Cuối cùng Thương Nhung đã hiểu ra, chữ “chơi” trong miệng Chiết Trúc không chỉ đơn thuần là vui chơi ngắm cảnh.
Miễn là hắn hứng thú, cứu người là chơi, giết người là chơi, cướp ngục — cũng là chơi.
Ngọn cỏ mảnh đã đứt làm hai vẫn còn trong lòng bàn tay, Thương Nhung khoác chặt hai chiếc áo choàng trên người, viền lông mũ trùm bị gió thổi khẽ phất qua má nàng, hơi ngứa ngứa.
Thịt bò nướng đã nguội nhiều, nàng cắn một miếng, nghiêng mặt nhìn chỗ trống bên cạnh, sau khi ném cho nàng cả bình kẹo, thiếu niên vốn đang ngồi ở đây đã bay đi như gió, biến mất vào màn đêm đen kịt.
Đèn lồng trên phố đã tắt gần hết, trên mái nhà cao, Thương Nhung gác cằm lên bọc đồ trong lòng, như một con mèo co ro thân mình trong bóng đêm.
Cùng lúc đó, trong con ngõ tối tăm đối diện nhà lao Dung Châu, thiếu niên đầu đội nón lá, mặc áo vải thô tựa vào tường gạch, thờ ơ quan sát cánh cửa ngục đóng chặt.
“Tiểu công tử, ngài cứ yên tâm, ta nhất định không để ngài giúp ta vô ích, nếu việc này thành công, dù thế nào ta cũng sẽ dâng lên năm mươi lượng vàng.” Nam nhân với gương mặt thô ráp ẩn trong bóng tối u ám này, giọng nói hơi khàn vì cố tình hạ thấp.
“Năm mươi lượng vàng?”
Thiếu niên ngẩng đầu, dưới vành nón lá, khuôn mặt trắng trẻo hiện ra rõ ràng.
“Tiểu công tử không hài lòng sao?”
Nam nhân quan sát thiếu niên trước mặt, giọng điệu thêm vài phần ẩn ý sâu xa: “Thật ra giá có thể thương lượng lại, nhưng điều kiện là tiểu công tử phải cứu người ra thuận lợi.”
Một lọn tóc đen của thiếu niên lay động bên mặt, gương mặt hắn thanh cao lạnh nhạt, nghe vậy cũng chỉ khẽ cong môi: “Vậy là đủ rồi.”
Hắn cũng chẳng có kiên nhẫn nói thêm, cúi người xách giỏ đựng rượu và thức ăn, bước chân nhẹ nhàng đi từ con ngõ đen tối vào một vùng ánh đèn màu cam.
Quan sai gác cửa ngục lạnh đến mức phải giậm chân qua lại, một người đang xoa xoa tay vừa quay người lại, đã thấy có người đi về phía này.
Đợi người đó đến gần, bọn họ lập tức tiến lên phía trước chặn lại, tên quan sai đứng đầu nghiêm mặt hỏi: “Làm gì đấy?”
Tuyết nhỏ rơi lả tả rõ từng hạt trong ánh đèn, thiếu niên buông bàn tay vừa cọ lên má xuống, làn da vốn trắng trẻo của hắn trở nên tối sầm hơn nhiều, trong ánh sáng lờ mờ, bóng nón lá che nửa gương mặt hắn: “Ta là đệ đệ ruột của tử tù Trương Dũng sẽ bị hành hình vào giờ Ngọ ngày mai, cố tình đến tiễn huynh ấy lần cuối.”
Tên quan sai trẻ tuổi nhận tờ giấy hắn đưa tới xem qua, trên đó quả thật có ấn chu sa của nha môn, hắn ta ngẩng đầu đánh giá thiếu niên nói chuyện rụt rè này một lượt.
Thiếu niên như vừa mới phản ứng lại được, luống cuống móc từ trong ngực ra một túi tiền đưa cho hắn ta: “Xin nhờ ngài thông cảm giúp cho.”
Tên quan sai áng chừng túi tiền trong tay, lúc này mới hài lòng quay về phía sau hô: “Mở cửa!”
Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra, đèn đuốc bên trong san sát nối tiếp nhau, ánh sáng ấy chiếu xuống phía dưới chiếc nón lá, soi rõ đôi mắt lạnh lẽo của thiếu niên.
Một tên cai ngục bệ vệ sải bước tới, vừa ngáp vừa dẫn hắn đi vào: “Trương Dũng không có thê tử à? Sao lại là ngươi đến?”
“Đã tái giá rồi.”
Thiếu niên nói một cách hờ hững.
Càng đi vào trong, mùi ẩm ướt tanh hôi trong ngục càng nồng nặc, tên cai ngục nghe câu nói đó thì bèn quay đầu nhìn thiếu niên đang dùng tay che mũi miệng, rồi lắc đầu, tiếp tục đi tới: “Người còn chưa chết đã vội tái giá, thật là thế đời ngày càng mục ruỗng.”
