn thấy trang bìa của cuốn sổ tay có ghi – Tặng con gái yêu Đồng Trần.

Chữ ký là:

Diệp Thiện.

Diệp Thiện… 

Trong đầu Diệp Đồng Trần bất chợt hiện lên một khuôn mặt, một khuôn mặt thuộc về sư phụ Thiện Thủy Thiên Sư của cô – Ông mặc áo khoác dài, đeo kính gọng tròn vẫy tay với cô nói: “Chạy chậm thôi, khéo ngã.”

Rất nhiều ký ức ùa về, tất cả đều là về Diệp Thiện, dường như ông ấy là ba nuôi của thân thể này, của vị luật sư Diệp này… 

Nhưng sao lại giống sư phụ như vậy?

Diệp Đồng Trần bước ra khỏi nhà Giang San, đã quên mất mình đã nói gì với cô bé ở cửa, chỉ nhớ mình cứ thế đi về phía trước, trong đầu hiện lên rất nhiều ký ức của thân thể này.

Cô cứ thế đi rất xa rất xa, nghe thấy có người gọi mình: “Luật sư Diệp!”

Như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, cô quay đầu lại nhìn thấy người đàn ông đang chạy nhanh về phía mình, cao gầy đeo kính, trong đầu tự động đối chiếu, là Lý Hưng, một cán bộ nhỏ ở thị trấn.

“Cuối cùng cũng tìm thấy cô rồi.” Lý Hưng chạy đến nói với cô: “Mau về với tôi, ba cô đến thăm cô, vừa xuống xe lửa đang ở văn phòng đợi cô.”

Ba cô? Diệp Thiện?

Tim Diệp Đồng Trần đập nhanh một cách khó hiểu, cô gần như là chạy đến đó.

Trong văn phòng của thị trấn.

Diệp Thiện ngồi trên ghế nhìn ra ngoài cửa, bên cạnh là chiếc vali da của ông, trong vali đựng một số đồ ăn thức uống ông mang đến cho Đồng Trần.

Ông nghe nói cô vừa đến đây báo cáo ngày đầu tiên đã bị ốm do không quen khí hậu, ông sợ cô không có ai chăm sóc, nên đã đặt vé đến thăm cô.

Bên ngoài trời âm u, ở đây lạnh hơn ở nhà rất nhiều, không biết cô có mặc thêm áo ấm không.

Vừa nghĩ như vậy, ông đã nhìn thấy một bóng dáng chạy vào từ cổng đại viện của thị trấn, ông liếc mắt một cái đã nhận ra cô.

Cô vẫn như rất nhiều năm trước ở trong đạo quán, chạy đến như một cơn gió.

Diệp Thiện nhìn cô không khỏi mỉm cười, kiếp này Đồng Trần cũng đã trưởng thành rồi.

Năm đó, sau khi ông bị dân làng nhiễm bệnh dịch hạch ở đạo quán phân xác, ông biết rằng số mệnh khó tránh khỏi, thiên tai nhân họa không phải là thứ mà chút đạo thuật nhỏ bé của ông có thể đảo ngược, ông có thể hy sinh bản thân.

Khi ông nhìn thấy Đồng Trần vì báo thù cho ông mà bị sét đánh, Tiểu Thanh Tĩnh từ bỏ tu vi cả đời để gánh chịu hậu quả thay Đồng Trần, trong lòng ông dâng lên nỗi căm hận và chán ghét đối với thế nhân.

… Họ ích kỷ, ngu xuẩn, nên độc ác.

… Họ không đáng được cứu rỗi.

… Và ông càng không đáng để Đồng Trần và Tiểu Thanh Tĩnh phải gánh chịu nỗi đau to lớn như vậy.

Ông chìm trong hận thù và tự trách móc không thể nguôi ngoai, khi ông nhìn thấy sấm sét giáng xuống, Đồng Trần và Tiểu Thanh Tĩnh chết trong tháp lâm, ông lập tức từ bỏ con đường của mình.

Ông dùng hết tu vi, sử dụng thuật pháp cuối cùng – đưa hồn phách của Đồng Trần và Tiểu Thanh Tĩnh vào luân hồi, muốn bảo vệ họ có được cuộc sống mới.

