Chiết Trúc nghĩ rằng mình nghe nhầm, biểu cảm của hắn bỗng dưng có chút ngạc nhiên.
“Thật hiếm thấy, cô mua ta…” Cân nhắc đồ trang sức vàng ngọc trong tay, đường nét thanh tú trên gương mặt thiếu niên sinh động hẳn lên: “Giết cô?”
“Ừm.”
Thương Nhung vì hai chữ “mua ta” có vẻ vô tình nhưng lại mang chút ám muội khó tả của Chiết Trúc mà nhất thời lúng túng, nàng vội né tránh ánh mắt, nhưng lại thoáng thấy bàn tay hắn đang cầm kiếm.
Các khớp ngón tay trắng trẻo và thon dài, làn da mỏng manh trên mu bàn tay lộ ra những đường gân cốt mạnh mẽ và tinh xảo.
“Sống mới là điều khó nhất trên đời này, tìm cái chết thì dễ vô cùng.” Một sợi tóc đen dày nhẹ phất qua mặt bên hắn, trong gió lạnh, đôi mắt hắn trong trẻo và vô tình: “Cần gì phải mượn tay người khác.”
Hắn đưa lại những món trang sức vàng ngọc cho nàng, thanh nhuyễn kiếm dính máu quấn quanh eo hẹp của thiếu niên: “Những thứ này, để chôn cùng cô đi.”
Giọng điệu của hắn nhẹ nhàng trầm tĩnh, nhưng lại toát lên sự lạnh lùng thấu xương.
Chiết Trúc nghiêng người đi qua bên nàng, Thương Nhung chậm chạp quay đầu lại, trong làn tuyết trắng xóa, dáng vẻ cậu thiếu niên như tùng như trúc, thẳng tắp và thanh mảnh.
Sương lạnh mờ mịt, tuyết rơi lả tả.
Cậu thiếu niên vừa uống một ngụm rượu, bước chân bỗng khựng lại, hắn mặt không cảm xúc quay đầu lại, tiếng bước chân trên tuyết sột soạt đến gần, tiểu cô nương chật vật mà không hẳn chật vật kia nhấc váy chạy nhỏ về phía hắn.
Hắn đã nguôi ngoai ý định giết người, nhưng nàng lại không biết trân trọng.
Lưỡi kiếm mỏng ma sát với chiếc khuy vàng bên hông phát ra tiếng “xoẹt”, Thương Nhung vừa đứng trước mặt Chiết Trúc, thanh nhuyễn kiếm đã chính xác chạm vào cổ nàng.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo khiến nàng run lên, hàng mi cũng không tự chủ mà rung động, đôi mắt nhìn hắn, môi không có chút huyết sắc khép lại, dường như do dự một chút nhưng vẫn đưa vật trong tay ra trước mặt thiếu niên.
Nàng thực sự một lòng cầu chết.
Thiếu niên lặng lẽ nhìn nàng nhắm mắt lại, hắn nhướn mày, cảm thấy vô cùng kỳ quặc nhưng lại thấy cũng khá thú vị.
Thương Nhung nín thở, trái tim trong lồng ngực đập mạnh mẽ, lưỡi kiếm đang đặt ngang qua cổ nàng bỗng nhiên dời đi, trong khoảnh khắc nàng mở mắt liền theo phản xạ nhìn về phía mặt sông bị đóng băng nơi lưỡi kiếm chỉ vào.
“Nếu cô không ngại ở đó vừa mới có người chết, thì nhảy xuống đi.”
Dưới cái hố băng to lớn kia, vừa mới chôn vùi một người bị hắn giết chết.
Thương Nhung nhìn cái hố băng, rồi quay lại nhìn thiếu niên, do dự một lúc mới nhỏ giọng nói: “Ta nghe người ta nói, chết đuối rất khó chịu, ta muốn chết không đau đớn như vậy.”
“Cô còn muốn thế nào?”
Chiết Trúc lau lưỡi kiếm trên tuyết vài cái, những hạt tuyết lạnh lẽo rơi xuống tan chảy trên mi mắt hắn.
“Tốt nhất, huynh có thể lập cho ta một ngôi mộ.” Nàng thật sự bắt đầu sắp xếp hậu sự cho mình.
Chiết Trúc lại ngẩng đầu, thở dài tiếc nuối: “Vụ làm ăn này của cô nếu tìm Thập Nhất ca của ta, chắc chắn huynh ấy sẽ thích.”