“Nghe nói, ngày mai còn có một người nữa cùng bị xử trảm với ca của ta sao?” Thiếu niên như vô tình nhắc một câu.
“Đúng vậy, có một tên giả danh đạo sĩ.” Tên cai ngục chắp hai tay sau lưng, vừa đi vừa nói: “Ca ca ngươi giết một người, y giết đến ba người đấy.”
“Y bị giam bên cạnh ca ngươi, sáng nay đã gây náo loạn tự sát một lần, may mà phát hiện kịp thời, đại nhân cho người ép y uống một bát thuốc, chỉ sợ phải ngủ đến khi ra pháp trường chém đầu ngày mai mới tỉnh.”
“Vậy sao?”
Giọng thiếu niên bình tĩnh không một gợn sóng.
“Trương Dũng, đệ đệ ngươi đến tiễn ngươi này!”
Tên cai ngục đột nhiên dừng lại trước một cửa ngục, hô vào trong.
Người đang co ro trong đống cỏ khô chợt nghe tiếng này, gã vội vàng quay người lại, trong ánh đèn cam, gã nhìn ngó phía sau tên cai ngục, rồi lại bối rối nhíu mày: “Ai thế?”
Sắc mặt tên cai ngục cứng đờ, hắn ta lập tức quay đầu lại.
“Xoẹt” một tiếng vang lên, lưỡi dao mỏng lóe lên từng điểm sáng dưới ánh đèn mờ tối trên tường, chỉ trong chớp mắt, cổ hắn ta chợt có thêm cảm giác lạnh lẽo, hắn ta kinh hãi nhìn về phía chiếc cằm có đường nét thanh tú của thiếu niên dưới vành nón.
***
Thương Nhung cũng không biết mình đã đợi trên mái nhà bao lâu, lúc thì nàng nhổ từng ngọn từng ngọn cỏ chơi, lúc ngắm trăng, lúc đếm sao.
Nàng không dám ngủ một khắc nào, nhưng nhìn con phố dài bên dưới vắng tanh vắng ngắt, cũng không biết khi nào thiếu niên kia mới có thể quay về như đã hẹn, trong lòng nàng luôn bồn chồn lo lắng, không nhịn được có vài phỏng đoán không hay.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến, xa xa còn có mấy tiếng người hô hoán.
Thương Nhung chợt mở to đôi mắt buồn ngủ, ánh mắt lướt qua mái hiên, thấy ánh đèn soi rọi một bóng đen, hình như trên lưng hắn còn cõng thêm một người, đang chạy về phía này.
Thấy hai tên quan sai đuổi theo gấp gáp, trong lòng Thương Nhung đầy lo lắng, không kịp suy nghĩ đã nhấc vài viên ngói đứng dậy, dùng hết sức lực ném xuống.
Tay nàng ném cực chuẩn, ngói trúng ngay đầu hai người.
Ngói rơi xuống đất vỡ tan, thiếu niên ngẩng đầu liếc nhìn nàng trên mái hiên, sau đó bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn đêm đen kịt.
Hắn… biến mất rồi sao?
Thương Nhung ôm một viên ngói đứng trên mái hiên không biết làm sao, hai người bên dưới đang che đầu đã phát hiện ra nàng trên mái nhà, đám quan sai cầm đèn ở đằng xa cũng đã đến gần.
Bỗng nhiên, một bàn tay ôm lấy eo nàng từ phía sau, nàng giật mình, quay đầu lại thấy dưới ánh trăng mông lung, thiếu niên đầy mồ hôi trên trán, đôi mắt trong sáng và thuần khiết.
Nàng còn đang ngẩn người, hắn đã đưa nàng vào lòng, từ phía sau phi thân nhảy xuống.
Mùi máu tanh trên người hắn đã che lấp mùi tuyết và lá trúc vốn có, hơi thở tràn đầy lạnh lẽo, hai chân Thương Nhung chạm đất, ngẩng đầu thấy dưới chuồng ngựa đối diện có buộc hai con ngựa, người mà hắn vừa cõng trên lưng đã bị hắn ném lên lưng một con.
Chiết Trúc đỡ Thương Nhung lên ngựa, định đạp bàn đạp leo lên con ngựa chở người đang bất tỉnh, tuy nhiên khi nghiêng mặt sang, hắn lại thấy cô nương kia đang bất an ôm cổ ngựa, người cứng đờ, ánh mắt đang hướng về hắn.
Hắn không nói gì, quấn dây cương con ngựa đang chở người trước mặt một vòng quanh cổ tay, sau đó đi qua, rất dứt khoát phi thân lên ngựa, nói từ phía sau nàng: “Dây cương.”
Thương Nhung đưa dây cương cho hắn, quay đầu lại, nàng lại chú ý đến màu sắc bôi không đều trên mặt thiếu niên.