Nhưng hậu quả của trời phạt đã bắt đầu ứng nghiệm trên người Tiểu Thanh Tĩnh, ông không thể thay đổi số phận và quả báo của Tiểu Thanh Tĩnh, chỉ có thể ở bên cạnh Diệp Đồng Trần…

Cho đến khi ông tìm thấy đứa bé Đồng Trần bị bỏ rơi ở kiếp này, mới phát hiện ra rằng Tiểu Thanh Tĩnh đã sử dụng cấm thuật “đổi mệnh” cho cô, cô và Tiểu Thanh Tĩnh đã có số phận gắn liền với nhau.

Khoảnh khắc đó, ông hiểu rằng, con đường của ông đã kết thúc, nhưng con đường của Đồng Trần mới chỉ bắt đầu…

“Luật sư Diệp cuối cùng cũng về rồi.” Chủ nhiệm trong phòng nhìn thấy Diệp Đồng Trần chạy nhanh vào, ông đứng dậy cười nói với Diệp Thiện: “Chắc chắn là luật sư Diệp đi phổ biến pháp luật cho người dân trong trấn rồi, mấy ngày nay cô ấy đến đây đã vận động mọi người làm tập sách nhỏ phổ biến pháp luật, rất hăng hái.”

Diệp Thiện cũng đứng dậy, ánh mắt khó có thể rời khỏi Diệp Đồng Trần đang chạy vào từ bên ngoài. Ông nghe chủ nhiệm nói vậy thì khẽ cười, ông nghĩ “đạo” mà ông chưa hoàn thành, Đồng Trần nhất định có thể hoàn thành.

Ông quá do dự, tâm địa lương thiện chỉ là một cách nói hay, thực ra bản chất ông không thể thản nhiên chấp nhận hận thù, áy náy, cái chết.

Nhưng Đồng Trần thì khác, khi cô rút kiếm báo thù, cô đã hiểu rõ mình sẽ phải đối mặt với trời phạt như thế nào, cô biết kết quả mà hận thù mang lại, nhưng cô có can đảm để đối mặt với hận thù một cách thản nhiên.

Cô có thể buông bỏ, sẵn sàng hy sinh bản thân để cứu rỗi những người đau khổ, cũng có thể nhẫn tâm chém giết kẻ ác, vừa yêu thương thế nhân vừa có can đảm đối mặt với số phận, đó mới chính là “đạo” mà ông muốn đạt đến.

Cánh cửa đang hé mở bị Diệp Đồng Trần chạy tới đẩy ra, phát ra tiếng động.

Diệp Thiện đứng đó nhìn Diệp Đồng Trần đang thở hổn hển mỉm cười. Những điều ông không làm được, Đồng Trần có thể làm được, bởi vì cô có đạo tâm kiên định, có dũng khí to lớn.

Ngực cô phập phồng bước về phía ông, đôi mắt cẩn thận nhìn khuôn mặt ông, hốc mắt lại đỏ hoe.

“Sao lại chạy nhanh như vậy?” Diệp Thiện dịu dàng nói với cô: “Nghe nói con bị ốm, cơ thể còn chưa khỏi hẳn thì không nên vận động mạnh.”

Cô đứng trước mặt ông, vẫn đang cẩn thận nhìn khuôn mặt ông, đôi mắt ấy không biết có phải bị gió thổi bay hay không mà ngấn lệ.

Diệp Thiện nghe thấy cô khàn giọng gọi một tiếng: “Sư phụ…”

Ông khựng lại, à, Đồng Trần của ông đã khôi phục trí nhớ, nhớ ra ông rồi phải không?

Ông không biết tại sao Đồng Trần lại nhớ ra, nhưng ông biết rõ sớm muộn gì cô cũng sẽ khôi phục trí nhớ và linh lực, sau đó bước lên con đường của mình.

Diệp Thiện khẽ “ừm” một tiếng, đưa tay về phía cô.

Cô như chim non lao vào rừng, nhào vào lòng ông ôm chặt lấy ông.

Diệp Thiện nhẹ nhàng vỗ lưng cô, hỏi: “Bệnh tình thế nào rồi? Uống thuốc chưa?”

Ông còn nói rất nhiều với cô, Diệp Đồng Trần như đang nằm mơ, cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình còn có thể gặp lại sư phụ, càng không ngờ rằng sư phụ vẫn luôn ở bên cạnh mình, chỉ là dùng một cách thức khác để đồng hành cùng cô…

Sư phụ chưa bao giờ bỏ rơi cô.

Cô không nhớ mình đã trả lời như thế nào, chỉ nhớ chủ nhiệm muốn mời sư phụ ở lại ăn cơm, không ngừng khen ngợi cô.

