Mộng Thạch không vội vàng vén tấm màn the xanh kia lên nữa, ngửi thấy mùi canh cá nồng đậm, y chú ý đến cái nồi đất trên bếp lò.
Canh cá sôi liên tục gõ vào nắp nồi, y tiện tay dùng tay áo nhấc nắp nồi đặt lên bàn, mùi thơm của canh cá theo hơi nóng lan tỏa, khiến y nuốt nước bọt, cảm giác đói trong bụng càng thêm dữ dội.
Nhưng cuối cùng y vẫn không động đậy, chỉ hạ mắt ngồi trước bàn kiên nhẫn chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, Mộng Thạch trước tiên nghe thấy tiếng bước chân, y ngước mắt lên, vừa hay thấy cô nương mặc váy hoa bảo tương màu xanh khói vén màn bước ra.
Đó là một khuôn mặt vàng vọt u ám.
Mộng Thạch lặng lẽ quan sát đôi lông mày rối bời của nàng, cùng với một chút màu xanh đen nhạt chưa lau sạch trên mí mắt trái.
Trông rất giống như màu của bút chì bị lau nhòe.
Nhớ lại thiếu niên vừa cầm bút chì, Mộng Thạch lúc này đoán khuôn mặt của thiếu nữ này, cho đến lông mày của nàng và một số vết tàn nhang đều là cố ý tạo ra.
Nhưng y biết lúc này mình nên giả vờ như không biết, đứng dậy gật đầu với thiếu nữ đó, nhìn nàng đi đến múc hai bát canh cá, mỗi bát đều có thịt cá đã được hầm mềm.
“Mời dùng.”
Thương Nhung đưa tay đưa một bát cho y.
“Đa tạ cô nương.” Mộng Thạch nhận lấy bát canh, vội vàng cảm ơn, khi cúi mắt xuống, y thấy tay nàng cũng vàng vọt như sắc mặt vậy.
Đói quá, Mộng Thạch vội vàng uống một ngụm canh cá, bị bỏng đến đau môi, y “xì” một tiếng, nhưng vẫn nhai miếng cá mềm.
Lúc này, lại có tiếng bước chân truyền đến.
Mộng Thạch khựng lại, ngẩng đầu nhìn thiếu niên áo đen từ sau màn đi ra, khuôn mặt ấy, tuấn tú bắt mắt, thanh kiếm Ngân Xà mềm mại bên hông hắn cũng rất nổi bật.
“Cô thật là rộng rãi.”
Đôi mắt Chiết Trúc như sinh ra đã mang nụ cười, nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt, hắn trước tiên liếc nhìn Mộng Thạch một cái, sau đó liếc về phía Thương Nhung.
Lời nói không đầu không đuôi này khiến Mộng Thạch thoáng có chút hơi lúng túng, y bưng bát, uống cũng không được, không uống cũng không xong.
“Chúng ta không uống hết được đâu.”
Thương Nhung kéo hắn đến trước bàn, chỉ vào bát còn lại trên bàn: “Canh huynh nấu, thịt cũng nên để huynh ăn nhiều hơn.”
Mộng Thạch nghe vậy, không khỏi so sánh thịt cá trong bát trên bàn và trong bát của mình, nhìn qua dường như bát kia thật sự nhiều hơn một chút.
Chiết Trúc không nói gì.
Thương Nhung theo ánh mắt hắn nhìn xuống tay mình đang nắm lấy tay hắn.
Nàng như bị bỏng vậy, lập tức buông ra.
Mộng Thạch nghiêng mặt đi, lặng lẽ uống thêm một ngụm canh.
Trong phòng chỉ có một cái ghế, đương nhiên Mộng Thạch không dám ngồi nữa, vì vậy chỉ có Chiết Trúc thản nhiên ngồi xuống, Thương Nhung và Mộng Thạch đều đứng bên cạnh.
Hắn chậm rãi uống một ngụm canh, đưa tay nhẹ nhàng chọc vào khuỷu tay Thương Nhung: “Vào trong ngồi đi.”
