Hơi lạnh của đêm đông nuốt chửng mọi âm thanh của côn trùng và chim chóc, sáp nến tan chảy theo cánh hoa sen chạm khắc gỗ, rơi xuống mu bàn tay thiếu niên không một tiếng động.
Có cảm giác, nhưng không đau.
Dựa vào lưng ghế, hắn khẽ nâng tay lên, ánh mắt vô tình dời từ vết sáp đông cứng đến xương cổ tay.
“Chiết Trúc, có phải huynh đã từng tự sát không?”
Không hiểu sao, giọng nói của nàng cứ quanh quẩn bên tai.
Thiếu niên khẽ cụp mắt, cúi người bên rãnh nước đang chảy róc rách, vạt áo trắng phủ xuống mặt đất, hắn thờ ơ khuấy động làn nước, rửa sạch vết sáp trên mu bàn tay.
Nhưng vào một khoảnh khắc, trong đầu hắn, những giọt nước rơi xuống từ kẽ tay hắn bỗng hóa thành màu đỏ thẫm như chu sa, âm thanh lưỡi dao sắc bén cắt qua máu thịt nghe trầm đục, lại khiến màng nhĩ hắn đau nhói.
“Sau khi ta chết, ngươi không cần nhớ nhung, cũng không cần hỏi nguyên nhân cái chết của ta.” Giọng nói khàn đặc ấy truyền đến cùng hơi thở yếu ớt.
“Chiết Trúc, ngươi muốn sống, thì hãy sống yên tĩnh một chút, nếu có thể cả đời không bị người khác tìm thấy, đó chính là phúc phận tốt nhất của ngươi.”
Tiếng nước róc rách dần dần nhỏ đi, hắn tỉnh dậy khỏi cơn mơ màng, những gợn sóng lăn tăn hiện ra trước mắt, không còn là màu đỏ đầy ắp trong ký ức nữa.
Gió đêm thổi qua tay áo, trong sân viện tĩnh lặng, hắn quay đầu liếc nhìn cánh cửa trên bậc gỗ, bên trong rèm cửa sổ tối đen, người trong phòng đã ngủ say.
Ban ngày Chiết Trúc đã ngủ rất lâu, lúc này vẫn chưa có chút buồn ngủ nào, nằm lại trên ghế, hắn im lặng nhìn những vì sao thưa thớt điểm xuyết trong màn đêm đen kịt, nhưng trong đầu lại là hình ảnh nàng dưới ánh đèn lờ mờ, ngón tay từng chút từng chút chạm vào vết sẹo cũ trên cổ tay hắn.
Thật nhẹ, có chút ngứa ngứa.
Hắn nghĩ.
Một đêm lặng lẽ trôi qua không chút tiếng động, sương sớm lạnh lẽo của sáng hôm sau bao phủ cả rừng trúc, trong màu trắng xóa ẩn hiện vài phần xanh biếc, ánh sáng không mấy sáng sủa chiếu lên cửa sổ, Thương Nhung bị tiếng gõ cửa của Vu nương tử đánh thức.
“Cô nương, công tử, các vị đã tỉnh chưa?”
Giọng Vu nương tử mang theo vài phần khó xử bất đắc dĩ.
“Vu nương tử xin đợi một lát.”
Thương Nhung ôm chăn ngồi dậy, trước tiên đáp lại một tiếng, rồi vội vàng mặc quần áo mang giày dép, mới vén màn đi qua bình phong, nàng đã thấy thiếu niên khoác áo ngồi bên giường, lười biếng ngáp một cái.
Nàng vừa vội vàng rửa mặt xong, hắn đã mở đôi mắt như đẫm sương mù, vẫy tay gọi nàng: “Lại đây.”
Hắn nhanh chóng giúp nàng dán mặt nạ, Thương Nhung vừa mở cửa đi ra, thấy ngoài Vu nương tử ra, trong sân còn có hai nam tử trung niên ăn mặc trang phục gấm vóc, trông khá văn nhã.
“Cô nương.” Vu nương tử vừa thấy họ đi ra, vội vén váy bước lên bậc thang đón.
“Vu nương tử, họ là ai vậy?”
Thương Nhung bất ngờ thấy hai gương mặt xa lạ, bèn hỏi Vu nương tử.