Nhưng bữa cơm này vẫn không thành, vừa mới ngồi xuống, bên ngoài đã có người gác cổng nói: Có một người phụ nữ tìm luật sư Diệp, khóc rất thảm thiết, nói mình tên là Giang San.

Diệp Đồng Trần buông đũa đứng dậy, định đi lại quay đầu nhìn sư phụ, sợ ông đi mất.

Diệp Thiện lại mỉm cười với cô nói: “Đi làm việc của con đi, cơm ta để dành cho con, ta đợi con về.”

Giống như vô số lần cô rời khỏi đạo quán đi làm việc, sư phụ luôn dặn dò cô: Phải cẩn thận chút.

Trái tim Diệp Đồng Trần như được trút bỏ gánh nặng, không do dự nữa, cô nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.

Bên ngoài trời đã sẩm tối, gió đêm thu se lạnh.

Diệp Đồng Trần chạy một mạch đến cổng đã nhìn thấy Giang San tóc tai bù xù đang lo lắng chờ đợi.

Cô vừa đến, Giang San đã “bịch” một tiếng quỳ xuống, khóc lóc nói: “Luật sư Diệp cứu con gái tôi với! Dương Phàm muốn bán con gái tôi! Bây giờ người ta muốn đưa con gái tôi đi rồi!”

Cô ấy khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, trên mặt còn có dấu vết bị tát, nhìn là biết vừa mới bị đánh.

Diệp Đồng Trần nhớ đến con cá trong bếp nhà Giang San, đó là do Dương Phàm dặn dò Giang San chuẩn bị, nói là tối nay có khách đến uống rượu, muốn Giang San làm vài món quê nhà, thì ra vị khách này chính là “người mua” muốn đưa con gái Giang San đi.

Giang San “bịch bịch” dập đầu xuống đất.

“Luật sư Diệp, tôi cầu xin cô, tôi không biết ai có thể giúp tôi nữa! Tôi không thể không có con gái, không thể trơ mắt nhìn nó bị đưa đi…”

Diệp Đồng Trần lập tức kéo cô ấy dậy: “Cô đứng lên đi theo tôi.” Cô lập tức quay đầu nói với Tiểu Lưu đang gác cổng: “Mượn xe đạp của anh dùng một lát.”

Nói xong liền đẩy xe ra, không chút chậm trễ nói với Giang San: “Nhanh lên, còn lề mề nữa là con gái cô bị đưa đi mất.”

Giang San lau nước mắt đứng dậy, không ngờ Diệp Đồng Trần lại muốn chở cô ấy, cô ấy sợ mình quá nặng, nhưng Diệp Đồng Trần lại khỏe hơn cô ấy tưởng tượng, chở cô ấy đạp xe như bay.

Gió đêm thổi tung mái tóc đen và chiếc áo sơ mi của cô, Giang San nhìn thấy góc mặt lạnh lùng và chiếc cằm thon gọn của cô.

Rõ ràng trông cô rất gầy yếu, nhưng lại như có sức mạnh vô hạn.

“Giang San, tôi hỏi cô một câu.” Diệp Đồng Trần hỏi cô trong gió: “Tôi muốn kiện chồng cô tội buôn bán trẻ em, cô đã quyết tâm đưa anh ta vào tù chưa?”

Vào tù? Vào đâu? Vào nhà giam sao?

Giang San ngẩn người ra vì câu hỏi, cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc để chồng mình ngồi tù… Có thể làm được sao? Việc này thật sự có thể làm được sao? Nếu việc khởi tố không thành công, cô nhất định sẽ bị Dương Phàm đánh chết!

“Vậy nên tôi hỏi cô đã quyết tâm chưa.” Diệp Đồng Trần lại nói với cô: “Cô muốn bị đánh chết, hay tin tưởng tôi một lần?”

Giọng điệu của cô rất kiên định, như thể có dũng khí đối mặt với tất cả.

Giang San ngồi ở ghế sau, nước mắt lưng tròng đón gió, cô run rẩy vì gió, gật đầu nói: “Tôi tin tưởng cô luật sư Diệp… Tôi tin tưởng cô…”

“Tốt.” Diệp Đồng Trần đạp mạnh bàn đạp, rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Con đường này vừa hẹp vừa gập ghềnh, nhưng cô biết mình nhất định phải đi, và nhất định sẽ đi được.