“Thập Nhất ca của huynh ở đâu?”
Nàng nhìn xung quanh bốn phía.
Chiết Trúc bỗng nhiên cười lạnh, cằm của Thương Nhung đột nhiên bị ngón tay lạnh lẽo của hắn nắm lấy, rồi bị ép nhìn về phía mặt sông mù sương.
“Muộn rồi.”
Hai chữ của hắn nhẹ nhàng rơi bên tai nàng.
Thương Nhung nhận ra “Thập Nhất ca” mà hắn nói, hóa ra đã chết trong tay hắn.
Chiết Trúc buông nàng ra, tùy ý xoa xoa đầu ngón tay, rồi thu kiếm lại, bước chân nhẹ nhàng đi về phía trước, nhưng chưa đi được mấy bước, ánh mắt hắn dừng lại trên bàn tay đỏ ửng vì lạnh.
Tua kiếm chu sa đỏ trong tay nàng bị gió thổi tung bay, xoã ra như ráng chiều.
Thật kỳ lạ.
Nàng không biết tua kiếm mà lúc này nàng đang lấy hết can đảm nắm giữ đã dính máu của bao nhiêu người, nàng ngây thơ lại không sợ hãi, nắm lấy tua kiếm của hắn, im lặng ngước nhìn hắn, rõ ràng là đến tìm cái chết, nhưng lại như đang bám víu lấy cọng rơm cứu mạng.
Gió lạnh gào thét khiến màng nhĩ Thương Nhung đau đớn, hiệu lực của ngụm rượu mạnh cũng âm thầm dâng lên, dưới cơn đau đầu như búa bổ, gương mặt thiếu niên trong mắt nàng dần dần biến thành ba bóng hình mờ ảo chồng lên nhau.
Không một dấu hiệu báo trước, nàng ngã xuống.
Tua kiếm đỏ tươi bị kéo đứt nằm yên trong những ngón tay Thương Nhung, những bông tuyết như lông ngỗng lắc lư rơi xuống người nàng, trước khi hoàn toàn mất ý thức, mắt nàng mở hé, chỉ kịp thấy vạt áo mỏng manh của thiếu niên áo đen khẽ lay động khi hắn xoay người bước đi.
***
Thương Nhung bị nóng làm tỉnh giấc.
Nàng mơ hồ nhìn chằm chằm vào tấm chăn màu xám xịt, chăn dày đến ba lớp, quấn chặt lấy nàng bên trong, trong phòng đốt than nhỏ, hơi ấm dịu dàng khiến nàng đã đổ một lớp mồ hôi mỏng trong giấc ngủ.
Vùng vẫy thoát khỏi chăn xuống giường, Thương Nhung đánh giá căn phòng không quá rộng rãi này, bài trí đơn giản, trong không khí vẫn còn phảng phất mùi ẩm ướt chưa được than lửa làm khô.
Bên cửa sổ có chiếc ghế La Hán đan bằng tre, trên đó đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn có lò than đang cháy đỏ, thuốc sắc trong nồi đất sôi sùng sục, khói trắng cuộn lên, mùi thuốc đắng lan tỏa.
— “Kẽo kẹt”
Tiếng cửa mở vang lên, Thương Nhung theo phản xạ quay đầu lại, gió tuyết từ bên ngoài tràn vào, làm bay bay tà áo xám xanh của cậu thiếu niên, cánh cửa gỗ lập tức bị hắn đóng lại, hắn xoay người liếc nhìn nàng một cái, rồi tự nhiên ngồi xuống ghế La Hán.
Rót thuốc từ nồi vào bát, hơi nóng mờ ảo bốc lên từ miệng bát, đường nét mày mắt sắc sảo thanh tú của Chiết Trúc hơi nhếch lên: “Lại đây uống thuốc.”
Thương Nhung thất thần một lúc, khi hoàn hồn thì thấy bát thuốc đen sì bên cạnh hắn, nàng mím môi, không nhúc nhích nửa bước.
“Có lẽ cô không biết phương pháp giết người của ta.”
Chiết Trúc chậm rãi uống một ngụm trà nóng: “Nếu cô không muốn chết một cách kì quái và đau đớn vô cùng, thì nên nghe lời ta.”