“Cô nương, hai vị này là người từ thành Thục Thanh đến, cũng từng ở nơi sơn cư này.” Vu nương tử lộ vẻ khó xử, hạ thấp giọng: “Sáng sớm hai vị này đến nói với nô gia, muốn thuê lại căn viện này, nô gia cũng đã nói nơi này đã có người ở, nhưng họ cứ nhất quyết bảo nô gia dẫn họ đến hỏi xem hai vị có muốn nhường lại không.”
Lúc này trong lòng Vu nương tử cũng thấy kỳ lạ, trước đây vào mùa đông tuyệt đối không có việc làm ăn tốt như vậy, nhưng không biết hai vị quý nhân kia vì sao lại nhất quyết phải đến thuê vào lúc này.
Một trong số họ đứng dậy, ngọc bội bên hông kêu leng keng một hồi, đôi mắt của hắn ta quét qua Thương Nhung, có lẽ là do quanh năm lăn lộn trong đám phấn son, hiểu rõ nhất thế nào là người đẹp ở xương không phải ở da, liếc mắt một cái đã nhận ra tướng mạo tuyệt trần của nàng, tuy nhiên đáng tiếc là, da nàng ngả vàng, gương mặt lộn xộn, khuyết điểm đã che mất vẻ đẹp.
Ánh mắt của người này quá lộ liễu, Thương Nhung khẽ nhíu mày, trong lòng không thoải mái, nàng quay đầu lại, lại thấy Chiết Trúc bước đi chậm chạp, dáng vẻ như đi không vững, nàng biết hắn đang diễn vết thương ở chân, bèn tiến lên đỡ hắn.
Chiết Trúc trước tiên nhìn nàng một cái, một tay vịn vào khung cửa, rồi giữ nguyên vẻ mặt không biểu cảm đón lấy ánh mắt của nam nhân áo đỏ đang dừng lại trên người Thương Nhung.
Không hiểu sao chỉ mới bị thiếu niên có vẻ yếu ớt này nhìn một cái, trong lòng nam nhân kia đã có chút sợ hãi, nhưng ông ta vẫn nở nụ cười, ôn hòa nói: “Vị tiểu công tử này, tại hạ họ Hồ, người Thục Thanh, nếu ngài chịu nhường lại nơi này, tại hạ tình nguyện trả gấp đôi số bạc ngài thuê nơi này.”
“Gấp đôi?”
Đôi môi nhợt nhạt của hắn khẽ cong lên.
“Ngươi có biết gấp đôi là bao nhiêu tiền không? Chẳng lẽ ngươi vẫn không muốn?” Người kia là người nóng tính, chỉ nghe thiếu niên nói một câu như vậy đã đứng dậy: “Nếu không phải là Sầm lão tiên sinh yêu thích nơi này, sao lại để tiểu tử ngươi nhặt được món hời như vậy chứ?”
“Giới Chi huynh.”
Nam nhân họ Hồ lắc đầu với gã ta, sau đó lại quay mặt nói với thiếu niên: “Tiểu công tử, Sầm lão tiên sinh có tài thi văn bậc nhất ở Thục Thanh, chỉ có tổ chức hội thơ ở nơi này, tại hạ mới có thể mời được ngài ấy, không biết tiểu công tử có thể thông cảm không?”
“Không thể.”
Chiết Trúc thản nhiên thốt ra hai chữ, quầng mắt mệt mỏi dưới mí mắt làm cho vẻ mặt hắn trở nên uể oải, xoay người kéo Thương Nhung vào trong.
Thấy cánh cửa đóng lại, người tên “Giới Chi” kia lập tức nhìn về phía Vu nương tử trên bậc gỗ: “Tiểu tử này sao lại vô lễ như vậy? Vu nương tử, chúng ta cho cô thêm tiền cô cũng không chịu, cô có biết làm ăn không thế?”
“Thật sự xin lỗi, chỉ là việc này nô gia cũng không thể một mình quyết định, phải đợi phu quân nô gia về…” Vu nương tử thực sự không biết đối phó người này thế nào, đành cúi đầu tìm lý do.
Thương Nhung trong phòng nghe được lời Vu nương tử, nàng khẽ nói: “Chiết Trúc, nếu Vu nương tử thật sự đồng ý với họ, chúng ta sẽ phải rời khỏi đây.”
“Vừa lúc đến thành Thục Thanh luôn.”
Chiết Trúc không có vẻ gì là quan tâm.