Tiếng khóc của một bé gái vọng ra từ cuối con hẻm, đó là Dương Mãn Hồng, cô bé đang gọi mẹ…

“Diệp Trần? Cô tỉnh rồi sao?”

Diệp Đồng Trần tỉnh lại trên giường bệnh, nhìn những khuôn mặt quan tâm bên cạnh giường bệnh một lúc lâu mới hoàn hồn.

Đó là… Quách Hiểu, Hiểu Sơn Thanh, Cố Ninh…

“Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?” Cố Ninh vội vàng hỏi: “Còn nhận ra chúng tôi chứ?”

Ồ… Diệp Đồng Trần hoàn hồn, đây là sau khi trở về từ chỗ Giang San, trở về hiện thực.

Thầy của Cố Ninh cũng ở bên cạnh quan sát Diệp Đồng Trần, gọi tên cô, hỏi cô có nhìn rõ không, những câu hỏi tương tự.

Diệp Đồng Trần gật đầu nói: “Cảm thấy rất tốt… Ca phẫu thuật của tôi đã xong rồi sao?”

“Xong rồi, rất thuận lợi.” Cố Ninh mỉm cười nói với cô: “Chúc mừng cô Diệp Trần, khối u trong não cô là lành tính.”

Lành tính sao?

Lúc này, bản thân Diệp Đồng Trần cũng có chút khó tin, cô nhìn về phía Quách Hiểu, hốc mắt Quách Hiểu đỏ hoe, nói với cô: “Thật sự là lành tính, cô yên tâm, sau này cô sẽ không bị u nữa.”

Thật sự là lành tính sao, đây rõ ràng là ác quả, sao lại có thể là lành tính?

Diệp Đồng Trần không hiểu, có chút ngẩn ngơ.

Hiểu Sơn Thanh ghé sát lại nhìn cô: “Sao nghe nói là lành tính mà cô không vui?”

Vui chứ, cô chỉ là… không dám tin mà thôi.

Cô ngẩng đầu nhìn Hiểu Sơn Thanh, mỉm cười: “Có lẽ là do tôi làm nhiều việc tốt, trời cao phù hộ tôi.”

Hiểu Sơn Thanh cười: “Đúng vậy, lúc cô chưa tỉnh, trong tháp lâm của đạo quán Bão Nhất đột nhiên xuất hiện hào quang vạn trượng, bốc khói xanh, tôi đã biết cô nhất định sẽ không sao.”

“Thật hay giả vậy?” Diệp Đồng Trần càng kinh ngạc hơn.

“Thật.” Hiểu Sơn Thanh nói: “Đã lên tin tức rồi, tôi tìm cho cô xem.”

Diệp Đồng Trần cảm thấy có người lặng lẽ nắm lấy ngón tay của mình, cúi đầu nhìn thấy Quách Hiểu, là Tiểu Thanh Tĩnh của cô.

Anh rất sợ cô xảy ra chuyện, khoảnh khắc này anh có một cảm giác không chân thật như vừa thoát chết.

Diệp Đồng Trần cũng nắm lấy tay anh, cô nghĩ có lẽ thật sự là do cô đã làm một số việc thiện nên đã hóa giải được ác quả, hoặc là cô lại gặp được sư phụ, buông bỏ được những thù hận trong lòng.

“Cô xem.” Hiểu Sơn Thanh đưa điện thoại cho cô xem.

Cô liếc nhìn, hình ảnh trong tin tức chính là tháp lâm của đạo quán Bão Nhất, quả thật là hào quang vạn trượng, khói xanh như màn sa.

“Trên mạng đều nói là Thiện Thủy Thiên Sư và Đồng Trần Thiên Sư trong tháp lâm hiển linh.” Hiểu Sơn Thanh nói: “Tôi đoán là họ đang phù hộ cho cô.”

Diệp Đồng Trần ngước mắt nhìn cậu: “Không phải cậu không tin mấy thứ này sao?”

Hiểu Sơn Thanh bị hỏi đến nghẹn lời, lại cười nói: “Tôi không tin, cô tin là được rồi, tôi tôn trọng tín ngưỡng của cô, cũng hy vọng tổ sư gia của cô phù hộ cho cô.”

Diệp Đồng Trần mỉm cười, trong lòng lại nghĩ: Liệu lần sau ngủ thiếp đi, cô có lại quay về chỗ Giang San không? Cô phải thử xem sao.