Thương Nhung lập tức ngẩng đầu, nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng trắng trẻo của cậu thiếu niên một lúc, im lặng bước tới, bước chân nhẹ nhàng, khi ngồi xuống đối diện hắn cũng không quên vuốt lại nếp váy nhăn, rồi mới ngoan ngoãn cầm thìa lên, thuốc quá nóng, nàng bị bỏng một cái, liền ngẩng đầu lén nhìn hắn.
Cậu thiếu niên nhìn nàng, vẻ mặt nhạt nhòa.
Thương Nhung không nói gì, cúi đầu xuống.
Ngoài cửa sổ gió tuyết thổi mạnh, tiếng tuyết đập vào khung cửa sổ rất nhỏ, chỉ có tiếng gió gào thét không ngừng, Chiết Trúc một tay chống cằm, buồn chán nhìn nàng phồng má thổi thuốc, rồi nhăn mũi, từng ngụm nhỏ uống thuốc.
Lúc này trong phòng ấm áp dễ chịu, sắc mặt nàng đã có thêm chút huyết sắc, làn da mịn màng ửng hồng, đôi mắt đen láy đẹp đẽ, môi cũng đỏ hồng.
Trông có sức sống hơn nhiều, Chiết Trúc thờ ơ nghĩ.
Hắn từ trong áo lấy ra vài món đồ đặt lên bàn, tiếng va chạm rõ ràng khiến Thương Nhung ngẩng mắt lên.
Đó đều là trang sức trâm cài của nàng, nhưng nàng chỉ liếc qua một cái, đã biết thiếu mất một cây trâm ngọc bướm vàng.
“Trâm bướm vàng của cô.”
Thương Nhung thấy ngón tay trắng trẻo đẹp đẽ của hắn hơi cong, nhẹ nhàng gõ lên bàn: “Đã đổi lấy cái sân này.”
Nàng còn chưa kịp mở miệng, đã thấy đôi mắt Chiết Trúc khẽ cong lên thành nụ cười nhẹ, lại nói với nàng: “Lần này giết người có chút phiền phức, ta cần một nơi ẩn náu tạm thời.”
“Yên tâm, qua vài ngày nữa ta sẽ chuộc lại trâm bướm vàng cho cô.” Chiết Trúc lại nhấp một ngụm trà.
Khi màn đêm buông xuống, giữa núi rừng tối đen như mực, chỉ có một chiếc đèn lồng dưới mái hiên đung đưa, chiếu sáng cho một đêm gió tuyết đã ngừng.
Thương Nhung nằm trên giường, lén thò người ra nhìn thiếu niên đang ngủ trên ghế La Hán bằng tre dưới ánh sáng hắt vào từ cửa sổ.
Hơi thở của hắn rất nhẹ, dù nàng cố ý lặng lẽ lắng nghe kỹ, cũng khó nghe rõ tiếng thở, nàng cũng không biết mình đã đợi bao lâu, đợi đến khi nàng dần buồn ngủ, rồi lại giật mình mở to mắt lắc lắc đầu.
Hắn chắc đã ngủ rồi chứ?
Thương Nhung vén chăn, nhẹ nhàng ngồi dậy, trong ánh sáng mờ mịt, nàng nhìn chằm chằm đôi giày thêu bên giường, đế quá mỏng, suốt chặng đường nàng chạy trốn đã bị mòn rách.
Trong đêm không có tuyết, cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, rồi lại nhẹ nhàng đóng lại.
Nhưng đây vẫn là một đêm đông lạnh giá.
Thương Nhung khoác lên mình chiếc áo ngoài màu xanh khói, thở ra một hơi nóng, cầm chiếc đèn lồng lấy từ mái hiên, chạy vô định về phía cuối của vùng núi tối tăm.
Ánh sáng ấm áp chiếu lên lớp tuyết lạnh, phản chiếu ra những hạt tuyết lấp lánh, khu rừng núi này rộng lớn và sâu thẳm hơn nàng tưởng tượng nhiều.
Từng thân cây cao lớn vững chãi nối tiếp nhau, cành phủ tuyết uốn lượn như bóng rắn đan xen, che kín bầu trời mênh mông, chỉ để lọt vài tia sáng le lói.
Thương Nhung bị nhánh cây khô giấu dưới tuyết làm cho vấp ngã, đèn lồng rơi xuống đất, bùng cháy trước mắt nàng, ánh lửa trong đồng tử nàng dần dần bùng lên rồi dần dần tắt ngấm.