Bên ngoài đột nhiên yên lặng, chẳng mấy chốc, Thương Nhung lại nghe thấy giọng Vu nương tử truyền đến: “Cô nương, công tử, hiện giờ Mộng Thạch tiên sinh vẫn còn ở học đường trong thôn, mấy đứa trẻ của nô gia cũng đang được ngài ấy dạy nhận chữ đọc sách, huống chi công tử bị thương ở chân, hiện giờ cũng không tiện đi đường xa xóc nảy, xin các vị cứ yên tâm ở lại, nô gia đi nấu cơm đây.”
Nàng ấy vừa nói xong, Thương Nhung đã nghe thấy tiếng bước chân đi xuống bậc gỗ.
Chiết Trúc đẩy cửa phòng ra một khe hở không to không nhỏ, hắn nhìn Vu nương tử đi vào nhà bếp, rồi nghiêng mặt nhìn nàng: “Ta ra ngoài một chút.”
Thương Nhung còn chưa kịp nói gì, hắn đã mở cửa đi ra, chỉ mượn lực nhảy một cái đã nhẹ nhàng lao đi vào làn sương mù dày đặc giữa rừng cây.
Con đường đá trong rừng ướt đẫm, hai nam tử trung niên vừa gặp chuyện ở trong viện đang đi trên đó.
“Hồ huynh, hội thơ không thể trì hoãn được, chúng ta phải nghĩ cách đuổi người đi, tiểu tử đó xem ra rất khó chơi, rõ ràng là giả vờ thanh cao, huynh có thấy cô nương đó không? Cũng chưa búi tóc phu nhân, e là chưa kết hôn đã ở chung một nhà, cùng ăn cùng ở…”
Nam nhân thân hình hơi mập mạp vừa đi vừa nói với người bên cạnh: “Hơn nữa dung mạo cô nương đó như vậy, cậu ta cũng nhìn được sao? Không biết ban đêm có phải tắt đèn mới dám hôn một cái không, mèo rừng chó hoang gì đó, cũng thành một đôi được!”
“Giới Chi huynh, ta thấy tướng mạo cô nương đó rất tốt.” Nam nhân họ Hồ lắc đầu phản bác, lại nhớ kỹ khuôn mặt đó, không khỏi thở dài: “Ta chưa từng thấy người có tướng mạo tốt như nàng ta, chỉ tiếc là sinh ra trong vẻ bề ngoài không đúng, nếu da trắng mi cong, không có tì vết, không biết còn tốt hơn nương tử hoa khôi trong thành Thục Thanh bao nhiêu…”
Hắn ta nói xong đã có chút thất thần, nhưng chưa kịp nghĩ sâu hơn, không biết từ đâu có vật gì đập vào gáy hắn ta và người bên cạnh, hai người cùng lúc mất ý thức, thân hình nghiêng ngả, từ đường đá ngã xuống khe núi bên dưới.
Mộng Thạch trở về từ thôn Đào Khê, vừa vào rừng trúc, xa xa đã thấy trong sương mù ẩm ướt, thiếu niên khoác y phục mỏng manh đang đứng bên đường đá, hạ mắt, không biết đang nhìn gì.
“Chiết Trúc công tử?”
Mộng Thạch nhanh chóng bước lên phía trước, theo ánh mắt hắn nhìn xuống dưới, chỉ thấy hai khuôn mặt xa lạ nằm trong khe núi đầy bùn đất, bất tỉnh nhân sự.
“Ở học đường ta nghe người ta nói, có hai người muốn thuê lại viện này của Vu nương tử, chắc là họ à?” Mộng Thạch lập tức đoán ra thân phận của hai người này, y ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên bên cạnh: “Công tử, có chuyện gì xảy ra sao?”
“Đạo trưởng có biết, dưới tấm ván bên kênh nước trong viện chúng ta, chôn thứ gì không?”
Giọng thiếu niên trầm tĩnh, ý tứ sâu xa.
“Cái gì?” Mộng Thạch lộ vẻ kinh ngạc.
Thiếu niên khẽ nhếch cằm: “Có lẽ, bọn họ biết.”
Mộng Thạch lại nhìn xuống hai người bên dưới: “Ý công tử là, lúc này bọn họ đến, không phải vì muốn viện này, mà là vì thứ gì đó được giấu trong viện sao?”
“Vậy sao công tử…” Mộng Thạch định nói lại thôi.