Điện thoại của Hiểu Sơn Thanh reo lên, trên màn hình hiển thị số điện thoại gọi đến là Bạch Thắng Nam.

Nghe máy, bên trong truyền đến giọng nói của Miêu Miêu: “Chị Diệp tỉnh rồi sao? Khi nào em có thể đến thăm chị ấy ạ?”

Diệp Đồng Trần mỉm cười, ghé sát vào điện thoại nói: “Bây giờ có thể đến rồi.”

HOÀN TOÀN VĂN


Bình luận

49 bình luận cho “Ngoại truyện: Ác quả của Diệp Đồng Trần”

  1. Truyện hay và ý nghĩa quá, huhu, muốn có thêm phần 2 cơ🥲

    Đã thích bởi 1 người

    1. bộ truyện hay và cảm động quá!! Cám ơn nhà Miu đã dịch bộ này!!!🩷❤️🧡💛💚🩵💙💜

      Đã thích bởi 1 người

  2. Ảnh đại diện Thảo Phương
    Thảo Phương

    hết mất tiêuuu 🥹 ngôn từ của mình có hạn ko biết diễn tả sao, chỉ biết cảm ơn chủ nhà vì mang đến 1 bộ tr hayyy như này. Tạm biệt luật sư Diệp luật sư Hiểu tạm biệt Tiểu Thanh Tĩnh… hẹn gặp lại

    Đã thích bởi 1 người

  3. T đọc bộ này liên tù tì trong vòng hai này, đêm nay cũng là thức trắng để hoàn thành. Thật sự phải gọi là quá thoả mãn. Nhà dịch xuất sắc, t rất yêu và biết ơn vì đã truyền tải một bộ truyện hay như vậy

    Đã thích bởi 2 người

    1. Cảm ơn ạ!

      Đã thích bởi 1 người

  4. Thật sự cảm ơn ad đã dịch 1 bộ truyện hay như vậy 🥺 cuối cùng Tiểu Thanh Tĩnh cũng đợi được Diệp Đồng Trần

    Đã thích bởi 1 người

  5. Ảnh đại diện Jenny Nguyễn
    Jenny Nguyễn

    Cảm ơn nhà dịch đã đem bộ truyện hay như này đến với mọi người. Tui đã đọc liền tù tì, bỏ dở luôn bộ phim đang xem để đc đọc hết truyện. Truyện ko có loveline, ko có cp nhưng mà nó hayyyyy, tinh thần nhân văn đc truyền tải xuyên suốt truyện, tui khóc hết mấy lần vì thấy thương, thấy cảm động, thấy nể :(( Nhà bạn dịch rất mượt, nếu ko thì tui ko thể cảm đc những điều này, cám ơn và yêu nhà rất nhiều 🧡

    Đã thích bởi 1 người

  6. cảm ơn bạn đã dịch truyện. Truyện hay quá

    Đã thích bởi 1 người

  7. Truyện hay quá. Cảm ơn bạn đã dịch

    Đã thích bởi 1 người

  8. Đọc mà đã gì đâu. Giờ mới dám cmt. Từ vựng của bạn quá là nhiều. Hành văn cũng dễ hiểu. Cám ơn chủ nhà. Chúc phát tài phát lộc sức khoẻ dồi dào khà khà

    Đã thích bởi 1 người

    1. Cảm ơn ạ, hẹn gặp bạn ở bộ truyện khác❤️

      Thích

  9. Ảnh đại diện myhoangtruong
    myhoangtruong

    Cảm ơn bạn đã dịch rất mượt, bộ truyện cực hay và cảm động động!

    Đã thích bởi 1 người

  10. Ảnh đại diện hanngocdiamond
    hanngocdiamond

    cảm mơn nhà dịch rất nhìu, e cũng đang học luật nên rất ấn tượng và thấy cuốn hút khi đọc bộ này, ước j có p2 ạ😭

    Đã thích bởi 1 người

  11. truyện hay và ý nghĩa, giọng văn của chủ nhà rất hay. Cảm ơn thời gian và công sức của ban.

    Đã thích bởi 1 người

  12. Truyện rất hay, lôi cuốn và đầy ý nghĩa ạ. Hiếm hoi lắm mình mới đọc truyện ko có cp mà vẫn ko dứt ra được theo từng chương. Cám ơn nhà Miu đã dịch và giới thiệu bộ truyện nhân văn này.