Cho đến khi tia lửa cuối cùng bị nước tuyết tan chảy dập tắt, xung quanh tối đen như mực, Thương Nhung ngồi dậy, mò mẫm tựa vào một thân cây, co ro người lại.
Đột nhiên, nàng nghe thấy từ xa có tiếng xào xạc mơ hồ.
Thương Nhung ngẩng đầu, trong biển tuyết mênh mông, nàng thấy một người cầm đèn, đội sao mà đến.
Người đó mặc áo đơn trắng tinh, tay áo rộng phất phơ, bên ngoài khoác áo choàng viền lông thỏ, vạt áo theo bước chân hắn nhẹ lay động, ngọn đèn trong tay soi rõ đôi mắt như hồ sao của hắn, đến khi gần hơn, Thương Nhung mới phát hiện hắn đi chân trần trong tuyết.
Thương Nhung ngẩn người nhìn đôi chân của hắn, mà ánh mắt Chiết Trúc cũng rơi vào đôi ủng đen mà nàng đang mang, nàng mang đôi ủng nam rõ ràng lớn hơn nhiều, trông có chút buồn cười.
“Ta đã để lại một chiếc vòng tay cho huynh.”
Nàng có chút lúng túng không yên, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt cười như không cười của cậu thiếu niên.
“Ta có nói cần đâu?”
Hắn cười khẩy.
Thương Nhung mím môi không nói nữa, nhưng chiếc đèn lồng trong tay cậu thiếu niên lại tiến gần về phía nàng, thiếu nữ bị ánh sáng đột ngột đến gần làm cho phải nhắm chặt mắt lại.
Vì vậy, những giọt nước mắt tích tụ trong khóe mắt lâu nay cuối cùng cũng lăn xuống má, dưới ánh đèn lồng chiếu rọi long lanh.
Thương Nhung hơi khó xử, hàng mi nàng run rẩy, vội quay mặt đi, co rúm vào bóng tối dưới gốc cây nơi ánh đèn không chiếu tới.
“Khóc cái gì?”
Giọng nói của cậu thiếu niên trong trẻo và bình thản, hắn bỗng cúi người xuống, dùng đôi mắt trong vắt quan sát nàng.
Thương Nhung không còn chỗ để trốn, vừa ngẩng đầu lên, ngón tay cậu thiếu niên bỗng nhẹ nhàng lau qua má nàng, rất nhẹ rất nhẹ, như lông vũ khẽ phất qua.
Nàng ngơ ngẩn nhìn hắn.
Thiếu niên kéo áo choàng trên người xuống rất tùy ý ném lên người nàng: “Khoác cho kỹ.”
Thương Nhung chậm chạp kéo chiếc áo choàng phủ trên đầu xuống, lúc này, giữa ánh đèn và sắc tuyết, thiếu niên đã xoay người quay lưng về phía nàng.
Nàng nhìn bóng lưng của hắn, trong chiếc áo choàng lông thỏ mềm mại còn đầy hơi ấm của thiếu niên.
Ánh đèn lồng soi rọi vạt áo mỏng manh của thiếu niên, hắn đi chân trần trong tuyết, cõng một cô nương đi trong núi rừng tĩnh mịch.
“Ta trả giày lại cho huynh.”
Thương Nhung hai tay quàng qua cổ thiếu niên, đèn lồng đung đưa, bóng trên tuyết cũng chuyển động, nàng khẽ nói.
“Không cần.”
Hắn đáp trả ngắn gọn hai chữ.
Thương Nhung im lặng một lúc, cúi đầu nhìn bóng của hai người, những sợi tóc hơi lạnh của thiếu niên khẽ phất qua má nàng, nàng ngẩng mắt lên, nhìn chằm chằm vào vành tai hắn.
“Ta có thể biết tên của huynh không?”
Nàng đột nhiên hỏi.
“Chiết Trúc.”
Giọng nói của thiếu niên trong trẻo.
Chiết Trúc?
Thương Nhung lẩm nhẩm trong lòng một lần nữa, rồi hỏi hắn: “Thiên hạ có họ ‘Chiết’ sao?”
“Không có.”
Thiếu niên bỗng dừng bước, nghiêng mặt nhìn Thương Nhung đang tựa trên vai mình, mắt hắn cong lên, đuôi mắt đẹp có một nốt ruồi rất nhỏ.
Nàng nghe hắn nói: “Trên đời này nhiều kẻ có tên không họ lắm, ta chính là một trong số đó.”

Bình luận về bài viết này