Thương Nhung liếc nhìn phía sau màn, cũng không nói gì, chỉ đi vào ngồi ở giường trúc. Khi Chiết Trúc tìm hộp mặt nạ, đồ đạc trong bọc đồ đều đã bị hắn đổ hết ra giường.
Nàng tiện thể nhặt từng món lên thu dọn.
Mộng Thạch vẫn đang bưng bát đứng bên ngoài màn, toàn thân mệt mỏi, nhưng bát canh nóng này khiến y có cảm giác như được sống lại, y nhìn về phía thiếu niên đang ngồi trước bàn, hỏi: “Không biết lần này công tử định đi đâu?”
“Thục Thanh.”
Thiếu niên còn không thèm ngước mắt lên.
Mộng Thạch gật đầu, cũng không khách sáo, đặt bát xuống, chắp tay với hắn: “Vậy xin hỏi công tử, có thể cho ta đi cùng các vị không? Đến Thục Thanh rồi, ta sẽ tự tìm chỗ ẩn náu.”
Cuối cùng Chiết Trúc cũng nghiêng mặt nhìn hắn.
“Được thôi.”
Từ đây đến Thục Thanh, vẫn cần nửa ngày đường, khi trở lại con đường núi ẩm ướt, sương mù lúc này đã giảm bớt nhiều.
Mộng Thạch cưỡi ngựa không thạo, chỉ dám theo sau Chiết Trúc và Thương Nhung, cẩn thận nắm lấy dây cương, cũng không dám để ngựa chạy quá nhanh. Thương Nhung nghe tiếng vó ngựa, không nhịn được ngẩng đầu nhìn cằm thiếu niên.
“Chiết Trúc, sao huynh lại lừa y?”
Giọng nàng hạ thấp xuống nhiều.
Cho dù là mối thù cũ với Kỳ Tri châu, hay việc Kỳ Tri châu đã xem Mộng Thạch như một rắc rối cần phải loại bỏ, đều là lời nói dối của Chiết Trúc với Mộng Thạch.
Có lẽ Chiết Trúc đang suy nghĩ chuyện gì đó, không nghe rõ nàng nói gì, hắn hồi phục tinh thần hạ mắt nhìn nàng, lại cúi đầu đến gần nàng hơn: “Gì cơ?”
Hắn chợt tiến tới gần như vậy khiến nàng lập tức co người lại, mũ trùm trượt xuống một chút.
Thương Nhung cụp mắt xuống, lại lặp lại một lần nữa.
“Cô không tò mò, vì sao Kỳ Ngọc Tùng lại chịu mạo hiểm cứu một đạo sĩ đã bị Vô cực ti gạch tên sao?” Chiết Trúc cũng học theo nàng hạ thấp giọng xuống, gần đến mức chỉ có một mình nàng nghe được.
“Không tò mò.”
Nàng đáp lại rất dứt khoát.
Chiết Trúc nghe vậy thì khựng lại, nhưng lúc này nàng đã cúi đầu xuống, hắn chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen của nàng, nhưng không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn nàng đang bày ra dáng điệu chẳng hứng thú với bất cứ điều gì.
“Ồ.”
Hắn khẽ nhướn mày: “Mặt nạ của cô cũng không thể thực sự thay đổi dung mạo, y không phải là kẻ tầm thường đâu.”
“Cô có thể hoàn toàn không quan tâm đến chuyện của y, nhưng không thể chắc chắn, đối với chuyện của cô, liệu y cũng không hứng thú như vậy không.”
Gió thổi vù vù, Thương Nhung nghe thấy giọng hắn, không khỏi đưa tay chạm vào mặt nạ trên mặt mình.
“Hay là, giết y đi?”
Giọng thiếu niên như đang dụ dỗ: “Người chết thì không có lòng hiếu kỳ.”
“Không được.”
Thương Nhung lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen như mực của thiếu niên: “Ta không thể vì muốn để bản thân yên lòng, mà bỏ mặc tính mạng người khác.”
Là Tôn gia hại con gái của Mộng Thạch trước, về cơ bản thì y cũng không phải hạng người đại gian đại ác.