    Đã thích bởi 1 người

  13. truyện có đề tài đỉnh quá đi mất, đề cao bản chất lương thiện nhưng ko thỏa hiệp hay dung túng với cái ác. Cảm ơn nhà Miu vì dịch một bộ truyện dài kỳ đến vậy

    Đã thích bởi 1 người

  14. Ảnh đại diện nguyenanh0798
    nguyenanh0798

    ít khi nào mình đọc truyện kiểu pháp thuật tại hổng phải gu nhưng đây là câu chuyện mình đọc trọn vẹn, cuốn từ chương đầu tiên tới kết thúc. Cảm ơn nhà Miu vì bộ truyện hay dã man nàyyyy

    Đã thích bởi 1 người

  15. Lâu rồi mình mới đọc 1 bộ truyện có nhiều tình tiết cảm động và thương cảm thế này. Cảm ơn admin nhiều vì đã dịch bộ truyện ý nghĩa này.❣️❣️

    Đã thích bởi 1 người

  16. Ảnh đại diện loantran007856762
    loantran007856762

    ôi, thiệt là chưa có truyện nào mình mong muốn dài thêm như truyện này, cám ơn chủ shop 🥰🥰

    Đã thích bởi 1 người

  17. Truyện hay quá trời luônn, có nhân có quả, lâu lắm rồi mình mới đọc được 1 bộ có cốt truyện chất lượng như này! Cứ rảnh là lấy dt ra ngồi đọc, hay đỉnh nóc kịch trần bay phấp phới

    Đã thích bởi 1 người

  18. ơ đọc tới chương này mình bị rối không gian và thời gian một chút nhưng mà không còn từ nào để diễn tả được chi tiết được xây dựng trong truyện luôn ý. Kiểu mọi sự nuối tiếc đều được giải quyết với kết quả mãn nhãn, người tốt được đền đáp, người mình thương và thương mình đều có sợi dây kết nối, dù kiếp nào cũng có thể gặp lại. Huhu đọc đến đoạn sư phụ là cảm động gớt nước mắt thiệt sự á

    Đã thích bởi 2 người

  19. mình iu nhà Miu quá đi thoiiiii, cảm ơn Miu đã edit truyện siêu mượt, siêu đỉnh có tâm nhaaaaaa

    Đã thích bởi 1 người

  20. Truyện thật sự rất hay và ý nghĩa luôn ạ, chỉ tiếc là tg để OE, k có tuyến tình cảm của nv9, nếu có thì sẽ càng trọn vẹn hơn nữa. Cảm ơn editor vì đã mang đến 1 cuốn truyện hay ạ 🥰

    Đã thích bởi 1 người

  21. Miu ơi hình như ngoại truyện vẫn còn thiếu 1 đoạn đúng k ạ? Mình đọc thấy kết hơi cụt cụt í kbiet có bị sót k 🥹 mình xem bản convert trên wikidich thấy hình như còn 1 đoạn nữa mới hết ngoại truyện á

    Đã thích bởi 1 người

    1. Oh, chắc mình lấy raw bị sót ah. Có gì mình sẽ bổ sung sau. Cảm ơn bạn đã nhắc🙇‍♂️

      Thích

    2. Mình up bù rùi nhé bạn, cảm ơn bạn đã nhắc 1 lần nữa ạ🙇‍♂️

      Thích

  22. Mình đã đọc không dứt ra được luôn quá hay, lâu lắm rồi mới có một bôn truyện khiến mình ưng dã man. Từ những câu chuyện đời thường, lòng người, cuộc sống xen kẽ với nhau rất logic mạch lạc. Mình thích các tuyến tình cảm nhân vật với nhau, điểm mình ưng nhất là tác giả để rõ phần chi tiết nữ chính Diệp Đồng Trần không thêm hay ghép cặp với cô ấy với bất cứ kì ai. Chỉ đơn giản cho thấy cuộc đời cô ấy có mối quan hệ tri kỉ với nhau bên nhau mãi mãi là đủ. Hơn nữa xung quanh cô ấy cũng có rất nhiều người yêu thương quan tâm cô ấy, và cô ấy cũng sống với lí tưởng của mình mà vẫn không bị hào nhoáng bên ngoài tác động. Đâu nhất thiết phải yêu đương nam nữ thì mới gọi là tình yêu mới trọn vẹn được. Mọi quyết định và sự trân trọng yêu thương chân thành của người thương và cả cô ấy dành cho nhau đã là sự trọn vẹn nhất trong cuộc đời Diệp Đồng Trần.