Đường đá tuy trơn ướt, nhưng cũng không đến nỗi lại ngã xuống giữa ban ngày ban mặt.
“Bọn họ không biết nói chuyện.” Gió núi lạnh thổi bay tay áo thiếu niên, ánh mắt hắn sắc lẹm, vẻ mặt lạnh nhạt khuôn mặt trắng bệch, hắn tiếc nuối: “Nếu không phải còn một màn kịch chưa xem, ta thật sự muốn cắt lưỡi bọn họ.”
Không biết nói chuyện?
Vậy là đã nói lời xúc phạm gì sao? Rốt cuộc là xúc phạm thiếu niên này, hay là xúc phạm… Tốc Tốc?
Mộng Thạch đoán có lẽ là vế sau.
“Chiết Trúc công tử, nơi này gió lớn, cậu mau về trước đi, chuyện ở đây giao cho ta, ta biết nên làm thế nào.” Mộng Thạch chỉ suy nghĩ một chút như vậy, rồi nói ngay với hắn.
Y cũng không dừng lại lâu, sau khi tìm được một con đường mòn gồ ghề thì lập tức cẩn thận đi xuống dưới, hai người nằm trong rãnh đầy nước bẩn và bùn lầy, mặt mũi thân thể đều bị trầy xước.
Mộng Thạch đưa tay sờ xương hai người, phát hiện một người gãy chân, một người gãy tay.
Thế này sao đủ?
Y lập tức nắm lấy cánh tay hai người, dùng hết sức mạnh bẻ gãy mạnh một cái, tiếng xương giòn vang lên, hai người đau đến mức kêu thét mở mắt.
“Sao hai vị lại bất cẩn thế?”
Mộng Thạch giả vờ như vừa chạm vào cánh tay họ, sắc mặt nghiêm trọng: “Các vị bị thương nặng lắm, đừng cử động lung tung, ta đi gọi người đến ngay.”
“Đa tạ, đa tạ!”
Hai người đau đến thở hổn hển, nghe y nói vậy, vội vàng cảm tạ.
Chiết Trúc quay lại trong viện, Vu nương tử vẫn đang bận rộn trong bếp, hắn lặng lẽ bước lên thềm, đẩy cửa vào phòng.
Thương Nhung vừa đổ trà nguội vào nghiên mực để mài mực, nghe tiếng mở cửa, tiếp theo là tiếng bước chân nhẹ nhàng, nàng đứng dậy vén màn, thấy bóng dáng gầy gò của thiếu niên phản chiếu trên màn bình phong mỏng.
Hắn tùy ý ném dải lưng trên bộ y phục dính đầy bùn đất ném lên bình phong, bất ngờ đập vào trán nàng, nàng dừng bước, sờ trán mơ màng thấy tấm lưng hắn, nàng lập tức quay người lại.
“Huynh…”
Thương Nhung mím môi, có chút lúng túng: “Huynh đi làm gì vậy?”
“Giết người.”
Hắn lười biếng đáp một tiếng.
Thương Nhung nghe thấy thế, theo bản năng định quay đầu lại, nhưng người đột nhiên cứng đờ, nàng vẫn cách một tấm bình phong, hai người quay lưng về phía nhau: “Chiết Trúc, huynh tùy tiện giết người sẽ gây phiền phức đấy.”
“Bọn họ có chết đâu.”
Hắn vừa thay y phục sạch sẽ, vừa nói.
“Vậy chúng ta không đi sao?”
Thương Nhung nghe tiếng bước chân của hắn, biết hắn đã thay xong y phục, nàng xoay người vòng qua bình phong để chặn trước mặt hắn, nhìn hắn nói.
“Sao phải đi?”
Thiếu niên mệt mỏi dụi mắt, mí mắt mỏng hơi đỏ, hắn cụp mắt xuống nhìn nàng: “Ta buồn ngủ quá, đợi ta ngủ một giấc, rồi kể cho cô một chuyện thú vị.”
Thương Nhung định nói thêm điều gì đó, bỗng nhiên, tay hắn đặt lên đỉnh đầu nàng, vuốt một cái rất nhẹ.
Nàng chợt ngẩn người.
Cũng quên mất mình định nói gì, chỉ đờ đẫn nhìn hắn xoay người, đi thẳng đến bên giường của hắn, vén chăn nằm xuống, nhắm mắt lại, hệt như người mộng du.

Gửi phản hồi cho A child 🌱 Hủy trả lời