Nàng ngẩn người một lúc, không hiểu sao lại cảm thấy có chút quen thuộc: “Mặt của huynh…”
“Của cô, hộp màu đàn hương kia.”
Chiết Trúc vừa nói, chân dùng chút lực, một con ngựa phi nhanh lên trước, kéo theo con ngựa đang chở người cũng bị động chạy theo, gió càng lạnh buốt, nhưng vì Thương Nhung trên mặt dính mặt nạ, nên gió thổi cũng không lạnh.
“Nhưng… đó là phấn trang điểm.”
Nàng lí nhí nói.
Vẫn là thứ hắn tùy tiện mua về, nàng chưa từng dùng qua lần nào, màu đàn hương đáng sợ nhất.
Chiết Trúc không để tâm ừ một tiếng, trong tiếng gió, giọng hắn gần nàng như vậy:
“Đến Thục Thanh, ta sẽ mua cho cô thêm vài hộp.”
***
Trong phủ Tri châu.
Nam nhân trước đó từng gặp Chiết Trúc trong con ngõ đối diện nhà lao Dung Châu lúc này đang cung kính đứng trong thư phòng, lặng lẽ nhìn Tri châu Kỳ Ngọc Tùng đang tập viết chữ trước đèn sau án thư.
“Đại nhân.”
Ngoài cửa hiện ra một bóng người.
Kỳ Ngọc Tùng không ngẩng đầu lên, ngược lại nam nhân đang đứng chờ một bên đã đẩy cửa đi ra hỏi người vừa đến: “Thế nào?”
Người vừa đến đầy đầu mồ hôi, thở hổn hển bẩm báo: “Triệu quản gia, việc đã thành.”
Kỳ Ngọc Tùng trong phòng nghe được việc này, ngòi bút dừng lại, ông ta khẽ nhấc mí mắt lên, khuôn mặt có vài nếp nhăn hiện lên một nụ cười.
Đúng lúc Triệu quản gia vào cửa, ông ta bèn mở miệng hỏi: “Ở cửa thành đều đã dặn dò hết rồi chứ?”
“Bẩm đại nhân, đêm nay chắc chắn bọn họ có thể ra khỏi thành.” Triệu quản gia cúi đầu, lại tiếp tục nói: “Nô tài đã hẹn với tiểu tử đó ở miếu Sơn Thần cách thành mười dặm, một tay giao tiền một tay giao người.”
“Ừm.”
Kỳ Ngọc Tùng khá hài lòng gật đầu: “Nếu không phải Tôn gia có một cây đại thụ là Đô chuyển vận sứ Tấn Viễn, ta cũng đâu cần phải dùng kế hạ sách này.”
“Việc này không thể để người của chúng ta làm, vừa hay Hà Nghĩa Sinh gặp được một tay hung ác, tiểu tử này cũng coi như đến đúng lúc.” Hà Nghĩa Sinh trong miệng Kỳ Ngọc Tùng, chính là viên bổ đầu ngày đó phụng mệnh lên núi Hạnh Vân diệt cướp.
Ngày đó Hà Nghĩa Sinh cố ý cho đôi thiếu niên thiếu nữ đáng ngờ kia mượn ngựa, chính là để nắm được tung tích của họ, nào ngờ chỉ sau nửa canh giờ, ngựa của ông ta đã tự chạy về.
Khi ông ta dẫn người lên núi Hạnh Vân, đúng lúc thấy sào huyệt của bọn sơn tặc đã cháy thành đống phế tích, bên trong có không ít bộ xương cháy đen, Hà Nghĩa Sinh làm bổ đầu nhiều năm, cũng biết chút nghề của ngỗ tác, ông ta đoán ra những tên sơn tặc đó đã ẩu đả với nhau, còn tìm thấy có một loại vết tích rất nhỏ, rất sâu trên một số bộ xương.
Hà Nghĩa Sinh vẫn chưa quên thanh nhuyễn kiếm quấn trên dây lưng của thiếu niên, nên sau khi về Dung Châu, ông ta đã báo cáo việc này với Kỳ Ngọc Tùng.
Mà hiện giờ Kỳ Ngọc Tùng cũng đang cần một người như vậy để lợi dụng.
Ánh nến trên án lay động, Triệu quản gia cúi người chắp tay, trầm giọng nói:
“Đại nhân yên tâm, hiện giờ người của chúng ta đã bố trí thiên la địa võng trong miếu Sơn Thần, cho dù võ công của tiểu tử đó có cao đến đâu, chắc chắn vẫn sẽ chết không một tiếng động trong đêm nay.”
“Bên cạnh hắn ta còn có một cô nương?” Kỳ Ngọc Tùng nhớ ra.
“Đúng vậy.”
Kỳ Ngọc Tùng chắp tay sau lưng, trầm ngâm một lúc:
“Cô nương đó đã đi cùng đường với hắn ta, như vậy… cũng là chuyện không thể tránh được.”

Gửi phản hồi cho A child 🌱 Hủy trả lời