    Cảm ơn nhà MiuMiu đã edit truyện này ❤️❤️💋

    Đã thích bởi 1 người

    1. Cảm ơn cmt đánh giá truyện rất có tâm của bạn🫶.
      Mọi tình cảm chân thành giữa người với người đều đáng trân trọng và cảm động, ko phải chỉ riêng mỗi tình yêu. Diệp Đồng Trần đã tìm thấy Tiểu Thanh Tĩnh của cô ấy, và bọn họ có thể sống vui vẻ bên nhau, đó mới là điều quan trọng nhất.

      Đã thích bởi 1 người

  23. Cảm ơn MiuMiu đã dành thời gian edit mang đến cho mình một bộ truyện thú vị như này. Lúc đầu mình hong kì vọng cao lắm vì mình thích có tuyến tình cảm trong truyện, nhưng khá thích nghề nghiệp luật sư nên quyết định nhảy hố. Hời ơi ai dè dô hố rồi không leo lên được, quá là bánh cuốn luôn.

    Đã thích bởi 1 người

  24. Mình cảm ơn chủ nhà rất nhiều, lúc trước mình có đọc một bài review nhưng lúc đó chưa hoàn với lại không thấy văn án hay lắm, tuy nhiên nay lại thấy review nữa và hơn hết là nó đã hoàn rồi. Mình cũng quyết định đọc thử xem tại hơi ngại no cp – nhưng đây là quyết định chính xác nhất. Truyện quá hay và ý nghĩa, từ tuyên truyền pháp luật đến những câu chuyện nghe rất đời thường trong cuộc sống, đánh vào lòng trắc ẩn của mọi người trong giai đoạn hiện nay. Mình đọc một lượt trong 1 ngày xong hết bộ truyện (như đến giờ mình mới xong). Hay không thể diễn tả

    Đã thích bởi 1 người

  25. Truyện quá hay luônnnnn 👏 cám ơn chủ nhà đã hoàn thành bộ truyện này 🥰 dù biết là đã chính thức hết nhưng vẫn hi vọng truyện sẽ dài thêm, tiếp tục câu chuyện của Đồng Trần và Tiểu Thanh Tĩnh🥰

    Đã thích bởi 1 người

  26. Đúng như dự đoán, ở kết truyện sẽ có rất nhiều cmt tâm đắc, bộc lộ cảm xúc dồn nén của mọi người.

    Đã thích bởi 1 người

  27. lại là một bộ truyện hay nữa, trước hết cảm ơn bạn đã dịch truyện nha 💗 công đức vô lượng.

    Hơi tiếc vì không được nhìn thấy tiến triển tiếp theo và ngoại truyện còn quá ngắn tuy nhiên thì t thấy chấp nhận được >< truyện có buff tài năng của nữ chính (không bị quá lố hoặc quá ảo) nhưng càng làm rõ hơn về luật nhân quả mà xuyên suốt truyện nói tới. Người bình thường thì sẽ phải chịu hình phạt của pháp luật, người tu đạo thì phải gánh lấy ác quả mình gây ra; nhân quả tuần hoàn.

    cảm ơn editor một lần nữa nha!!!

    Đã thích bởi 1 người

  28. Ảnh đại diện Tau đang nuôi một con moè đen
    Tau đang nuôi một con moè đen

    kết truyện oe như vậy tui thấy rất thích hợp. Phù hợp với thiết lập, không miễn cưỡng. 🤌

    Chúc Miu vui vẻ 🥰, cảm ơn bạn vì tâm sức bạn đã dành cho những bộ truyện này ạ 🫶

    Đã thích bởi 1 người

    1. Mình cũng thấy thế, ko miễn cưỡng gán ghép tình cảm cho bất kì ai.
      Chúc bạn có kì nghĩ lễ vui vẻ nhé^^

      Đã thích bởi 1 người

      1. Ảnh đại diện Tau đang nuôi một con moè đen
        Tau đang nuôi một con moè đen

        Hì, cảm ơn Miu, chúc Miu Noel vui vẻ ạ 🥳

        Đã thích bởi 1 người

  29. Lần đầu đọc truyện không couple mà nó cuốn gì đâu á, đọc mà nhiều khi rưng rưng 🥹 Cảm ơn Miu đã edit truyện nha, truyện nhà Miu hợp gu em lắm í. Chúc Miu năm mới tràn ngập niềm vui nhéee