“Ta biết, chắc chắn cô đang nghĩ.” Chiết Trúc đăm đăm nhìn nàng, từ từ, trong mắt bớt đi vài phần hứng thú: “Giết y còn không bằng giết cô đi?”
Thương Nhung tránh ánh mắt hắn không nói gì nữa, mũ trùm hoàn toàn tuột xuống, sợi dây buộc tóc đơn giản cũng rơi mất, nàng nhíu mày bận rộn vén mái tóc đang bay loạn trong gió, không ngờ thiếu niên phía sau lại đưa dây cương vào tay nàng.
Nàng định quay đầu lại, nhưng cằm đã bị hắn nắm lấy.
“Đừng động đậy.”
Hắn buông nàng ra, Thương Nhung lại cảm thấy ngón tay hắn vuốt qua tóc mai của nàng từng chút một, nàng cứng đờ người không dám động đậy, để những hạt tuyết rơi trên mi mắt.
Chiết Trúc chậm rãi thong thả gom mái tóc đen mượt mà óng ả của nàng ở trong lòng bàn tay, hỏi nàng: “Sao ngay cả chải đầu cũng không biết?”
“Chỉ là không biết thôi.”
Đầu óc Thương Nhung rối loạn, tim cũng loạn, một hồi lâu sau, nàng mới lúng túng khẽ đáp một câu.
Hắn không nói gì nữa, những ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc nàng, nghiêm túc tỉ mỉ thay nàng tết thành một bím tóc đẹp đẽ ngay ngắn, rồi tiện tay rút sợi tơ từ tua rua bên hông mình để buộc lại cho nàng.
Màu của sợi tơ rất hợp với xiêm y của nàng, đuôi mắt thiếu niên thấm đẫm vài phần ý cười hài lòng, hắn kéo bím tóc đen nhánh ra trước vai nàng, nghiêng đầu hỏi: “Đẹp không?”
Thương Nhung cụp mắt, nhìn chằm chằm sợi tơ màu trúc xanh ở đuôi tóc, đợi đến khi thiếu niên lại kéo mũ trùm lên đầu nàng, nàng mới chợt tỉnh ngộ, khẽ nói: “Đẹp.”
Mộng Thạch cưỡi ngựa chậm rãi phía sau tuy không nghe rõ hai người họ nói gì, nhưng cũng mơ hồ chứng kiến toàn bộ quá trình thiếu niên tết tóc cho tiểu cô nương.
Gió thổi làm mắt y cay xè, y quay đầu lại, nhìn về phía bãi cỏ hoang phủ đầy tuyết bên đường núi.
Khi trời tối xuống, ba người họ dừng chân tại một thôn trang gần thành Thục Thanh, một tiểu viện ẩn mình giữa rừng trúc xanh biếc, cổ kính mà phong nhã.
Thục Thanh nổi danh về danh sĩ, người Đại Yến ai ai cũng biết.
Nơi này thường có văn nhân danh sĩ thỉnh thoảng lại ẩn cư trong rừng núi, ngâm thơ làm phú, uống rượu gặp bạn, thưởng thức phong cảnh bốn mùa. Tuy dân chúng các thôn trang gần Thục Thanh không hiểu được cái gọi là phong nhã, nhưng cũng biết nắm bắt cơ hội, xây dựng nhà cửa trong núi, chuyên cung cấp chỗ ở tạm cho những văn nhân sĩ tử thỉnh thoảng muốn đến thưởng thức phong cảnh rừng núi.
Hiển nhiên Chiết Trúc không hề ra dáng văn nhân sĩ tử gì, nhưng hắn biết giả vờ.
Thương Nhung thấy hắn giấu nhuyễn kiếm đi, tháo bao cổ tay xuống, thậm chí hắn còn có thể diễn ra vai thư sinh cực kỳ chuẩn chỉnh.
Chủ nhân của nơi ở này là một phụ nhân khoảng ba bốn mươi tuổi, nàng ấy hoạt bát hay nói, cầm một chiếc đèn dẫn ba người họ vào sân, rồi lần lượt thắp sáng nến trong từng chụp đèn hoa sen gỗ bên cạnh kênh nước chảy trong sân.