    Đã thích bởi 1 người

    1. Cảm ơn bạn❤️

      Thích

  30. Ảnh đại diện Người thích đọc truyện
    Người thích đọc truyện

    Đọc liền một mạch từ 1h chiều đến 4r sáng, k nghỉ ăn uống luôn. Thế là đi toy ngày thứ 7 rồi. Nhưng mà đáng nha, truyện hay, tình tiết hấp dẫn, mạch truyện cũng rõ ràng ràng. Nói chung là không uổng công mình bỏ ăn bỏ uống để đọc. Gút chóp 👍👍👍👍

    Đã thích bởi 1 người

  31. Ảnh đại diện HienCitrine
    HienCitrine

    Truyện hay quá ạ. Hy vọng ở đâu đó trên đất nước còn có người như Thiện Thủy Thiên sư, Diệp Đồng Trần, Tiểu Thanh Tĩnh cũng như Hiểu Sơn Thanh tồn tại…

    Một bộ truyện ko lan man dài dòng nhưng cũng không kém phần cuốn hút, mag lại rất nhiều thông điệp tích cực đến với mọi người.

    Cảm ơn tác giả cũng như Miu rất nhiều vì đã mag câu chuyện đến với mọi người. Các bạn vất vả rồi!!!

    09: 50 Hà Nội, ngày 27 tháng 01 năm 2025.

    Đã thích bởi 1 người

  32. Truyện hay lắm luôn ạ, chuyển ngữ văn phong siêu mượt mà lun 🥰

    Cám ơn chủ nhà thật nhiều ạ, hihi đầu năm đã được đọc một bộ tuyệt vời thế này. Chúc chủ nhà năm mới thật nhiều sức khoẻ và niềm vui ạ ^_^

    Đã thích bởi 1 người

    1. Dạ cảm ơn bạn!🥰
      Cũng chúc bạn một năm mới vui vẻ, khởi đầu thuận lợi, vạn sự như ý😍

      Thích

  33. Ảnh đại diện Mộng Thi
    Mộng Thi

    Truyện rất hay và rất cảm động ạ❤️

    Đã thích bởi 1 người

  34. Cuối cùng vợ và mèo nhỏ Tiểu Thanh Tĩnh cũng có thể sống hạnh phúc mãn kiếp bên nhau r 😭

    Đã thích bởi 1 người

  35. Ảnh đại diện Thuy Tien Nguyen
    Thuy Tien Nguyen

    Cảm ơn cmt giới thiệu trong bài đăng FB Nhân mã hóa cát. Cảm ơn nhà dịch đã edit và mang đến cho mình bộ truyện hay và ý nghĩa này. Mình đã đọc ko ngừng nghỉ từ tối qua đến bây giờ mới cmt được. Mình cũng hiểu sao mà nhiều chap ko có cmt, bởi truyện quá hay, ko thể dứt ra được. Xong những ngày hè oi ả, cảm ơn định mệnh cho mình gặp được bộ truyện này. Nhiều đoạn đọc mà mình xúc động quá, mình cũng nuôi cún nên mình càng tin rằng những người yêu động vật đều có tâm lòng tốt. Công lý có thể tới muộn nhưng ko bao giờ vắng mặt. Nhân quả tuần hoàn, người tốt luôn được báo đáp.

    Đã thích bởi 1 người

  36. hay quá đọc hết truyện mà mình khóc sưng mắt huhu, cám ơn nhà dịch nhiều lắm ạaa, dịch truyện nào cũng ưng hết á

    Đã thích bởi 1 người

  37. Đọc xong mới cmt ạ, truyện hay dịch hay xứng đáng được biết đếnnnn. Cảm ơn Miu vì đã mang đến một tác phẩm đáng đọc cho độc giả!

    Thích

  38. Cảm ơn Miu rất nhiều vì một bộ truyện hay và mượt mà như vậy. Mỗi câu chuyện đều ý nghĩa đọc cuốn quá chừng, đọc một mạch không dừng được luôn! Lần nữa Cảm ơn Miu nhiều lắm vì đã dành công sức mang đến một bản truyện tuyệt vời như vậy~ ❤️”

    Đã thích bởi 1 người

  39. Cảm ơn Miumiu , truyện hay lắm 😍

    em đã vất vả 🥰

    Đã thích bởi 1 người

Gửi phản hồi cho ngoccatchi0919 Hủy trả lời