“Cái này gọi là gì ấy nhỉ… Khúc thủy lưu thương(*).” Có lẽ phụ nhân kia cũng không biết bốn chữ đó viết thế nào, nàng ấy nói không được trơn tru, quay đầu lại cười cười: “Là một vị lão tiên sinh thường trú ở đây yêu cầu làm đấy, chỉ là y tuổi tác cũng cao rồi, mùa đông không đến nữa.”
(*)Khúc thủy lưu thương (曲水流觞): Một câu thơ, có nghĩa là chén rượu xuôi theo dòng nước.
Trong ánh đèn sáng tỏ, nàng ấy chú ý tới khuôn mặt đen thui của Mộng Thạch: “Vị này… sao lại thế này?”
“Không biết cưỡi ngựa, ngã vào bùn.”
Mộng Thạch ngượng ngùng cười, giọng nói hơi run, để tránh người ta phát hiện y vốn là đạo sĩ, y đã sớm cởi bỏ chiếc đạo bào bẩn thỉu kia.
Thương Nhung vốn định chia cho y một chiếc áo choàng, nhưng Mộng Thạch nhận lấy, lại thấy trên áo choàng thêu hoa màu bạc tinh xảo, y im lặng một lát, cuối cùng vẫn từ chối.
Cứ thế chịu lạnh suốt một đường.
“Nô gia sẽ đi đun ít nước nóng ngay, cho ba vị xua tan hàn khí.” Phụ nhân lanh lẹ tháo vát, vừa nói vừa thắp xong đèn đã đi vào bếp đun nước.
Tiểu viện này nhỏ, phòng ngủ cũng chỉ có hai gian, nhưng may là chồng của phụ nhân dẫn người khiêng thêm một chiếc giường gỗ đặt vào trong phòng chính.
Mộng Thạch lạnh cóng, nước nóng đổ vào bồn tắm, phụ nhân đã vội gọi y vào một gian phòng nhỏ hẹp hơn để tắm rửa thay đồ.
Chỉ còn lại Thương Nhung và Chiết Trúc đối diện nhau trước hành lang của nhà chính, phụ nhân đổ thùng nước cuối cùng vào bồn tắm đi ra, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán: “Xin lỗi, tiểu viện này hơi nhỏ, phòng ốc thật sự không đủ.”
Chiết Trúc hờ hững đáp một tiếng, hắn nhìn về phía Thương Nhung, khẽ nhướn cằm: “Đi thôi.”
Sau khi Thương Nhung bước qua ngưỡng cửa, phụ nhân bèn vội vàng đóng cửa phòng từ bên ngoài.
Trong phòng thắp ba ngọn đèn, hơi nóng từ bồn tắm bay lên mờ ảo, Thương Nhung vội vàng muốn gột rửa mệt mỏi bụi bặm, nàng nhìn sợi tơ ở đuôi tóc, do dự một lát, cuối cùng vẫn tháo sợi tơ cất đi, rồi từ từ tháo bím tóc, tháo mặt nạ, cởi y phục, nhưng vì chiếc ghế kê bên bồn tắm vô tình bị phụ nhân làm ướt, nàng chân trần bước lên, không cẩn thận trượt một cái, rơi thẳng vào bồn tắm.
“Ùm” một tiếng, nước bắn tung tóe ra ngoài.
Thương Nhung luống cuống ngoi lên mặt nước, nàng sặc ho khan mấy tiếng, lại nghe có người gõ nhẹ cửa sổ, tiếp theo là giọng nói đầy nghi hoặc của thiếu niên: “Thương Nhung?”
Từng giọt nước đọng trên mi mắt, nàng giơ tay lau mặt một cái, nhìn về phía bóng người mờ ảo chiếu ngoài cửa sổ, khó khăn đáp lại một tiếng.
“Cô định tự vẫn bằng cách chết đuối sao?”
Hắn nói.
Thương Nhung nhìn chằm chằm bóng hình hắn, có chút xấu hổ: “Không phải!”

Bình luận về bài viết này